Quấn Quýt Không Rời – Tô Mã Lệ

Chương 69: Tôi Đã Cho Em Cơ Hội
Trước
image
Chương 69
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

“Về nhà.” Thịnh Hạ thở hổn hển: “… Tôi muốn… về nhà.”

Thấy cô không giống như đang say, Lạc Hàn Đông xoa xoa mặt cô, thử bắt mạch cho cô, cuối cùng hỏi lại một câu: “Em chắc chắn?”

Thịnh Hạ trả lời một cách khó nhọc: “…Chắc … chắn.”

Lạc Hàn Đông gật đầu, ôm eo bế ngang cô lên. Anh bắt taxi, đưa Thịnh Hạ về căn nhà cô mới thuê.

Cả người Thịnh Hạ nóng như lửa đốt, cơ thể rã rời chẳng còn chút sức lực nào, miệng thỉnh thoảng lại rên rỉ khó chịu. Lạc Hàn Đông mở khóa vào nhà, bế cô nằm lên giường. Côn thịt giữa hai chân anh giờ đã cương muốn bung khóa quần nhảy ra ngoài.

“A ưm…” Thịnh Hạ kéo hết quần áo của mình xuống, cơ thể nóng bừng khó chịu nhưng cô không biết phải làm sao, vô lực khóc nức nở: “… Anh Đông … khó chịu quá…”

Lạc Hàn Đông ngồi trên ghế sô pha, nhìn chằm chằm vào “túp lều” đang dựng đứng dưới đũng quần, giọng nói khàn khàn: “Ừm, tôi biết.” Thịnh Hạ nằm trên giường khó khăn cởi hết sạch quần áo.

Lúc Lạc Hàn Đông quay đầu nhìn sang, trên người cô chỉ còn lại một bộ nội y màu xanh nhạt.

 
 
 

“Ư…hức…nóng quá …” Thịnh Hạ vừa khóc vừa bò xuống giường, muốn đi vào phòng tắm nhưng đầu óc hỗn loạn thành một mớ bong bóng, mất hết phương hướng đường đi. Chỉ biết anh Đông vẫn đang ngồi trên ghế sô pha.

“Anh Đông… em muốn… uống nước …” Cô đưa tay về phía trước quơ loạn xạ, hết lần này đến lần khác mềm mại kêu: “Anh Đông…”

Người đàn ông cầm ly nước đi tới, nắm lấy cằm cô, giọng nói cứng nhắc ra lệnh: “Gọi ông xã.”

Thịnh Hạ nhìn cốc nước gần ngay trước mặt lại không uống được, cảm thấy tủi thân nghẹn ngào gọi: “Ông xã…”

Lạc Hàn Đông đưa nước tới miệng, Thịnh Hạ vội vàng uống, nước từ trên khóe môi chảy giọt xuống, lăn dài theo chiếc cổ mảnh khảnh rồi mất hút trong khe rãnh no đủ của cô.

Cô bị cảm giác mát lạnh đó kích thích đến mức không khỏi rên rỉ ra tiếng:

“A…”

Thịnh Hạ ôm cốc nước dán lên mặt, cảm giác mát lạnh khiến cô nhẹ nhõm thở ra. Cô nhắm mắt lại, thuận theo cốc nước chạm đến tay của người đàn ông, nhiệt độ bàn tay đó trái ngược hoàn toàn với thân nhiệt nóng bỏng của cô.

Cô định men theo đó sờ lên thì Lạc Hàn Đông đã rút tay về.

Anh dùng ngón trỏ đỡ lấy cằm Thịnh Hạ, hỏi cô: “Em có biết tôi là ai không?”

 
 
 

Đôi mắt Thịnh Hạ đỏ hoe, nước mắt rưng rưng nơi khóe mắt, bởi vì cơ thể khó chịu mà giọng nói cô như muốn khóc: “Anh Đông…”

Yết hầu của Lạc Hàn Đông chuyển động lên xuống, giọng nói trầm ấm khác thường: “Tôi có thể khiến em không cảm thấy khó chịu như này nữa.”

Thịnh Hạ bò đến trước mặt anh, nũng nịu rên rỉ: “Anh Đông … giúp em … khó chịu…”

Cô quỳ rạp trên mặt đất, khe rãnh dưới xương quai xanh ẩn hiện sâu hút, đôi bồng đảo đầy đặn trắng nõn được lớp áo lót mỏng manh bó sát càng trở nên động lòng người, cặp mông vểnh cao tạo thành một đường cong gợi cảm….

Lạc Hàn Đông cảm thấy toàn thân sắp bùng nổ rồi, nhìn dáng vẻ quyến rũ trước mặt khiến côn thịt cứng đến phát đau. Nhưng anh vẫn duy trì tỉnh táo, muốn tính toán mấy lần cô nhóc này trở mặt không nhận người.

Anh căng chặt người đè nén lại thứ dục vọng đói khát đang kêu gào lại, nhẹ nhàng vân vê cằm của Thịnh Hạ, giọng điệu dụ dỗ nói: “Nói em thích tôi.”

Thịnh Hạ đã không còn phân biệt được gì nữa. Cô chủ động bò lên phía trước, ôm lấy cổ anh, vặn vẹo tìm tư thế thích hợp trong lòng anh: “Em thích anh.”

Lạc Hàn Đông không nhịn được nữa, cúi đầu hung hăng hôn lên môi cô, hôn đến khi cô sắp hết dưỡng khí mới thả ra, thở hổn hển nói: “Nói lại lần nữa.”

“Thích… em thích anh.” Hai mắt Thịnh Hạ đẫm lệ, to tròn sáng long lanh như nai con.

Lạc Hàn Đông cúi đầu hôn lên mắt cô, giọng khàn khàn nói: “Thịnh Hạ, anh đã cho em cơ hội rồi, giờ là tự em tìm đến.”

Trước
image
Chương 69
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!