Về chung nhà với chú

Chương 43: Chắc là chị nhầm người rồi
Trước
image
Chương 43
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
Tiếp

“Em á?” Nguyễn Nhuyễn chỉ vào mình.

“Tất nhiên… Mau vào đi, đi cả giày vào nhé, mọi người đều ở sân thượng.”

Nhà của Sở Mộ khác hoàn toàn so với các nhà bên dưới, mang phong cách châu Âu rực rỡ, bước lên cầu thang lên tầng tượng, có cây xanh, chỗ nghỉ ngơi… Thật đúng là phong cách hưởng thụ của người có tiền.

Rất nhiều người đang ngồi trên ghế sofa nói chuyện, có người trẻ, cũng có người vẻ ngoài rất trải đời, cũng có người Nguyễn Nhuyễn biết, đó chính là hai người từng đến nhờ Phó Thanh Hành đầu tư.

“Thanh Hành!” Một người đàn ông mặc quần áo sơ mi nghiêm chỉnh bước đến ôm và vỗ vai Phó Thanh Hành.

“Đã lâu không gặp.” Phó Thanh Hành cười nhẹ.

“Đúng thế, dạo này thế nào?”

“Không tệ lắm, phòng làm việc sao rồi?”

“Tạm thôi, tôi cố vẫn được…” Phó Hiên nhìn về phía người con gái, Phó Thanh Hành cong môi giới thiệu.

“Cục vàng nhà tôi, Nguyễn Nhuyễn, Nguyễn là sự kết hợp của bộ Nhĩ và Nguyên.” Phó Thanh Hành lần nữa ôm cô.

“Bảo bảo, đây là Phó Hiên, sau này cứ gọi Phó ca nhé.”

“Phó ca.”

“Ơ… kìa… Tôi đến show ân ái cho cậu xem, mà không ngờ cậu lại nhanh miệng tranh trước.”

Sau đó, Phó Hiên giới thiệu cô gái của mình với Phó Thanh Hành.

“Mộng Mộng, đây là Phó Thanh Hành, giờ thì chưa có việc gì, nhưng nếu sau cần gì thì cứ hỏi cậu ấy.”

 
 
 

Nguyễn Nhuyễn bị chọc cười, bạn bè của anh ấy… hình như đều muôn hình muôn dạng, thú vị hơn người nào đó rất nhiều.

“Tôi đâu phải Gia Cát Lượng…” Phó Thanh Hành cười, tiếp đó anh chào hỏi những người khác, tuy nhiên anh không giới thiệu cô lần nữa.

Nguyễn Nhuyễn ngồi trên sofa, ngẩng đầu nhìn lên trời, ngắm nhìn những ngôi sao sáng lấp lánh.

“Thích sao?” Phó Thanh Hành cất tiếng, cô nhìn anh, nghiêng đầu ngơ ngác, hai giây sau mới phản ứng lại, “Sao đẹp mà.”

“Khi nào nghỉ, chúng ta đến Ma-rốc hoặc New Zealand ngắm nhé.”

Nguyễn Nguyễn mỉm cười theo lời anh.

“Mới mấy năm không gặp, người đàn ông lạnh lùng bị biến đổi khí hậu thành người đàn ông ấm áp rồi à?” Giọng nói của người phụ nữ làm dịu đi không gian xung quanh có phần ồn ào.

Cô gái nhỏ ngẩng đầu nhìn đối phương, người phụ nữ mặc một chiếc váy ren màu đen, trang điểm tinh tế, nổi bật với môi đỏ và mái tóc dài xoăn, nhưng trông có vẻ rất đanh đá…

“Phó Vinh, đừng làm loạn.” Phó Hiên mở miệng, bầu không khí phút chốc trở nên căng thẳng.

“Chị đang nói về Phó Thanh Hành?” Nguyễn Nhuyễn đột nhiên lên tiếng, đổi lại là cái nhíu mày của người kia.

“Người mang vẻ lạnh lùng, xem ra ở đây chỉ có mình anh ấy.”

Nguyễn Nhuyễn nghe lời người phụ nữ kia, quay đầu cẩn thận ngắm người bên cạnh… Nếu nhìn nhận một cách nghiêm túc… Là rất lạnh lùng mới đúng.

“Chị gái à, hình như chị nhận nhầm rồi…” Cô gái nhỏ biểu tình rối rắm, cau mày đáng yêu.

“Người khác có thờ ơ hay lạnh lùng gì không thì em không biết, dựa theo hiểu biết của em với người đàn ông ngày nào cũng tìm cơ hội cợt nhả với em, ngay cả trong chuyện nam nữ cũng không kiệm lời, em nghĩ chắc chị nhầm người rồi.”

Sở Mộ là người đầu tiên phá lên cười, “Này cô bé, em nói thử vài lời cợt nhả của cậu ta xem nào!”

Khóe miệng người bên cạnh cô cũng cong lên, bàn tay vô thức bóp chặt hai má của người con gái, “Cục cưng của anh, em đáng yêu quá!”, sau đó không hề do dự đem cô ôm vào lòng, cúi đầu muốn hôn cô.

Người con gái giãy giụa, trước mặt bao nhiêu người anh đặt lên môi cô nụ hôn phớt rồi nhanh chóng buông ra.

“Phó Vinh, đừng bắt nạt cô ấy.” Phó Thanh Hành thấp giọng cảnh cáo.

Sở Mộ bật cười, anh ta ôm cô gái bên cạnh, “Khanh khanh, cậu không thể mê gái như vậy nha…”

Trước
image
Chương 43
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!