Về chung nhà với chú

Chương 79: Thích nơi này không?
Trước
image
Chương 79
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
Tiếp

Hai người vừa xuống máy bay đã có xe tới đón, đi đâu tiếp theo cô gái nhỏ cũng không biết.

“Ông nội đang đợi em.”

“Đợi em á?” Nguyễn Nhuyễn đột nhiên trở nên căng thẳng.

“Em sợ cái gì?” Người đàn ông nhìn vẻ mặt lo lắng của cô, không nhịn được cười.

“Anh không hiểu đâu!!!” Cô trừng mắt lườm anh một cái.

“Sao lúc anh nói muốn nhốt em lại còn không thấy sợ như thế? Hửm?” Anh ngồi lại lần cô, hơi thở ấm áp phả vào tai cô.

Cô bắt gặp ánh mắt nhìn của người tài xế qua gương chiếu hậu, cô ngại ngùng đẩy anh ra.

“Chú ~~~”

“Ừm…” Phó Thanh Hành liếm liếm môi, siết chặt tay cô.

Xe chậm rãi tiến vào hoa viên, người đàn ông dẫn cô vào trong.

Một người đàn ông đã lớn tuổi mái tóc hoa râm mặc áo choàng dệt màu xám ngồi trên ghế sofa rót trà.

“Ông nội.” Người cất lời đầu tiên là Phó Thanh Hành.

Ông lão ngẩng đầu, trên khuôn mặt già nua không giấu được vẻ đẹp trai của thời trẻ giống như người đàn ông đứng cạnh cô đây, có đôi mắt màu hổ phách nhàn nhạt cùng với nụ cười nhẹ.

“Cháu chào ông nội.” Nguyễn Nhuyễn ngại ngùng chào.

“Chào cháu, mau lại đây ngồi đi.” Ông nói rất chậm bằng tiếng Trung.

Người con gái nhanh chóng ngồi xuống bên cạnh ông, nhận lấy cốc trà đen.

“Uống ít thôi nhé.” Phó Thanh Hành nhỏ giọng dặn dò.

“Có phải rượu đâu mà!” Nguyễn Nhuyễn cũng nhỏ giọng phản bác, trên gương mặt xinh xắn vẫn giữ nguyên nụ cười vui vẻ.

“…” Anh im lặng nhìn cô gái nhỏ đối diện.

“Ha ha ha … Asa, cháu cuối cùng cũng gặp đối thủ rồi!” Tiếng Trung của ông không được tốt lắm.

“Hừm…” Người đàn ông nhướng mày, lộ ra ý cười nhàn nhạt, không nói gì thêm.

Ngược lại, nhân vật đang thẹn thùng đỏ mặt lúc này là Nguyễn Nhuyễn.

“Cháu bao nhiêu tuổi rồi.”

“Năm nay cháu 20 tuổi ạ.” Cô cười nói.

“20… Năm ông 20 tuổi, ông đã cưới bà nội Asa rồi.” Ông nội bấm bấm ngón tay.

“…” Người con gái xấu hổ cười cười.

“Mấy năm nữa tốt nghiệp?” Ông nội nói tiếng anh, vì sợ cô không hiểu nên cố tình nói chậm lại.

“Ừm… 2 năm nữa ạ.” Cô trả lời.

“Vẫn còn nhiều thời gian nhỉ. Sau khi ra trường muốn làm việc ở trong nước hay nước ngoài?” Con ngươi màu hổ phách của ông vẫn sáng ngời dù đã nhiều năm trôi qua.

Nguyễn Nhuyễn nhìn lướt qua Phó Thanh Hành, trả lời ông, “Ông nội, cháu thế nào cũng được.”

“Ừm… Cháu thích ở đây không?” Ông lão cười ra tiếng, cô gái nhỏ cũng chớp chớp mắt cười theo.

“Vậy sau này… anh ấy có bắt nạt cháu… Ông giúp cháu trừng trị anh ấy được không?” Cô nắm chặt tay, vẻ mặt rạng rỡ.

“Ha ha ha, được chứ, ông cháu mình là một đội.” Ông vươn tay ra, Nguyễn Nhuyễn ngoan ngoãn bắt tay với ông.

“Đã lập liên minh tác chiến rồi! Một già một trẻ, trông cũng ổn đấy.” Phó Thanh Hành nhướng mày, cô lườm anh.

“Thằng bé không nói gì hay ho đúng không cháu.” Ông lão nghe không hiểu hết ý tứ trong lời nói của Phó Thanh Hành.

“Anh ấy nói, anh ấy không đánh bại được ông cháu mình, đang ghen tị đấy ạ.” Nguyễn Nguyễn nghiêm túc gật đầu.

Phó Thanh Hành nhìn đôi ông cháu nào đó, liếm liếm môi nhìn về phía ngoài cửa sổ, yếu hầu trượt lên xuống liên hồi.

Dùng bữa xong, ông nội lên tầng nghỉ ngơi, Nguyễn Nguyễn cùng Phó Thanh Hành cũng đi về phòng.

“Thích nơi này không?”

“Em rất thích!!!” Cô gái nhỏ gật đầu.

Trước
image
Chương 79
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!