Quấn Quýt Không Rời – Tô Mã Lệ

Chương 68: Tôi Là Gì Của Em
Trước
image
Chương 68
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

Ông chủ công ty đã rời đi từ lâu, những người còn lại đều là những đồng nghiệp nam lớn tuổi cùng một số đồng nghiệp nữ ngày thường ham vui. Họ vừa ngồi uống rượu với nhau vừa kể những câu chuyện cười bẩn thỉu, thô tục.

Thịnh Hạ cảm thấy bầu không khí này … khiến cô cảm thấy không thoải mái chút nào.

Nhưng cô vẫn cắn răng ngồi đó.

Cho đến khi cơ thể bắt đầu nóng lên, cô mới cảm thấy mình có gì đó không ổn.

“Tôi… phải về.” Cô đứng dậy nhưng hai chân lảo đảo, cơ thể mềm nhũng.

Một đồng nghiệp nam đỡ lấy cô: “Em ở đâu? Để anh đưa em về”.

Thịnh Hạ muốn đẩy anh ta nhưng cổ tay chẳng còn sức. Cô muốn cầm túi lên nhưng nam đồng nghiệp đã đeo túi lên người: “Chúng ta đi thôi.” Thịnh Hạ bị nam đồng nghiệp ôm ra khỏi phòng riêng mà không thể phản kháng.

Hô hấp cô nóng rực, trong đầu bỗng nhiên nhớ đến bộ dạng của anh Đông bốn năm trước.

Cô chợt tỉnh táo lại, đẩy nam đồng nghiệp kia ra: “Tôi không cần … anh, tôi tự mình … đi về, bạn trai tôi … sẽ tới đón.”

 
 
 

Câu nói không đầu không đuôi, cơ thể lại yếu đến mức chẳng còn chút sức lực nào, cô đẩy người đàn ông ra rồi ngã bệt xuống đất.

Nam đồng nghiệp tiếp tục ôm kéo cô: “Em say rồi, không đi được đâu, anh đưa em về …”

Anh ta siết eo cô rất chặt.

Thịnh Hạ đẩy anh ta ra không được, lo lắng đến muốn khóc, vừa đẩy anh vừa hét: “Không cần mà…… Tự tôi… về…”

Giọng nói cô mềm nhũn, nghe ra không giống từ chối chỗ nào mà còn giống như làm nũng.

Người đồng nghiệp nam kia ôm cô ra khỏi quán rượu, đứng ở ven đường vẫy tay bắt taxi. Thịnh Hạ xoay người muốn chạy đi nhưng lại bị anh ta túm lại.

Trong ánh sáng lập lòe của ánh đèn, Thịnh Hạ nhìn thấy một bóng đen đứng ở cửa.

Người đàn ông kẹp điếu thuốc giữa hai đầu ngón tay, bóng lưng thon dài rắn chắc. Anh hút xong liền nghiền nát đầu mẩu thuốc lá bằng ngón tay rồi vứt đầu lọc vào thùng rác.

Thịnh Hạ thấy rõ khuôn mặt quen thuộc liền không chút nghĩ ngợi đẩy đồng nghiệp nam ra, vội vàng chạy về hướng người đàn ông đó.

“Anh Đông …” Hai mắt cô đẫm lệ, bên trong mông lung như trải sương mù, cực kỳ đáng thương vươn tay kéo ống tay áo của anh, giọng nói mềm mại: “Cứu em…”

Đồng nghiệp nam lại tới kéo cô lại, quay sang Lạc Hàn Đông: “Thật xin lỗi, đồng nghiệp của tôi say rồi.”

 
 
 

Thịnh Hạ bị đồng nghiệp nam lôi kéo. Cô vừa sợ hãi vừa căng thẳng ôm chặt lấy eo Lạc Hàn Đông, vừa ủy khuất lại bất lực mà kêu lớn: “Anh Đông … cứu em với…”

Thấy họ quen nhau, đồng nghiệp nam hơi buông lỏng ra, hậm hực xoa xoa mũi, hỏi Lạc Hàn Đông: “Hai người quen nhau à?”

Con ngươi đen nhánh sắc bén của Lạc Hàn Đông lạnh lùng nhìn khuôn mặt anh ta: “Anh nói xem?”

“Anh là gì của cô ấy?” Đồng nghiệp nam không cam tâm.

“Thịnh Hạ, nói cho anh ta biết đi.” Hai ngón tay thon dài của Lạc Hàn Đông nhấc cằm Thịnh Hạ lên, những lời thì thầm bên tai cô như mồi lửa, từ từ đốt cháy cô từ bên trong: “Tôi là gì của em.”

Thịnh Hạ mơ hồ cảm thấy rằng nếu mình trả lời sai, anh Đông sẽ không thương tiếc bỏ cô lại đây.

Nhưng cô thực sự không thể trả lời câu hỏi này.

Nước mắt lại rơi, cô nhớ đến hai chữ lần trước cầu cứu, đôi môi đỏ mọng run rẩy, giọng nói mềm mại: “Ông xã …”

Bụng dưới của Lạc Hàn Đông thắt lại, gần như ngay lập tức cứng lên. Anh xoa khuôn mặt Thịnh Hạ, hôn lên trán cô như một phần thưởng: “Ngoan lắm.”

Người đồng nghiệp nam không ngờ vịt đã đến tay lại còn bay mất, anh ta cảm thấy mình thật xui xẻo, nhanh chóng buông Thịnh Hạ ra, nói: “Vậy được rồi, tôi nhìn thấy cô ấy say, đang tính đưa cô về …”

Lạc Hàn Đông vỗ vỗ vai đồng nghiệp nam kia. Lòng bàn tay anh bóp chặt, cười lạnh nhìn nam đồng nghiệp: “Tôi nhớ kỹ mặt anh.”

 
 
 

Người kia lạnh hết cả sống lưng, anh ta cảm thấy Lạc Hàn Đông khá quen mắt nhưng không nhớ nổi mình đã từng gặp anh ở đâu. Không kịp nghĩ anh ta vội vàng xoay người rời đi.

Lạc Hàn Đông cúi đầu nhìn khuôn mặt ửng hồng của Thịnh Hạ, nhớ tới mấy hành động làm như không quen biết mấy lần trước của cô nhóc này, anh nâng cằm Thịnh Hạ lên, áp sát hỏi: “Giờ em muốn tôi đưa em đi đâu?”

Trước
image
Chương 68
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!