Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

Chương 18
Trước
image
Chương 18
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

Cùng lúc đó, một chấm đỏ xuất hiện trên thái dương của Chu Diệu Huy.

Đầu súng lạnh ngắt dùng một lực rất mạnh ấn vào đầu Chu Dần Khôn. Chu Dần Khôn bị đẩy mạnh đến mức hơi nghiêng đầu, đường nét quai hàm cũng trở nên rõ ràng hơn.

“Ồ.” Anh dần dần siết chặt cổ Hạ Hạ, gần như nhấc cô lên: “Cháu biết không, đây là lần đầu tiên ba cháu chĩa súng vào tôi đấy.” 

Chu Hạ Hạ không còn nghe rõ giọng nói của anh nữa, khuôn mặt cô lúc xanh lúc tím, tầm nhìn là một màu đen, chỉ có ngón chân khó khăn chạm đất, lần đầu tiên cô biết cảm giác cận kề cái chết là như thế nào.

“Chu Dần Khôn, đây là con gái của tao.” Chu Diệu Huy nghiêm túc nói.

Chu Dần Khôn cười khẩy, quay đầu lại để để mặc khẩu súng của Chu Diệu Huy chĩa vào mình: “Anh cả, anh không bắn đi, anh còn chờ cái gì nữa?”

Sau đó đẩy họng súng của Chu Diệu Huy: “Anh giết tôi, tự nhiên sẽ có người ra tay với anh, và cả con gái bảo bối của anh nữa, ồ đúng rồi, còn có chị dâu ở nhà, gia đình chúng ta đoàn tụ chẳng phải rất tốt sao?”

“Còn về phần cháu gái nhỏ của tôi.” Chu Dần Khôn vừa nói vừa nhìn Chu Hạ Hạ, anh nghiêng đầu nói: “Người trẻ như chúng ta đi trước, khám phá con đường ngầm phía trước, rồi hẵng để các trưởng bối xuống sau.”

Anh đặt một chút lực lên tay, Chu Hạ Hạ cảm thấy cổ mình đau nhói, nó như muốn gãy ra, khoảnh khắc tiếp theo, bản năng sinh tồn của cô bộc phát, cô dùng hai tay nắm chặt lấy bàn tay đang nắm cổ mình của Chu Dần Khôn, cô kinh hãi rên rỉ, nước mắt không ngừng rơi xuống, nhưng sức lực nhỏ bé của cô đối với một người đàn ông trưởng thành thì cũng chẳng là gì, cô gian nan nhìn về phía Chu Diệu Huy.

Chu Diệu Huy thực sự không hiểu Chu Dần Khôn cuối cùng là muốn cái gì. Nhưng đứa bé như cô thì không thể chịu thêm dày vò được nữa.

Súng chĩa vào đầu Chu Dần Khôn cuối cùng cũng buông xuống. Chu Diệu Huy vẻ mặt phức tạp: “Cậu muốn thế nào?”

Chu Dần Khôn rất hài lòng với sự thỏa hiệp này, tay đặt trên cổ cô gái thả lỏng một chút, Chu Hạ Hạ cuối cùng cũng có thể thở hắt ra vài hơi.

“Cũng không phải việc trọng đại gì, anh đưa tôi năm mươi cân thuốc gây ảo giác để đổi lấy mạng sống của con gái anh thì thế nào?”

Chu Diệu Huy nghe vậy cau mày nói: “Cậu muốn đụng vào thứ này?”

Chu Dần Khôn nhướng mày.

“Ông cụ sẽ không cho cậu chạm vào những thứ như này.”

“Đây là… không đồng ý, phải không?” Chu Dần Khôn mỉm cười quay đầu nhìn vào mắt Chu Hạ Hạ.

Trái tim cô gái run lên khi nhìn thấy nét cười trong đôi mắt kia, sự khiêu khích mãnh liệt của người đàn ông. Cô còn chưa kịp phản ứng, ngay sau đó toàn bộ cơ thể cô đã bị nhấc lên, người đàn ông một tay nhấc cô đi về phía sau xe, Chu Diệu Huy sửng sốt muốn đưa tay ngăn cản nhưng đã bị A Diệu chặn lại.

