Về chung nhà với chú

Chương 80: Chú mãi là số một trong lòng em
Trước
image
Chương 80
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
Tiếp

“Không lừa ông nội chứ?”

“Em đâu có ý lừa ông…” Nguyễn Nhuyễn véo tay anh.

“Trước anh từng nói không định ở trong nước. Thế thì em đi cùng anh là được… Hơn nữa được ở cùng ông nội em rất vui. Anh sợ ông nội thích em rồi lại không thích anh nữa phải không?” Cô làm mặt quỷ trêu anh.

Phó Thanh Hành bật cười, “Ừm… Thật ra là sợ em ‘bơ’ anh.” Anh ôm cô, vuốt tóc cô.

“Không đâu…. Chú mãi là số một trong lòng em.”

“Cô bé, đừng làm loạn.” Phó Thanh Hành buông cô ra, lùi về phía sau một bước, hít một hơi thật sâu.

“Ơ!!! Em đã làm gì đâu ~” Nguyễn Nhuyễn nháy mắt nhìn anh.

“Rất muốn nghiền nát em…” Anh liếm liếm môi, “Anh đi tắm đây.”

“…” Người đàn ông này thật là…

Nhìn bóng lưng của anh, cô bất đắc dĩ mỉm cười. Rồi cô cũng đi lấy quần áo ngủ cùng băng vệ sinh, chuẩn bị đi tắm.

Sau đó, cả hai người cùng ngồi trên giường, lật quyển album màu đen ra ngắm.

“Đây là anh lúc 12 tuổi.” Phó Thanh Hành nhìn theo hướng tay cô và nói.

“Đáng yêu quá!” Đầu ngón tay cô xoa xoa lên gương mặt cậu bé.

Cậu bé cứ như Phó Thanh Hành bản thu nhỏ, mặc vest chỉnh tề, nét mặt nghiêm túc.

“Em đáng yêu hơn.” Anh vuốt tóc cô.

“Không được sờ, sẽ châm lửa mất…” Cô kéo tay anh ra.

Lướt xuống phía dưới, liền thấy hình ảnh bố mẹ anh… Cô chạm vào cậu bé lọt thỏm ở giữa…

“Chú.”

“Sao em?”

“Sau này em sinh cho anh một cậu nhóc đáng yêu như anh được không?”

“Hửm???” Anh nghiêng đầu, cau mày, không hiểu lời cô nói, tuy nhiên sau khi ngẫm vài giây thì…

“Muốn sinh cục vàng nhỏ cho anh? Hử?” Anh đè cô dưới thân.

“A!!! Không được không được, chảy ra mất…” Cô đẩy người anh, ngồi dậy, sau đó nhẹ nhàng sờ vật đang lót ở dưới, may quá chưa chảy ra ngoài.

“Nếu có một đứa con trai giống anh, em sẽ cưng chiều thằng bé hết nấc.”

“Không được.” Ai đó nhíu mày.

“???” Nguyễn Nhuyễn ngơ ngác nhìn anh.

“Em chỉ có thể thích anh, ai khác cũng không được.” Anh véo nhẹ vào má cô.

“Đó là con anh mà!”

“Con thì làm sao, con cái cũng không thể tranh sủng đoạt vợ của anh.” Tay anh chống lên giường, cúi đầu hôn cô.

“Làm sao em bị cướp đi được chứ!” Cô hôn chuồn chuồn nước lên môi anh vài cái.

“Sinh cho anh một cô bé dễ thương như em.”

“Nhỡ anh yêu con bé hơn em.” Nguyễn Nhuyễn bĩu môi.

“Thử rồi biết…” Anh cười vui vẻ.

“Chỉ cho quan đốt lửa mà không cho dân thắp đèn, hừ!”

“Nhưng mà… Em sẽ ghen…” Cô nghĩ đến đã thấy không vui.

“Anh chỉ yêu mình em… Con cái cũng không phải tài sản của chúng ta, đâu thể ở bên cạnh ta cả đời. Nguyễn Nhuyễn mới là bạn đồng hành tới cuối đời của Phó Thanh Hành.”

Người con gái cảm động ngoan ngoãn ôm anh, nghe anh kể rất nhiều điều về tuổi thơ của mình, sau đó cô ngủ thiếp đi lúc nào cũng không hay, cô nghĩ việc bị lệch múi giờ thật là khó chịu.

Trước
image
Chương 80
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!