Ở nhà khách, Lê Tiếu ngủ một giấc
đến năm giờ chiều.
Cô ngủ rất ngon, đến khi có tiếng động
dưới gối truyền đến, cô mơ màng mở mắt
nhìn căn phòng và trần nhà xa lạ.
Mấy giây phản ứng, Lê Tiếu mới mò điện
thoại ra, nhìn lướt rồi bắt máy: “Có chuyện
gì thế”
Nghe giọng nói uể oải bên tai mình, Thẩm
Thanh Dã chợt nhíu mày: “Em sao thế,
bệnh à?”
Lê Tiếu chống người dựa đầu giường, hắng
giọng rồi trả lời: “Không bệnh, mới ngủ
dậy.”
“Ngủ à?” Thẩm Thanh Dã nhìn đồng hồ:
“Giờ mà còn ngủ, đến tối có ngủ được
không? Có phải biết tôi đến Nam Dương
nên tính tối nay chiêu đãi tôi đàng hoàng
không?”
Lê Tiếu im lặng ba giây, lạnh nhạt nói:
“Nghĩ nhiều rồi.”
Thẩm Thanh Dã bĩu môi: “Không nói linh
tỉnh nữa, nhanh đi đón tôi. Tôi đến Nam
Dương rồi.”
“Em ở Sùng Thành.”
Sau một thoáng im lặng, Thẩm Thanh Dã
nghiến răng nói: “Nhóc con, em cố ý đúng
không?”
Lê Tiếu bật cười: “Đâu có, sắp xếp từ trước
rồi. Bạch Lộ Hồi đang ở Bệnh viện tư nhân
Diễn Hoàng…”
Tay Bạch Lộ Hồi không bị thương quá
nặng, có dấu hiệu uốn ván nên trước mắt
vẫn đang điều trị.
May sao cậu ta được mang đến bệnh viện
kịp thời, nếu muộn thêm mấy ngày, triệu
chứng nhiễm trùng nặng thêm, có thể mất
mạng luôn.
Nhưng Lê Tiếu không nói Thẩm Thanh Dã
biết những điều này. Thứ nhất, cô tin vào y
thuật của Bệnh viện Diễn Hoàng. Thứ hai,
cô không muốn Thẩm Thanh Dã có xích
mích với Hạ Sâm.
Bối cảnh của Hạ Sâm quá sâu, hôm đó dễ
dàng nhìn ra được, hắn không xem Lục
Cục ra gì.
Thẩm Thanh Dã ai oán lẩm bẩm mấy câu,
sau khi cúp máy thì cam chịu số phận đón
xe đến Bệnh viện Diễn Hoàng.
Sáng hôm sau, Đại hội giao lưu y học khai
mạc.
Lê Tiếu và đám người Viện sĩ Giang đi bộ
sang trung tâm hội nghị sát cạnh.
Hội đồng nghiên cứu Y học và Sở nghiên
cứu dẫn đầu tiến hành Đại hội giao lưu.
Trong giới y học có thể nói là buổi lễ học
thuật, khắp trung tâm hội nghị đều kéo
biểu ngữ và băng rôn.
Lần này có tổng cộng mười ba phòng thí
nghiệm đến tham gia.
Trong đó, không ít đại biểu công ty y dược
cũng góp mặt.
Lúc này, trong phòng hội nghị có sức chứa
hơn nghìn người, mười dãy trước đã đầy
người, ước chừng có ba trăm người tham
gia.
Phòng thí nghiệm Nhân Hòa của Lê Tiếu
được xếp ở vị trí hàng thứ ba.
Tám giờ sáng, Đại hội giao lưu y học chính
thức khai mạc.
Truyền thông đến phỏng vấn cũng đã
chuẩn bị đầy đủ máy chụp ảnh ở phía sau.
Theo sự hướng dẫn của nhân viên buổi lễ,
bảy tám người phía ban tổ chức từ cửa
hông đi lên đài diễn thuyết.
Lê Tiếu ngồi trong đám người, liếc thấy
Thương Quỳnh Anh đi ở giữa.
Ngay lúc ngồi xuống đài diễn thuyết,
Thương Quỳnh Anh chạm mắt với Lê Tiếu.
Bà ta nhìn Lê Tiếu sâu xa, mấy giây sau
mới quay đi, chính thức phát biểu khai
mạc theo lời mời của MC.
Viện sĩ Giang ngồi cạnh Lê Tiếu vẫn đang
cúi đầu xem tài liệu trong tay, nghe
Thương Quỳnh Anh đề cập ứng dụng thiết
bị điều trị gen nào đó thì thấp giọng nói:
“Tiếu Tiếu, chiều nay có triển lãm về dụng
cụ chữa trị, mấy đứa đi xem sao, nếu ưng ý
thiết bị nào thì đến lúc đó chúng ta lấy hai
món về.”
Lê Tiếu gật đầu đồng ý, Liên Trinh lẩm
bẩm như có điều suy ng Đại hội giao
lưu lần này có nhiều đại biểu các công ty
đến như vậy, họ tính dự thính thôi sao?”
