Anh nhận lấy, nhấp một ngụm, vẫn
nhìn Lê Tiếu chằm chằm xuyên qua
mép ly.
Vị cà phê đậm đà, hơi đắng lan tỏa đầu
lưỡi, anh nhíu mày rậm, không nhìn ra
được thích hay không.
Thấy anh chau mày, Lê Tiếu không kìm
được hỏi: “Có phải khó uống hay không?
Vậy…”
Lời kế tiếp bị chặn lại.
Anh đặt ly cà phê xuống, kéo mạnh cô vào
lòng, ngón tay hơi ướt nâng mặt cô lên, áp
môi xuống.
Mấy ngày không gặp, nỗi nhớ hóa thành
nụ hôn sâu.
Hơi thở trên người anh quanh quần chóp
mũi, hương cà phê hòa hợp giữa răng môi.
Lê Tiếu nắm cổ tay anh, ngửa đầu đón
nhận nụ hôn này.
Chỉ mới mấy ngày không gặp, nhưng sự
thân mật đột ngột vẫn khiến lòng cô rung
động.
Không biết qua bao lâu, Thương Úc mới
buông môi cô ra.
Trán hai người cụng nhau, hơi thở quấn
quýt.
Anh nâng mặt cô vuốt ve, đôi mắt nóng
bỏng, yết hầu không ngừng chuyển động,
mãi mới khàn giọng hỏi: “Có nhớ anh
không? Hử?”
Gò má đỏ ửng, hai tay đặt lên vai anh, Lê
Tiếu hôn nhẹ lên môi anh: “Đương nhiên là
nhớ rồi.”
Những lời này quá êm tai, hoàn toàn nhiễu
loạn thần trí anh.
Anh cúi đầu hôn lên tai và cổ cô, vô cùng
động tình.
Lê Tiếu ngây ra, cảm nhận được cảm giác
run rẩy từ trên da thịt anh truyền đến, vội
đẩy vai anh ra: “Đây là phòng làm việc.”
Động tác Thương Úc dừng bên lỗ tai cô, hơi
thở ấm nóng phả ra, anh cười hỏi: “Vậy
nên?”
Lê Tiếu im lặng, ngửa người kéo giãn
khoảng cách, để rồi đối mặt với ánh mắt
nóng bỏng của anh, có mấy lời muốn nói
mà không biết bắt đầu thế nào.
“Em cho rằng anh muốn làm gì?” Giọng
Thương Úc rất khàn, hơi thở nặng nề,
nhưng vẫn ổn định, còn mang ý cười nhạt.
Lê Tiếu rụt cổ, cố ra vẻ bình tĩnh lui ra sau
một bước: “Em có biết đâu.”
Tuy nói thế, nhưng lỗ tai đỏ bừng đã bán
đứng suy nghĩ thật sự của cô.
Thương Úc thấy cô kéo giãn khoảng cách,
tay lại dùng sức kéo người về, ổn định mấy
giây liền trầm giọng hỏi: “Đi Sùng Thành
mấy ngày?”
Lê Tiếu bình tĩnh lại: “Chí ít phải một
tuần.”
Đại hội giao lưu có rất nhiều tiết mục, hơn
nữa còn có mười mấy phòng thí nghiệm
tham gia, không thể nào hoàn tất trong
một hai ngày được.
Môi khẽ mím, anh không nói gì, siết cô thật
mạnh vào lòng, mãi không chịu buông ra.
Ánh nắng ngoài cửa rơi về Tây, Thương Úc
cúi đầu xuống, hôn lên gò má cô: “Buổi
trưa…”
“Cốc cốc cốc…” Ngoài cửa vang lên tiếng gõ
không đúng lúc.
Lê Tiếu chui ra khỏi ngực anh, vén sợi tóc
bên khóe môi, còn chưa xoay người rời
khỏi bàn, đã bị Thương Úc khóa vào trong
lòng lần nữa.
“Vào đi.” Anh trầm giọng nói, dù có người
đến cũng không tính buông cô ra.
Lê Tiếu đành dựa vào anh, nhìn về phía
cửa phòng bị đẩy ra.
Lưu Vây đẩy cửa vào, thấy tình hình bên
trong, ngớ người, vội cúi đầu nói: “Lão đại,
cô Tông đến.”
Cô Tông?
“Để nó vào.”
Lê Tiếu lại tính lui ra sau một bước. Nếu có
khách đến, họ không thể ôm thân mật vậy
được.
Tiếp đó, Thương Úc vòng qua eo cô ghì vào
ngực mình, híp mắt, trầm giọng nói: “Em
chạy cái gì?”
Lúc anh đang nói, sau lưng Lưu Vân đã có
bóng người đi vào: “Chú Thiếu Diễn…”
Lê Tiếu giật mình.
Cái gì Thiếu Diễn?
Không chỉ Lê Tiếu sửng sốt, cả cô
Tông cũng trợn mắt há miệng quên
cả phản ứng.
