Đạo tình – Chu Ngọc

Chương 30: Con cào cào trên đầu sợi dây
Trước
image
Chương 30
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
Tiếp

Ly Tâm liền ngồi dậy, nếu là tần suất bình thường cô không thể không thu được. Lẽ nào đây là sóng từ, hoặc là một loại tần suất đặc biệt. Nếu là loại đó, nó có khả năng gây nguy hiểm rất lớn.

Ly Tâm đứng dậy, chiếc hoa tai của cô ngừng rung. Ly Tâm ngồi xuống, trên tai lại xuất hiện chấn rung. Ly Tâm bất giác ngồi xổm trên nền nhà, lần mò về nơi chiếc hoa tai càng rung mạnh.

Bên góc tường có một chậu cây cảnh hoàn toàn không gây sự chú ý. Ly Tâm quan sát chậu cây cảnh kỹ lưỡng, phát hiện ở dưới gốc cây có một cái cúc rất nhỏ như con bọ, trên đó nối sợi dây mỏng như sợi tơ có màu giống hệt thân cây. Ly Tâm cảm thấy hoa tai càng rung mạnh, đây là sóng âm được điều khiển bởi máy vi tính.

Ngó nghiêng chiếc cúc một hồi, Ly Tâm sờ tay lên trán rồi đứng dậy. Cô ngoảnh đầu nhìn Tề Mặc đang ngồi im lặng quay lưng về phía cô. Người đàn ông này không biết có bao nhiêu kẻ thù mà đi đến đâu cũng xuất hiện mấy đồ nguy hiểm. Ly Tâm đâm ra nghi ngờ, con người luôn rơi vào hoàn cảnh nguy khốn như Tề Mặc liệu có phải ông trùm hắc đạo lừng danh Âu Mỹ.

Cứu hay không cứu hắn? Cứu thì cô không tình nguyện mấy. Không cứu, Tùy Tâm còn ở trong tay hắn. Ly Tâm trừng mắt nhìn người đàn ông trước mặt, cô nghiến răng một hồi rồi từ từ đi về phía Tề Mặc. Có thể không cứu hắn sao? Hồng Ưng nói đúng, bây giờ cô chỉ là con cào cào trên đầu sợi dây. Ở mảnh đất Đông Nam Á này, dù sao ở bên cạnh Tề Mặc cũng an toàn hơn khi cô chỉ có một thân một mình.

“Tề lão đại, anh có thể để một con đường sống cho chúng tôi?” Ly Tâm chưa bước tới chỗ Tề Mặc, cô đã nghe thấy giọng nói đầy phẫn nộ và tuyệt vọng của người đàn ông trung niên. Bàn tay ông ta dưới gầm bàn cuộn chặt thành nắm đấm.

Tề Mặc không liên tiếng, nhưng từ người hắn tỏa ra sát khí đáng sợ, đến mức Ly Tâm ở đằng sau cũng có cảm nhận rõ ràng. Ly Tâm liếc thấy người đàn ông trung niên nghiến răng, bàn tay dưới gầm bàn giả vờ vô tình chạm vào chiếc cúc trên cổ tay áo. Cô liền xông đến với vẻ mặt tươi cười: “Mọi người có gì từ từ thương lượng. Con đường sống này cũng không phải không có lối thoát “. Nói xong, cô vòng qua ghế sofa ngồi lên đùi Tề Mặc.

Tề Mặc nhíu mày nhìn Ly Tâm ngồi trên đùi mình cười tít mắt. Người đàn ông trung niên sững người trong vài giây, ông ta ngập ngừng hỏi Ly Tâm: “Ý cô là gì?”

Ly Tâm liếc qua người đàn ông rồi quay sang Tề Mặc. Cô giơ hai tay ôm cổ hắn cười nói: “Tiền thì chẳng có ai chê nhiều cả. Có cơ hội kiếm tiền sao anh còn bỏ đi. Anh không muốn làm thì để em là được rồi. Dù sao em cũng có hai phần vạn cổ phần đúng không nào. Em không sợ tiền nhiều đâu”.

Tề Mặc lạnh lùng nhìn Ly Tâm đang đong đưa lơi lả. Hắn cảm thấy sau lưng có gì đó lạ thường, đáy mắt hắn lóe lên một tia cảnh giác. Tề Mặc chậm rãi đưa tay ôm chặt eo Ly Tâm. Đôi mắt hắn nhìn chăm chú Ly Tâm, miệng hơi nhếch lên: “Em muốn tham gia vụ này cũng không phải không được”.