Viện sĩ Giang đẩy mắt kiếng, giải thích:
“Đâu chỉ dự thính, lần này đại biểu các
công ty y dược đến có mục đích cả. Mấy
đứa đừng xem thường các đại biểu kia, nếu
họ ưng ý thành quả nghiên cứu của phòng
thí nghiệm nào, nói không chừng sẽ hợp
tác với phòng thí nghiệm đó, tiến cử thí
nghiệm độc quyền rồi sản xuất số lượng
lớn.”
Lời giải thích này khiến Lê Tiếu lơ đãng
nhướng mày, nhìn về phía khu vực dành
cho đại biểu công ty y dược, đáy mắt gợn
sóng.
Lễ khai mạc kéo dài khoảng nửa
tiếng.
Ngoại trừ lời mở đầu nghìn bài như một,
Thương Quỳnh Anh công bố một tin tức
khiến người ta hưng phấn trong đại hội.
Phòng thí nghiệm nào lấy được thứ hạng
trong đại hội giao lưu lần này sẽ được liệt
vào danh sách hỗ trợ chính yếu của Hội
đồng nghiên cứu y học.
Đồng thời, nghiên cứu viên xuất sắc còn có
cơ hội được mời trở thành hội viên của hội
đồng.
Đây đều là vinh dự rất lớn với những
người nghiên cứu.
Nguồn:ngontinh hoycom
Chưa tới mười giờ sáng, lễ khai mạc kết
thúc.
Trong thời gian nghỉ ngơi, Lê Tiếu ngồi một
mình ở góc phía sau phòng truyền thông,
dường như đang cúi đầu nhắn tin.
Hai tiếng bước chân riêng biệt đồng thời
truyền đến. Cô ngước mắt, ngay phía trước
là một cô gái trẻ mặc đồ đen.
Trông đối phương khoảng hai mươi tư hai
mươi lăm tuổi, vẻ ngoài xinh đẹp, đôi mắt
hoa đào, nhìn có vẻ lạnh lùng khó tiếp cận,
khí chất kiêu ngạo giống hệt Lê Tiếu.
Cô nàng giẫm giày cao gót đi đến, nhưng
một bóng người phía bên trái xuất hiện
trước mặt Lê Tiếu nhanh hơn cô.
Là Thương Quỳnh Anh.
Thấy vậy, cô nàng lạnh nhạt liếc Thương
Quỳnh Anh, xoay chân chuyển sang hướng
khác.
Từ đầu đến cuối, cô nàng không nói lời nào.
với Lê Tiếu, thậm chí ánh mắt hai người
còn chưa từng chạm nhau.
Thương Quỳnh Anh cũng không chú ý đến
đại biểu y học này, bà ta đi đến cạnh Lê
Tiếu ngồi xuống. Bộ vest nữ màu xanh
trông vừa đoan trang vừa ưu nhã.
Lê Tiếu vẫn duy trì tư thế ban đầu, tùy ý
liếc Thương Quỳnh Anh rồi tiếp tục nhắn
tin.
Thương Quỳnh Anh sờ hoa tai trân châu,
mắt nhìn phía trước, giọng ôn hòa cười
nói: “Cô Lê, có rảnh trò chuyện không?”
“Bà Thương muốn nói chuyện gì?” Lê Tiếu
luôn nhìn màn hình điện thoại, nghe bà
nói vậy thì thờ ờ hỏi lại.
Thương Quỳnh Anh hơi nghiêng đầu, đánh
giá đôi mắt đang cụp xuống của cô, khẽ
nhếch môi: “Dường như cô có ý đối địch
với tôi?”
Ngón tay đang gõ màn hình của Lê Tiếu
ngừng lại, đùi phải chậm rãi gác lên chân
trái, hỏi: “Bà nhìn ra được từ đâu?”
“Mặc kệ có hay không, tôi vẫn hi vọng cô có
thể buông bỏ khúc mắc trong lòng. Không
nhắc đến những điều khác, thân là Phó
Chủ tịch hội đồng, thật ra tôi rất xem trọng
năng lực của cô Lê.”
Thương Quỳnh Anh tự biên tự diễn, trong
lời nói biểu thị rõ thái độ giải quyết việc
công.
Lê Tiếu gửi tin nhắn cuối cùng đi xong thì
tắt màn hình, day trán: “Ồ, vậy nên?”
Tư thế ngồi của Thương Quỳnh Anh rất
đàng hoàng, chụm hai chân lại, hai tay đan
nhau đặt trên đầu gối. Bà ta liếc Lê Tiếu,
đôi mắt dần trở nên sâu thẳm: “Vậy nên
lần này hội đồng cố ý chiêu nạp hội viên
mới, không biết cô có hứng thú không?”
Muốn mời cô gia nhập hội đồng?
Lê Tiếu cười khẽ, gác khuỷu tay lên tay vịn
xoa huyệt Thái Dương: “Nếu tôi nói không
thì sao?”
“Cô Lê, cô vẫn còn non lắm.” Thương
Quỳnh Anh nhìn Lê Tiếu bằng ánh mắt
khá thương cảm: “Nói thật, dựa theo năng
lực trước mắt của cô, muốn đạt được thành
tựu trong giới y học thật không dễ dàng.” =