Về chung nhà với chú

Chương 6: Cô bé, chỗ này? (cao H)
Trước
image
Chương 6
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
Tiếp

Khoảnh khắc Phó Thanh Hành vừa mở cửa, người con gái phía sau liền dán lên lưng anh, kiễng ngón chân tựa cằm vào vai anh, thực sự là so với cô anh rất cao.

“Không thể chờ nổi sao? Hửm?” Người đàn ông ôm cô, ép lên cánh cửa đã đóng.

“Chú…” Nguyễn Nhuyễn bám trên người anh, hôn lên môi anh.

Người nào đó nhanh chóng đoạt lại quyền chủ động, giữ chặt mông nhỏ của cô, ngón tay vỗ về nộn huyệt, đầu lưỡi cạy mở răng môi, quấn lấy chiếc lưỡi đinh hương triền miên giao hòa.

Sau đó đem tiểu cô nương đặt lên trên giường, rất nhanh cả hai đã trần trụi, Phó Thanh Hành đè lên trên người cô.

“Cô bé, đã nghĩ kỹ rồi?”

“Chú… chú nhanh lên…” Người con gái đỏ mặt, đáy mắt long lanh, mềm mại làm nũng.

“Ừm…” Phó Thanh Hành vuốt dọc cánh môi mềm, bàn tay khác đặt ở âm hộ không sai biệt lắm liền cảm nhận được dòng dâm dịch đang từ từ chảy ra.

Quy đầu ở cửa huyệt dần dần tiến vào.

“Ưm…” Thân thể người con gái căng cứng, bám lấy cánh tay tinh tráng của người đàn ông, côn thịt to lớn mới tiến vào được một đoạn liền bị một tấm màng gắt gao cản lại, khiến Phó Thanh Hành có chút bất ngờ nhăn mi.

“Cô bé, chỗ này?” Anh vuốt mặt cô gái nhỏ, rút cự vật ra.

“Ư…” Nguyễn Nhuyễn sắc mặt trắng bệch, vừa rồi đau quá đi…

Mày rậm của người đàn ông càng nhíu chặt, hết thảy mọi chuyện đều không giống như anh tưởng tượng.

“Chú có ý gì?!” Người con gái không cao hứng, đột nhiên ngồi dậy trừng anh.

“Chú cho rằng tôi dễ dãi ai cũng muốn làm tình sao?!!” Nguyễn Nhuyễn không vui, càng nói càng tức chết cô.

 
 
 

“Ưm… Chú đừng động vào tôi.” Nguyễn Nhuyễn giãy giụa.

Phó Thanh Hành ghé vào giữa hai chân cô, hai bắp đùi trắng nõn tinh tế bị mở rộng ra, tiểu huyệt nhỏ xinh ẩn hiện, viên đậu đỏ nổi bật giữa hai cánh hoa, chất lỏng trong suốt còn đọng ở cửa. Người đàn ông đẩy hai mảnh môi âm hộ, vách thịt non mềm rung động, miệng nhỏ không to bằng đầu ngón tay anh, chậm rãi co ra rụt vào, phun ra dâm dịch trong suốt.

Cũng thật con mẹ nó đáng yêu… Tiểu yêu tinh lẳng lơ…

Phó Thanh Hành đem ngón tay chậm rãi thâm nhập vào tiểu huyệt, thịt non gắt gao ôm lấy, một nửa ngón tay anh đã thuận lợi tiến vào trong.

“Ưm… chú… chú… không thoải mái…” Nguyễn Nhuyễn xoay mông, muốn đem ngón tay của anh càng khảm sâu vào trong.

“Tôi sợ em đau. Còn muốn mạnh hơn?” Phó Thanh Hành thấp giọng cười, cúi đầu nhẹ nhàng cắn một ngụm vào đôi bồng đào nở rộ.

“A…” Cô gái nhỏ mở hai chân, thân mình nhịn không được run rẩy, tiểu huyệt gắt gao kẹp lấy ngón tay anh, chất lỏng theo đó chậm rãi chảy ra.

“Sao lại mẫn cảm như vậy chứ? Chú còn chưa có làm gì?” Nụ cười của người đàn ông càng sâu, cái gì mà cô gái nhỏ đáng yêu đơn thuần, phải là yêu tinh lẳng lơ mới đúng.

“Ô…ô.. chú… ngứa… em ngứa…” Nguyễn Nhuyễn nhịn không được kẹp chặt tay của anh, hai chân không ngừng cọ xát.

“Em nhỏ quá, tôi sợ làm em đau.” Phó Thanh Hành ôn nhu hôn lấy cô gái nhỏ đang hoảng hốt, đầu lưỡi dây dưa câu lấy lưỡi phấn nộn của cô, hút cạn từng chút nước bọt của người con gái.

“A… chú… chú tiến vào…. Vào đi được không?” Nguyễn Nhuyễn bắt lấy cánh tay anh, lắc mông hòng muốn thoải mái một chút.

Người nào đó nhịn không được hầu kết lăn lộn, côn thịt sưng trướng cọ vào hoa môi mềm mại, “Cô bé ngoan, tôi tiến vào được chứ?”

Cô gái nhỏ đã chủ động như vậy, trong một số trường hợp, anh cũng không phải loại chính nhân quân tử gì.

“Ô…ư…chú… lấp đầy em đi.” Phó Thanh Hành rút ngón tay ra, quy đầu to lớn nhắm vào miệng nhỏ đang không ngừng chảy nước phía dưới.

Trước
image
Chương 6
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!