Đạo tình – Chu Ngọc

Chương 29: Nghề phát tài
Trước
image
Chương 29
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
Tiếp

Muốn trở thành kẻ trộm không khó, nhưng nếu muốn trở thành siêu trộm, yếu tố cần trang bị đầu tiên chính là khái niệm thời gian. Nếu anh không có năng lực phán đoán thời gian chuẩn xác, anh sẽ vĩnh viễn không đạt đến tiêu chuẩn siêu trộm. Một trong những nguyên nhân khiến Ly Tâm có thể trở thành siêu trộm xuất sắc, là cô căn thời gian vô cùng chuẩn xác. Mà tiêu chí của sự chuẩn xác tính bằng giây chứ không phải bằng phút.

Hoàng Ưng nghe xong liền bóp bóp trán. Anh ta thật sự quên mất người đàn bà này là một trong những siêu trộm nổi tiếng thế giới, đồng thời là Ám Vân của giới đua xe chợ đen. Hai thân phận này gộp lại, danh tiếng của cô ở cả hắc bạch đạo có khi còn hơn anh ta ấy chứ. Nhân vật hàng top trong giới đạo chích, vua tốc độ của giới đua xe đó bây giờ bị giữ ở bên lão đại, khiến Hoàng Ưng quên mất lai lịch hoành tráng của Ly Tâm. Anh ta đột nhiên thấy mình quá thất bại.

Hoàng Ưng bất giác liếc nhìn vết cắn và vết bầm tím trên cổ Ly Tâm, rồi đảo mắt xuống đôi chân chạy như bay của cô. Anh ta thầm nghĩ, ở bên cạnh lão đại, dù danh tiếng của cô có lên tận trời mây, cô cũng phải cúi đầu khuất phục.

Hồng Ưng cau mày khi thấy Ly Tâm vừa ăn vừa lái xe: “Bỏ xuống đi, còn ra thể thống gì nữa”.

Ly Tâm tất nhiên không thèm để ý đến lời nói của Hồng Ưng, cô phản bác: “Tôi không phải là người hầu của anh. Anh không có tư cách ra lệnh cho tôi”. Vớ vẩn, cô buộc phải nhẫn nhịn Tề Mặc, do hắn nắm được nhược điểm của cô. Dựa vào gì cô cũng phải nghe theo Hồng Ưng. Lần này cùng Tề Mặc ra ngoài, chẳng biết sẽ có chuyện gì xảy ra, tên lửa đạn đạo, xe tăng ở đâu đó chờ hắn cũng không biết chừng. Ăn no chạy sẽ nhanh hơn, việc nhét đầy bụng tuyệt đối có tác dụng trong lúc bỏ trốn.

Miệng nói thì nói vậy, nhưng Ly Tâm vẫn đưa mắt quan sát phản ứng của Tề Mặc qua gương chiếu hậu. Hồng Ưng không thể lấy mạng cô, nhưng Tề Mặc hoàn toàn có thể.

Tề Mặc vốn trầm mặc ở hàng ghế sau. Thấy Ly Tâm liếc nhìn mình, hắn liền tung ánh mắt cảnh cáo hết sức lạnh lùng về phía cô.

Ly Tâm thấy Tề Mặc không hài lòng với hành vi của cô, nhưng hắn chỉ đưa mắt cảnh cáo, không động thủ cũng không lên tiếng cấm đoán. Cô liền cười hì hì, cầm một miếng bánh Tam minh trị (bánh mỳ kẹp) đưa về phía sau cho Tề Mặc. Cô sẽ cố gắng hết sức làm một đầy tớ “tốt”. Một khi cô thành công trong việc lấy lòng Tề Mặc và được hắn tin tưởng, hắn sẽ lơi là cảnh giác với cô. Đến lúc đó, cô có thể bắt đầu lần mò tung tích của Tùy Tâm. Đây là chiêu Ly Tâm học được lúc còn ở tổ chức ăn trộm. Nếu không phải là người nghe lời nhất, thì dù thành tích có tốt đến mấy, có hợp ý các đại nhân đến mấy, cô cũng không thể có cơ hội rời khỏi tổ chức.

Hồng Ưng cau mày khi thấy Ly Tâm giơ tay đưa đồ ăn sáng cho Tề Mặc. Hoàng Ưng vừa kinh ngạc vừa buồn cười, hắn liếc mắt qua gương chiếu hậu. Theo Tề Mặc bao nhiêu năm, đây là lần đầu tiên anh ta chứng kiến cảnh này. Hoàng Ưng giả vờ nhìn ra ngoài cửa xe, đuôi mắt vẫn cười cười.

Trước hành động của Ly Tâm, Tề Mặc cất giọng lạnh lùng: “Chú ý lái xe”.

Thấy Tề Mặc không tỏ ra tức giận, Ly Tâm nhún vai. Không ăn thì thôi, cô đã chia đồ ăn rồi đấy nhé, sau này đừng nói cô không làm tròn bổn phận của một người hầu. Ly Tâm rút tay lại, vừa lái xe vừa nhanh chóng giải quyết bữa sáng.

Đoàn xe đi từ khu ngoại ô này đến một khu ngoại ô khác, trên đường không gặp bất cứ sự cố nào. Ly Tâm cảm thấy hơi kỳ lạ, đồng thời cô cũng thở phào nhẹ nhõm. Chẳng có ai muốn ngày ngày sống trong cảnh bắt giết nhau.

