Quả thật đúng như Thương Úc nói,
đêm nay không có bất kỳ ai quấy
Tầy.
Đến khi anh tham hoan-gần: trắng đêm, Lê
Tiểu mới thấy được thế lực anh:thật khiến
người ta thán phục.
Cô vẫn luôn biết Thương Úc điên cuồng
khác thường trong chuyện mây mưa.
Nhưng cô lại không ngờ một ngày trước
khi cô đi công tác, anh lại vồ lấy cô như sói,
ăn sạch không chừa mảnh vụn.
Thậm chí ngay lúc cao trào, Lê Tiếu mơ hồ
hiện lên một ý niệm khó lòng tưởng tượng
trong đầu.
Nếu tình yêu có thể phản ánh mức độ của
chứng hoang tưởng, chắc chắn Thương Úc
là người mắc bệnh nặng nhất. <:
Bảy giờ sáng, Lê Tiếu thoi thóp ăn xong
điểm tâm, run chân chui vào xe chuyên
dụng màu đen.
Cô không biết mình ngủ lúc mấy giờ, chỉ
biết sáng nay tỉnh lại, anh đang ôm cô
ngâm mình trong bồn tắm.
Lúc này, Thương Úc cũng ngồi trong xe,
nghiêng đầu nhìn Lê Tiếu đang ngồi áp sát
bên cửa xe, mấp máy môi, đưa tay định ôm
người vào lòng.
“Làm gì thế?”
Cô nhóc lại dịch sát vào cửa xe hơn, cảnh
giác quét mắt với anh.
Tay anh dừng giữa không trung.
Lạc Vũ và Lưu Vân ngồi hàng trước lằng
lặng chớp mắt nhìn nhau, có nên xuống xe
hút điếu thuốc rồi quay lại không?
Thương Úc híp mắt, nhìn Lê Tiếu nghiêm
túc khoanh tay trước ngực mà đáy mắt
hiện ý cười: “Sợ anh à?”
Lê Tiếu nuốt nước bọt, liếc tay anh, thuận
tiện đẩy ra, lạnh lùng nói: “Đương nhiên sợ.
chứ, Diễn gia của Nam Dương có ai mà
không sợ.”
Giờ cô chỉ cần ngửi được mùi hương thơm
nồng trên người anh là cảm thấy không ổn
Tồi.
Những hình ảnh điên cuồng tối qua, song
hành với hương vị của anh từ từ thấm vào
mũi, từng chút một hiện lên trong đầu cô,
mặt cô lập tức đỏ bừng.
Thương Úc liếc kính chiếu hậu. Lưu Vân và
Lạc Vũ hiểu ý đẩy cửa xuống xe.
Cửa tự động còn mở, gió sớm len vào.
Anh cúi người đến trước mặt Lê Tiếu, vòng
tay qua eo cô, cưỡng ép ôm cô vào ngực,
cúi đầu thấp giọng bên tai cô: “Vẫn còn khó
chịu sao?”
Lê Tiếu mím môi không nói gì, khóe mắt
đỏ ửng liếc anh, còn có vẻ chẳng buồn để ý
đến anh.
“Đi Sùng Thành nhớ cẩn thận, ra ngoài
phải dẫn Lạc Vũ theo, có chuyện phải gọi
điện cho anh.”
Thương Úc nhìn rõ cô đang cụt hứng, lòng
bàn tay rộng vỗ lên sống lưng cô, giọng
trầm thấp quyến rũ đặn đi dặn lại bên tai
cô.
Lòng Lê Tiếu mềm oặt, ngửa đầu va phải
đôi mắt sâu tựa bể của anh, bĩu môi nói:
“Biết rồi.”
Thương Úc hôn lên má cô, lại ôm cô ngây
người một lúc rồi mới bảo Lưu Vân lái xe
đưa hai người đến sân bay.
Khi cửa tự động đóng lại, dáng người cao
lớn ngoài cửa của anh đần mơ hồ. Lê Tiếu
nhìn hai lần, sau đó dựa lưng ghế ngủ bù.
Mây mưa cả đêm qua, triệu chứng tê hông
đau chân e là năm ba ngày không hết.
Ban công biệt thự, Vọng Nguyệt đứng sau
lưng Thương Úc, nhìn hướng xe đi xa,
nghiêm túc nói: “Lão đại, vừa nhận được
tin tức, bà Tiêu đã lên máy bay, xế chiều
nay sẽ đến Nam Dương.”
“Ừm.” Anh đứng chắp tay, nét mặt lạnh
nhạt sâu xa khó đò tâm tư.
Vọng Nguyệt mím môi: “Lần này lão đại cố
ý sắp xếp đại hội giao lưu ở Sùng Thành vì
không muốn cô Lê gặp bà Tiêu sao? Nếu cô
Lê biết…”
Thương Úc sâu kín liếc anh ta, nét mặt khó
đoán: “Bảo Lạc Vũ canh chừng cô ấy thật
kỹ, phong tỏa tin tức Nam Dương với cô
ấy”
Vọng Nguyệt há miệng, muốn nói lại thôi.