Chu Hạ Hạ bị Chu Dần Khôn kéo một cái, đẩy vào tường, hai chân lơ lửng trong không trung, khóe mắt có thể nhìn thấy vực thẳm cao ba mươi bốn mươi tầng dưới chân mình, cô giống như một con búp bê bị đóng đinh, chỉ cần người đàn ông trước mặt buông tay ra, cô sẽ rơi xuống, trong phút chốc sẽ ngã đến nát bấy.

Nỗi sợ hãi và đau đớn tột độ khiến cô gái há hốc miệng nhưng không thể phát ra tiếng, lưng ướt đẫm mồ hôi, toàn thân mềm nhũn, hơi thở dần yếu đi.

Nét mặt xanh xao yếu ớt như vậy cũng không thể khơi dậy được sự đồng cảm của Chu Dần Khôn, ngược lại anh quay lại nhìn Chu Diệu Huy: “Anh, bé con của anh yếu quá, hay là nuôi một đứa khác đi?” 

Nói xong, anh xách Chu Hạ Hạ lên định ném xuống.

“Tôi đưa cho cậu!” Chu Diệu Huy hét lên: “Chết tiệt, thả con gái của tôi xuống!”

Chu Diệu Huy không quan tâm súng của A Diệu vẫn đang chĩa vào mình, đi thẳng tới, kéo Chu Dần Khôn ra, ôm lấy đứa bé thoát khỏi tay anh, Chu Hạ Hạ trở về trong vòng tay của ba mình, khóc không ra nước mắt.

Chu Dần Khôn lấy chiếc khăn A Diệu đưa đến, lau vết máu trên tay: “Tối nay tôi muốn, làm phiền anh rồi.”

Nói xong, anh vứt chiếc khăn dính máu đi, xoay người rời đi.

“Chỉ có ba mươi cân thôi.”

Chu Dần Khôn nghe vậy liền dừng lại.

Chu Diệu Huy ôm con gái đi không quay đầu lại: “Ở đây tổng cộng tôi có ba mươi cân, nếu nhiều hơn thì phải báo cho ông cụ biết, chắc cậu cũng sẽ không muốn ông ấy biết đâu.”

Nếu Tái Bồng biết, đừng nói 30 cân, thậm chí là 3 cân cũng không có. Chu Dần Khôn chán ghét chặc lưỡi: “Vậy thì ba mươi cân.”

Đi tới mở cửa xe, Chu Dần Khôn lại nhìn thấy bàn tay phải bị thương của mình, sau khi trải qua đau đớn, vết thương đã tê dại, ở miệng vết cắn còn có thể nhìn thấy thịt đỏ như máu, máu vẫn đang chảy ra, bàn tay vốn đang vô cùng đẹp mắt thế mà giờ trở nên gớm ghiếc như vậy.

Lúc này, Chu Diệu Huy ôm Hạ Hạ đi ngang qua.

“Chờ đã.”

Chu Diệu Huy cau mày nhìn anh. Chu Hạ Hạ nghe thấy giọng nói của Chu Dần Khôn thì trong lòng run lên, liền rúc vào trong lòng ba mình, hai tay ôm chặt lấy quần áo của Chu Diệu Huy.

Cô không dám nhìn anh. Người đàn ông nhìn thấy bắp chân của cô lộ ra trong chiếc váy hơi run lên.

Chu Dần Khôn tiến lại gần hai bước, gọi: “Cháu gái nhỏ?”

Chu Hạ Hạ không trả lời, Chu Dần Khôn đưa tay ra. Chu Diệu Huy né tránh: “Cậu có thôi đi chưa?”

“Anh đừng vội mà, tôi chỉ muốn nói hai câu thôi.” Chu Dần Khôn sờ đầu Chu Hạ Hạ trước mặt Chu Diệu Huy.

