Về chung nhà với chú

Chương 29: Kế hoạch thay đổi
Trước
image
Chương 29
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
Tiếp

“Chờ tốt rồi chúng ta xử lí cậu ta, có được không?” Phó Thanh Hành sau khi giúp cô xong, nhẹ nhàng dỗ dành.

“Hừ… Em không nguôi giận đâu.” Nguyễn Nhuyễn mềm mại làm nũng nói.

“Ừm, không cần nghĩ nhiều nữa. Ngủ thêm một chút đi.”

“Được.” Cơn đau đớn dưới bụng dần tan đi kéo theo cơn buồn ngủ đến.

Sau đó Phó Thanh Hành cùng Sở Mộ hai người đi ra ngoài.

“Chuyện là sao? Chọn cô ấy? Một tiểu cô nương?” Sở Mộ đặt cafe espresso vào máy pha cafe.

“Ừ.” Phó Thanh Hành xoa mũi, lơ đãng buông lời.

“Tiết Tưởng Niệm nếu biết cậu như vậy, phỏng chừng sẽ bị làm cho thổ huyết mất.” Phó Thanh Hành tiếp nhận ly cafe anh bạn đưa cho.

“Nhắc tới cô ta làm gì?”

“Khanh khanh, tôi lần đầu gặp cậu như vậy… Không đúng, phải là lần thứ hai…”

“Hử, lần đầu tiên? Là ở lễ tang?”

“Ừ, lúc đó rất điên cuồng…”

“Cậu nói tôi nghe xem, sao cậu lại trở nên thế này? Nếu không thích cô ấy, đừng làm chậm trễ đường tình duyên của người ta.”

“Tôi chỉ muốn cùng cô ấy, tình duyên đến hết đời.”

“Giúp tôi tìm một bác sĩ thật tốt, không thể để cô bé bị thương như vậy nữa.”

“Được, bạn tôi giờ giỏi lắm rồi, nói vài ba câu chủ đề lại về cô gái nhỏ.”

Phó Thanh Hành nhìn thoáng qua anh bạn, “Còn chuyện gì không?”

 
 
 

“Phụ tấm chân tình của tôi dành cho cậu, tôi đi đây.”

“Đi đi.”

Nguyễn Nhuyễn trở mình, cảm giác có dòng nước âm ấm trong cơ thể tràn ra làm cho tỉnh, cô đột ngột ngồi bật dậy.

“Làm sao vậy?” Phó Thanh Hành híp mắt cũng ngồi dậy theo.

“Chú… em ra rồi sao?” Cô gái nhỏ ngồi quỳ ở trên giường, nhìn tấm ga giường.

“Sẽ không… Tôi mua cái kia… gọi là gì nhỉ… quần bảo hộ?”

“Vậy là được rồi.” Nguyễn Nhuyễn lần nữa nằm xuống giường, Phó Thanh Hành ôm cô, cằm cọ cọ vào tóc của cô.

“Chú… anh kể cho em nghe về vợ trước đi. Không đúng, là lịch sử tình cảm.”

Phó Thanh Hành nhắm mắt lại, ôm cô chặt hơn, “Mối tình đầu năm cấp 3, sau đó tôi đi du học ở Mĩ thì liền chia tay. Lên đại học có một người, trước khi tốt nghiệp chia tay… Sau đó chính là vợ cũ của tôi.”

“Vậy sau đó nữa?” Nguyễn Nguyễn quan sát an, dò hỏi.

“Sau đó nữa? Dành thời gian đọc nhiều sách hơn, tập trung gây dựng sự nghiệp. Có quỹ đạo sinh hoạt nhàm chán, đến khi có tai nạn xe cộ khiến cha mẹ tôi mất đi, lúc đó tâm trạng vẫn luôn không ổn định, cô ấy là trợ lý của tôi, trong thời gian đó cũng coi như luôn cạnh tôi đi. Tuy rằng tôi cố tình có dùng biện pháp tránh thai, nhưng sự việc trên đời đâu phải cái gì cũng 100%, tôi cùng cô ấy làm giấy kết hôn ở Mỹ, thời điểm đứa trẻ sinh ra mang màu tóc vàng.”

“Ồ…”

“Sau đó, tôi để lại mọi đồ vật ở Mỹ cho cô ấy, ly hôn rồi cũng không muốn tiếp tục ở lại đó nữa, Sở Mộ vừa mới tiếp quản công ty, bảo tôi trở về giúp đỡ cậu ấy, tôi liền trở về, vốn định đi nhiều nơi thăm thú một chút, nào ngờ kế hoạch có thay đổi, khả năng sẽ còn kéo dài đến sau này.”

“Là bởi vì em sao?”

Phó Thanh Hành mở to mắt nhìn cô, “Ừm, bởi vì một bé nhím nhỏ.”

Nguyễn Nhuyễn chọc chọc cằm anh, “Vậy khi nào chú định về nước Anh.”

 
 
 

“Buổi tối nay đi phi cơ, cùng tôi trở về được không, hửm?”

“Không cần đâu, em phải về trường học… Vậy nên không đi cùng chú đâu.”

“Vậy bé con ngoan ngoãn đợi tôi trở về biết chưa?”

“Mơ đi, em vẫn còn chưa nguôi giận đâu.”

“Chờ tôi trở về bồi thường cho em? Hử?” Người đàn ông dùng cằm ma sát gò má cô, làm cô vừa đau vừa ngứa.

“Hừ ~” Nguyễn Nhuyễn ôm anh.

Trước
image
Chương 29
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!