Bốn mắt nhìn nhau, bầu không khí rất
ngượng ngùng.
Người đến lại là Tông Duyệt.
Trong phòng làm việc, Thương Úc ôm Lê
Tiếu dựa trước bàn, tay vòng qua eo cô,
nghiêng đầu liếc mắt nhìn Tông Duyệt
đang ngây người ở cửa, trầm giọng nói: “Tự
tìm chỗ ngồi đi.”
“Dạ dạ.” Tông Duyệt đến khu nghỉ ngơi như
du hồn, ngồi trên sofa với vẻ mặt ngơ
ngẩn.
Lê Tiếu chớp mắt, kéo tay anh từ phía sau,
nhướng mày hỏi: “Hai người quen nhau
sao?”
Chị dâu tương lai của cô gọi Thương Úc là
gì nhỉ?
Chú… Thiếu Diễn?
Anh cúi đầu nhỏ giọng bên tai cô: “Ngạc
nhiên lắm sao?”
Lê Tiếu gật đầu, liếc Tông Duyệt đang sợ
sệt qua bả vai anh, có một số việc dần trở
nên rõ ràng.
Cô đã bảo mà, Tông Duyệt ở Thủ đô, sao lại
biết đến anh Cả đang tìm đối tượng liên
hôn.
E rằng bên trong có sự hỗ trợ của Thương
Ức.
Không lâu sau, anh nắm tay cô cùng đi về
phía sofa.
Tông Duyệt kinh ngạc nhìn họ nắm tay
nhau, chớp mắt hỏi: “Chú Thiếu Diễn, hai
người…”
Thương Úc dẫn Lê Tiếu ngồi trước mặt
Tông Duyệt, bắt tréo chân: “Lê Tiếu, thím
Năm tương lai của cháu.”
Tông Duyệt: “2”
Lê Tiếu: “2” Ở đâu ra thím Năm vậy trời? <›
“Tìm chú có chuyện gì?” Vẻ dịu dàng trên
gương mặt như ngọc mài của anh tan đi,
anh trầm tĩnh lạnh nhạt nhìn Tông Duyệt.
Nghe vậy, Tông Duyệt hốt hoảng mở túi
xách, lấy một hộp gấm nhỏ ra: “Chú Ba biết
cháu đến Nam Dương, bảo cháu thuận tiện
giao cái này cho chú.”
Thương Úc hất cằm, tỏ ý cô đặt lên bàn.
Tông Duyệt cúi người đặt hộp gấm lên bàn,
ánh mắt mờ mịt, mãi mới nói: “Chú Thiếu
Diễn, nếu cháu kết hôn với Lê Quân, vậy
cháu nên gọi em ấy là em chồng, hay là
thím Năm đây?” =
Lê Tiếu cúi đầu đỡ trán, đây đúng là một
câu hỏi hay. +
Mang theo câu hỏi không có lời giải đáp,
Tông Duyệt ở đó chưa đến năm phút đã rời
đi như người mất hồn.
Khủng khiếp quá.
Chú Thiếu Diễn có bạn gái rồi!
Liệu đám chú Ba có biết chuyện hay chưa?
Đến khi Tông Duyệt đi xa, Lê Tiếu mới
ngẩng đầu, nhìn Thương Úc không chớp
mắt: “Anh với chú Ba của chị ấy…”
Trưa nay, Lê Tiếu đã có thông tin về thành
viên nhà họ Tông ở Thủ đô.
Tộc Tông thị là danh môn trong danh môn,
gần như thành viên gia tộc đều có chức vụ
quan trọng, không giàu cũng sang.
“Là anh em kết nghĩa, có tất cả năm
người.”
Lê Tiếu gật đầu: “Vậy Hạ Sâm cũng nằm
trong số năm người đó?”
Thương Úc im lặng, đôi mắt sâu thảm nhìn
Lê Tiếu, nhíu mày rậm: “Sao tự dưng nhắc
đến anh ấy?” ©
Lê Tiếu im lặng mấy giây, ánh mắt dần
sáng rõ: “Vì giao tình của anh và Hạ Sâm
sâu hơn với đám Thu Hoàn.”
Nghe cô giải thích, anh liếc sang, trầm
giọng nói: “Ừ, Hạ Sâm xếp thứ tư.”
Quả nhiên, chỉ có giao tình sống chết mới
có thể trở thành anh em kết nghĩa.
Mà Tông Duyệt chỉ nhỏ hơn anh hai tuổi
lại phải gọi anh là chú.
Lê Tiếu trầm ngâm, nghiêng đầu nhìn
Thương Úc: “Vậy liên hôn lần này của anh
Cả em, có phải là anh đã dẫn mối?”
“Không hẳn.” Anh cúi người cầm hộp gấm
Tông Duyệt để lại, lúc mở ra thì nhếch môi:
“Anh chỉ bảo Tông Trạm để lộ tin cho con
bé, lựa chọn thế nào tự con bé quyết định.”