“Thực xin lỗi, cháu gái nhỏ.”

Chu Hạ Hạ nhắm mắt lại, giống như ngủ đi.

Chu Dần Khôn tiến lại gần, ghé vào tai cô thì thầm điều gì đó.

Hạ Hạ mặc dù còn nhỏ nhưng cũng đã mười sáu tuổi. Chu Dần Khôn còn trẻ, lại chưa có con cái, đương nhiên là không biết khi nuôi con gái thì cần phải ý tứ, Chu Diệu Huy không hài lòng giữ khoảng cách, không cho Chu Dần Khôn đến gần con gái mình như vậy.

“Hàng tối nay sẽ được giao cho cậu.” Trước khi Chu Diệu Huy ôm Hạ Hạ lên xe, ông lại liếc nhìn Chu Dần Khôn: “A Khôn, cậu tự bảo trọng.”

Chu Dần Khôn khó chịu trước hành vi của Chu Diệu Huy. Rõ ràng là tham sống sợ chết, làm việc gì cũng không đủ nhìn xa trông rộng, sống thì tàn nhẫn mà luôn giả vờ là một người anh tốt. Mà ông già thì thích cái kiểu này, nếu không thì sao muốn lấy một ít hàng lại phiền phức như vậy chứ.

Chu Dần Khôn lên xe, cũng không thèm quay đầu nhìn lại.

Nghe thấy tiếng xe chạy đi, Chu Hạ Hạ chậm rãi mở mắt, Chu Diệu Huy cẩn thận đặt cô xuống: “Đến bệnh viện đi.”

“Không, không cần ba.” Giọng Hạ Hạ khàn khàn: “Con muốn về, về nhà.”

Chu Diệu Huy nhìn dấu ngón tay trên cổ cô: “Hạ Hạ, con không thể để mặc vết thương như vậy được.”

“Ba…” giọng cô gái nghẹn ngào: “Con nhớ mẹ, con muốn về nhà… “

Những giọt nước mắt không kìm được chảy xuống khuôn mặt tái nhợt của cô, rơi xuống tấm bọc ghế bằng da. Chu Diệu Huy cảm thấy vô cùng đau lòng: “Được rồi, chúng ta về nhà. Kêu Marina tới đây.”

Vết thương của Chu Hạ Hạ trông có vẻ nghiêm trọng, nhưng may mắn thay là không bị thương bên trong, sẽ đau vài ngày, chỉ cần chườm khăn ấm và uống thuốc đúng giờ là sẽ đỡ. Tát Mã đau lòng khi nhìn thấy con gái ngoan của mình trở về lại thành ra thế này, nhưng Hạ Hạ không nói câu nào, uống thuốc xong cô lại ngủ thiếp đi trong vòng tay mẹ.

Sau khi con gái ngủ say, Tát Mã nhẹ nhàng mở cửa bước ra phòng làm việc của Chu Diệu Huy. Muốn biết chính xác chuyện gì đã xảy ra.

Bà không biết là Hạ Hạ ngủ không ngon giấc, không bao lâu sau khi vòng tay ấm áp của mẹ rời đi, cô tỉnh lại.

Nhớ lại khẩu súng mà Chu Dần Khôn chĩa vào ba mình, cô cảm thấy vô cùng sợ hãi, không ngờ rằng lúc đó mình sẽ lao vào cắn anh.

Có thật là anh muốn giết ba không? Nhưng… họ rõ ràng là anh em mà.

Hạ Hạ cố gắng nhắm mắt lại, lật người lại nhưng vẫn không thể ngủ được. Cô quấn chặt mình trong chăn, buộc mình không được suy nghĩ quá nhiều. Nhưng chuyện này càng ngày càng đi xa, những lời Chu Dần Khôn nói trước khi rời khỏi Tháp Sathorn cứ văng vẳng bên tai.

Sau câu “Xin lỗi cháu gái nhỏ” còn có một câu nói nhẹ nhàng–

“Cháu cứ chờ đấy”

Trước
image
Chương 18
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!