Về chung nhà với chú

Chương 82: Đồ yêu ma quỷ nữ
Trước
image
Chương 82
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
Tiếp

“Bảo bảo, mệt lắm không? Muốn đi ngủ chưa?” Phó Thanh Hành nhìn cô.

“Mới 7 giờ, ngủ gì giờ này.” Cô ném túi xách lên sofa, xoay người nhìn anh.

“Ừm… Em sao thế?” Người đàn ông lại gần cô, ôm eo cô, hai bóng hình dán chặt vào nhau.

Lúc hai người vui chơi ở Anh cũng trùng kỳ kinh nguyệt của cô nên anh không dám làm gì… Về đến nhà, chưa buồn ngủ nên tất nhiên phải làm gì đó cho đỡ chán rồi…

“Đừng ôm em ~” Cô vùng vẫy nhưng anh không buông cô ra, trán anh cọ cọ lên trán cô.

“Làm sao vậy, hửm?” Chóp mũi cọ chóp mũi cô, người đàn ông không kiềm chế được hôn cô.

“Có người tìm anh!” Nguyễn Nhuyễn đẩy anh ra.

“Ai tìm anh…Chụt…” Nụ hôn của anh di chuyển xuống dưới, in dấu ướt át ở cần cổ nhỏ xinh.

“Vợ cũ của anh!!!”

Phó Thanh Hành ngẩng đầu nhìn cô, “Hở?”

“Hừ!!!” Nguyễn Nhuyễn không vui.

“Đừng hừ, cũng không phải là heo, cô ta tìm anh làm gì?”

“Chính anh nhìn đi!!!” Cô đẩy người anh sang bên, chạy vào trong phòng.

Người đàn ông nhìn bóng lưng của cô gái, cúi đầu cười, lấy điện thoại di động trong túi xách của cô ra, tắt chế độ máy bay, đúng lúc có cuộc gọi đến.

“Alo.” Giọng nói của người đàn ông vô cùng dễ nghe, trầm thấp đầy từ tính, bên đối phương không có dấu hiệu trả lời, Phó Thanh Hành tiện tay ấn mở loa.

“Nếu không có việc gì, tôi cúp máy.”

“Asa!” Thanh âm hơi khàn của người phụ nữ, loáng thoáng còn nghe thấy khóc.

“Có việc gì không?” Phó Thanh Hành nhìn thấy cô nàng nào đó đang đứng hóng ở cửa, cong môi vẫy tay với cô.

Người con gái bĩu môi, để bàn tay ra sau người, chậm rì rì đi tới.

“Asa… Anh đăng ảnh…”

“Vợ chưa cưới.” Nguyễn Nhuyễn bị ba chữ này làm cho đỏ mặt, dù vẫn bĩu môi nhưng khóe miệng bất giác cong lên.

Cô gái nhỏ tròng mắt long lanh nhìn anh, không giấu được niềm hạnh phúc xen lẫn ngại ngùng.

“Asa… Nếu em nói, em còn yêu anh thì sao…”

Cô lấy ra còng tay để ở sau lưng, còng hai tay anh lại với nhau, sau đó làm mặt quỷ.

Người nào đó thích thú đợi trò vui.

“Asa…”

“Không quan tâm…”

Trong khi anh đang nói, cô gái nhỏ quỳ xuống và ngồi giữa hai chân anh, dùng bàn tay nhỏ xoa xoa cự vật đang ngủ say.

“Asa!! Anh không nghĩ rằng đối xử với em như vậy là không công bằng sao?”

Nguyễn Nhuyễn cau mày, đồ yêu ma quỷ nữ… Vừa điên vừa không có não… Cô ta đào góc tường còn bảo đối xử không công bằng…

Đôi bàn tay nhỏ bé trắng trẻo và mềm mại mở quần của người đàn ông ra, rồi cởi quần lót của anh. Gã khổng lồ đang say ngủ nằm trong đám lông mu rậm rạp, mùi xạ hương đầy nam tính khiến cô run run. Phó Thanh Hành giơ tay không nhúc nhích, nhìn cô cười như không cười.

“Gọi có việc gì? Không có tôi cúp máy.”

“Phó Thanh Hành!!!”

“Hự…” Đầu lưỡi nhỏ liếm quy đầu của anh, người đàn ông khó kiềm chế phát ra âm thanh.

Kỹ năng non nớt của cô châm lửa khắp người anh, anh không rỗi hơi trò chuyện với người không liên quan.

“Đã là quá khứ, cô muốn thế nào?”

“Sao lại bảo em muốn thế nào!! Phó Thanh Hành, anh đăng ảnh ở chế độ bạn bè là có ý gì?”

“Ý gì cũng không liên quan đến cô!” Giọng nói anh lạnh đi, đôi mắt nhìn chằm chằm vào người con gái ở dưới háng anh.

Hai tay cô cầm côn thịt cứng ngắc, nhẹ nhàng loát động trên dưới, đầu lưỡi xoay tròn quanh quy đầu, thỉnh thoảng ngậm lấy quy đầu, miệng ấm áp mút lấy quy đầu không nỡ rời đi.

Trước
image
Chương 82
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!