Ly Tâm liền nở nụ cười rạng rỡ: “Đã bàn xong rồi đấy nhé. Chuyện của em anh không được can thiệp đâu đấy. Em muốn tìm đối tác nào, đó là việc của em”.Nghe Ly Tâm và Tề Mặc nói vậy, người đàn ông trung niên liền cười tươi với Ly Tâm: “Tề phu nhân, hay cô thử xem xét chúng tôi đi. Chúng tôi làm nghề này lâu rồi, lại có sẵn một đường dây riêng, nhất định sẽ một vốn bốn lời. Tề phu nhân, chúng tôi tuyệt đối không làm cô thất vọng”.

Ly Tâm bất giác trừng mắt nhìn Tề Mặc. Tề phu nhân, ai là Tề phu nhân ở đây? Cô vẫn là gái chưa chồng tự nhiên trở thành phu nhân gì chứ. Tuy nhiên, cô vẫn giữ nụ cười trên môi: “Xem xét các ông không phải không được. Có điều, ông vừa tỏ thái độ rất không tốt với Mặc của tôi. Thái độ này…”. Ly Tâm kéo dài giọng nói, môi nở nụ cười tươi, nhưng ánh mắt của cô lóe lên tia phẫn nộ, trong lòng thấy buồn nôn. “Mặc” gì chứ, “ma” thì đúng hơn (từ Mặc và từ Ma quỷ đồng âm).

Người đàn ông trung niên hốt hoảng đứng dậy cúi người cung kính: “Tề lão đại, Tề phu nhân, tôi…”

Người đàn ông chưa kịp dứt lời, Hồng Ưng và Hoàng Ưng nãy giờ vẫn đứng sau lưng Tề Mặt đột ngột xông đến như tia chớp. Bọn họ giữ chặt hai tay người đàn ông bẻ quặt ra phía sau, khiến ông ta cảm thấy xương khớp như bị gãy rời.

“Các người làm gì vậy…A…”. Người đàn ông phẫn nộ kêu lên, tay càng bị Hồng Ưng giữ chặt hơn.

Lúc này, Ly Tâm mới thở phào nhẹ nhõm. Cô đảo mắt qua Hồng Ưng và Hoàng Ưng. Không tồi, hai anh chàng này đọc hiểu chữ cô viết trên lưng Tề Mặc, quả nhiên là người được huấn luyện bài bản. Nếu bọn họ không hiểu ý, không biết cô còn phải nói với Tề Mặc bao lời thân mật ngọt ngào nữa.

Ly Tâm đứng dậy, quan sát kỹ lưỡng hàng cúc áo trên người đàn ông trung niên. Công tắc khởi động quả nhiên nằm ở tay áo. May mà cô phát hiện kịp thời, nếu không hậu quả khó lường.

“Thứ gì vậy”. Tề Mặc lên tiếng khi nhìn thấy Ly Tâm lấy ra chiếc cúc từ tay áo người đàn ông trung niên.

Ly Tâm chậm rãi mở miệng: “Lẽ nào Tề Gia các anh không có mấy thứ công nghệ cao này? Tôi thật sự không thể hiểu nổi tại sao các anh có thể làm lớn đến như vậy. Danh tiếng của Tề Gia chỉ là hữu danh vô thực thôi sao? Các anh còn xưng bá ở Châu Âu, Châu Mỹ nữa cơ đấy. Xem ra, người trong giới ở bên đó chỉ là một thùng ***”.

Tề Mặc lập tức sa sầm nét mặt: “Mộc Ly Tâm”.

Nhìn gương mặt tối sầm của Tề Mặc, Ly Tâm trề môi: “Tôi chỉ nói đúng sự thật mà thôi. Tôi mới đi theo anh có mấy ngày, suýt mất mạng những ba lần. Anh thử nói xem, anh làm lão đại kiểu gì thế”. Vừa nói, Ly Tâm vừa sải bước dài đi ra bên ngoài.

Tề Mặc vươn cánh tay dài giữ chặt tay Ly Tâm. Ly Tâm giơ bày tay còn lại nắm lấy cổ tay Tề Mặc: “Đi thôi, ở đây có thứ còn ghê gớm hơn cả bom. Anh muốn ở lại thì ở nhưng đừng có liên lụy tôi”. Ly Tâm nói xong liền đi ra ngoài, kéo theo cả Tề Mặc. Tề Mặc nhíu mày nhìn Hồng Ưng và Hoàng Ưng, rồi bước theo Ly Tâm.

“Rốt cuộc ở trong đó có thứ gì? Người của chúng tôi đã kiểm tra từng ly từng tý, không tìm thấy mấy thứ bom đạn thuốc nổ có thể khiến chúng ta bị thương”. Hồng Ưng lên tiếng hỏi Ly Tâm.

Cả đám người nhanh chóng ra khỏi biển hoa. Cảm thấy mình đã ở nơi an toàn, Ly Tâm liền đưa chiếc cúc cho Tề Mặc: “Hãy bóp nát nó”. Cô vừa nói vừa nấp sau lưng Tề Mặc.

Trước
image
Chương 30
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!