Chỉ mong bà Tiêu và cô Lê đừng gặp mặt.
Thương Úc vẫn còn đang lo lắng vô cùng
về chuyện bà Tiêu, đi ra ngoài mấy mét lại
dừng chân, lành lạnh quay đầu: “Dạo này
bốn người các cậu rảnh lắm sao?”
Vọng Nguyệt mờ mịt gãi đầu: “Không rảnh
am
“Nếu rảnh đánh cược trên WeChat, xem ra
không thiếu tiền rồi.”
Dứt lời anh xoay người rời đi.
Vọng Nguyệt còn chưa nghĩ ra mấy lời này
có ý gì thì tới chiều bốn trợ thủ đồng thời
nhận được giấy thông báo khấu trừ từ kế
toán Diễn Hoàng.
Số tiền khấu trừ: Ba triệu.
Mục khấu trừ: Tiền thưởng nửa năm.
Lý do khấu trừ: Chơi đánh cược.
Khi bốn trợ thủ nhìn thấy thông báo này,
trong lòng họ chỉ có chung một suy nghĩ:
Mợ nó, rõ ràng đang lấy việc công làm việc
tư.
Mười hai giờ trưa, nhóm giao lưu của
phòng thí nghiệm đã đến ven biển
cuối phía Nam Sùng Thành.
Ba tiếng ngồi máy bay, Lê Tiếu đã ngủ bù,
cho nên lúc này xuống sân bay, cô không
còn quá mệt mỏi.
Lần này Phòng thí nghiệm Nhân Hòa có
bảy người tham dự đại hội giao lưu, cộng
thêm Lạc Vũ đi theo, đội ngũ tám người oai
nghiêm ra khỏi sảnh chính sân bay.
Sùng Thành rất nóng, là vùng biển, gió
nóng thổi đến còn mang theo mùi tanh của
biển.
Hành lý của Lê Tiếu được Lạc Vũ kéo, cô đi
nhẹ tênh bên cạnh, dáng vẻ rất biếng nhác.
Viện sĩ Giang mặc sơ mi người già, cầm tờ
báo trên máy bay quạt không ngừng: “Liên
Trinh à, xe trò gọi đỗ ở đâu thế?”
Liên Trinh còn chưa đáp, Lạc Vũ đã lên
tiếng trước: “Tôi đã sắp xếp xe chuyên
dụng, ở bãi đỗ khu C.”
Viện sĩ Giang cười ha hả nói câu khách sáo
với Lạc Vũ, rồi gọi mọi người cùng đến bãi
đỗ xe.
Người ngoài không biết thân phận Lạc Vũ,
chỉ xem cô ta là bạn của Lê Tiếu, nhưng
Viện sĩ Giang thì biết rõ.
Đây chính là một trong bốn trợ thủ của ông
trùm kia.
Chặng đường bốn mươi phút, xe chuyên
dụng dừng trước cửa nhà chiêu đãi khách
kiểu cũ.
Bên cạnh là trung tâm hội nghị, đại hội
giao lưu ngày mai sẽ tiến hành ở đây.
Lạc Vũ và Liên Trinh làm xong thủ tục ở
quầy lễ tân, Viện sĩ Giang ở sảnh lớn dặn
dò mấy câu: “Mấy đứa cũng về nghỉ đi,
chiều nay rảnh có thể đi dạo ở trung tâm.
hội nghị bên cạnh. Bảy giờ sáng mai chúng
ta tập hợp dưới lầu, chuẩn bị đầy đủ tài
liệu, đừng để xảy ra sơ suất gì.”
Không lâu sau, đoàn người chia ra trở về
phòng. Lê Tiếu quá mệt mỏi, vào cửa liền
nằm lên giường.
“Cô Lê, trưa nay cô muốn ăn gì?”
Lạc Vũ cất hành lý xong, đến phòng khách
liền thấy Lê Tiếu đang uể oải nằm nghiêng
người.
Lê Tiếu lắc đầu: “Tôi muốn ngủ một lúc, cô
đi ăn đi.”
Lạ Vũ há miệng muốn nói lại thôi. Ừm, có
thể nhìn ra được tối qua đã mệt lả người.
Cô ta mím môi cười, nói thêm gì đó nhưng
Lê Tiếu không nghe rõ, chưa đến ba phút
đã ngủ say.
Cùng lúc đó, sảnh chính ở sân bay Sùng
Thành, một người đàn ông anh tuấn mặc
sơ mi màu bột cánh sen phối quần dài màu
đen đanh mặt đi ra từ lối VIP. =
Sau lưng anh ta còn có hai người áo đen
cao lớn cường tráng. Thành phố ven biển
nóng rát khó chịu, khi anh ta ra khỏi sân
bay, cảm giác như ngừng thở: “Cái nơi rách
nát gì đây, nóng quá đi!” =
Hai vệ sĩ theo sau không hẹn cùng vuốt
mặt.
Cậu còn được mặc sơ mi hồng mát mẻ, họ
phải mặc vest đen dày đây này.