Đoàn xe tới một nơi có vẻ hoang vắng, vượt qua trùng trùng trạm gác. Khi Ly Tâm dừng xe, cô liền bị biển hoa trước mắt mê hoặc. Biển hoa mênh mông bát ngát như tới tận đường chân trời, màu sắc rực rỡ, những bông hoa đẹp một cách kỳ dị.

“Tề lão đại!”

Một đám đàn ông mặc complet chỉnh tề đứng thành hàng bên lề biển hoa, cung kính cúi gập người chào Tề Mặc đang từ trên xe bước xuống. Người đàn ông trung niên đứng đầu tiên lộ vẻ mặt không cam tâm tình nguyện, nhưng không thể không cúi đầu bước lên dẫn đường cho Tề Mặc.

Ly Tâm cũng xuống xe, cô ngửi mùi thơm của hoa do cơn gió thổi đến, một mùi thơm ngọt ngào muốn say. Ly Tâm đột nhiên cảm thấy tức ngực, mùi hương hoa này hình như không bình thường.

“Đừng có ngửi”. Một giọng nói trầm trầm vọng đến từ phía sau. Ly Tâm không quay đầu, người đi sau cô là Hoàng Ưng.

“Lại đây”. Tề Mặc đi trước cũng không ngoảnh đầu, chỉ cất giọng lạnh lùng.

Ly Tâm đầu óc bắt đầu quay cuồng, đi nhanh hai bước đến bên Tề Mặc. Tề Mặc giơ tay giữ chặt đầu Ly Tâm ép vào vai mình, rồi đưa cô tiến về phía trước.

Mắt và mũi Ly Tâm bị bịt chặt bởi đầu vai Tề Mặc, cảm giác choáng váng từ từ biết mất. Ly Tâm vừa sải bước rộng theo Tề Mặc vừa định ngẩng đầu nhìn biển hoa. Tuy nhiên, Tề Mặc giữ chặt đầu cô, không cho cô cơ hội ngắm nhìn. Họ nhanh chóng đi qua biển hoa. Vào trong một tòa nhà toàn bằng kính, Tề Mặc mới thả cô ra.

“Tề lão đại, vụ làm ăn này có thể kiếm rất nhiều tiền, bỏ đi thì tiếc quá. Nếu Tề lão đại không làm, hay là lão đại để chúng tôi làm. Mỗi năm, chúng tôi sẽ nộp cho Tề Gia một khoản nhất định, như vậy có được không?”. Tề Mặc vừa ngồi xuống, Ly Tâm còn chưa kịp bước ra đằng sau lưng hắn, người đàn ông trung niên đã vội vàng lên tiếng với vẻ gấp gáp.

“Ông muốn làm?” Tề Mặc tựa vào ghế sofa nhìn người đàn ông trung niên trước mặt bằng ánh mắt lạnh lẽo.

Người đàn ông trung niên gật đầu lia lịa: “Về vấn đề tôi phải nộp bao nhiêu, chúng ta có thể thương lượng. Tề lão đại, anh hãy ra giá đi!”.

Tề Mặc nhếch mép: “Thương lượng? Ông nghĩ ông xứng đáng thương lượng với tôi?”

Ly Tâm thấy người đàn ông trung niên tím tái mặt, cô bất giác cau mày. Tên Tề Mặc này ngạo mạn quá, chẳng nể mặt người khác chút nào. Tuy nhiên, gia chủ của Tề Gia hoàn toàn có quyền hống hách. Ly Tâm đột nhiên thấy thương hại người đàn ông đó. Ông ta bị uy hiếp, bị coi thường giống như cô.

“Không dám, không dám. Tôi đã dùng sai từ rồi ạ. Đây là một nghề làm ăn phát tài quan trọng ở Đông Nam Á. Tề lão đại không thể một câu hủy bỏ. Ở đây còn vô số người trông chờ vào nó, Tề lão đại…”

Ly Tâm nhìn người đàn ông trung niên đang phẫn nộ nhưng buộc phải quỳ gối trước mặt, rồi cô đưa mắt về chiếc ghế sofa nhỏ ở góc bên cạnh. Tối qua ngủ không ngon giấc, bây giờ cô rất buồn ngủ. Nhìn xuống thấy Tề Mặc đang ngồi quay lưng lại phía mình, Ly Tâm liền nhón nhân, lặng lẽ đi về phía chiếc ghế. Trước ánh mắt uy hiếp của Hồng Ưng và Hoàng Ưng, Ly Tâm chỉ cười cười. Cô hoàn toàn không thèm để ý đến hai người bọn họ.

Ly Tâm cuộn người trên ghế sofa, tìm một tư thế thoải mái nhất chuẩn bị nhắm mắt ngủ. Dù sao đối phương cũng chỉ để một người đàn ông ở bên trong. Tề Mặc lại không nhìn thấy cô, hiếm có cơ hội nghỉ ngơi tốt như vậy.

Chít, chít. Vừa nhắm mắt, chiếc hoa tai của Ly Tâm đột nhiên rung nhẹ. Ly Tâm giật mình mở mắt, giơ tay phải sờ lên hoa tai. Đây là đồ công nghệ cao được ngụy trang thành chiếc hoa tai. Qua sự điều chỉnh của Ly Tâm, nó vừa có thể tiến hành liên lạc, đồng thời phát hiện tần suất ở cự ly gần. Ly Tâm sờ chiếc hoa tai thử chỉnh tần số khác, chiếc hoa tai lại nằm im.

Trước
image
Chương 29
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!