Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

Chương 106
Trước
image
Chương 106
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

Hạ Hạ rất lạnh, lạnh đến mức tay chân tê dại.

Vết thương ở lưng dưới vốn đã kết vảy, nhưng bây giờ cô cảm nhận được rõ ràng nó lại nứt ra, đau đớn. Kể từ đêm đó, không còn ai đến căn hộ nữa, cô chỉ đi đi về về giữa căn hộ và trường học, vừa học vừa chăm sóc vết thương, cuộc sống bình thường đến viên mãn.

Nhưng đêm ba hôm trước, khi cô đang thu dọn cặp sách sau khi làm xong bài tập về nhà, cửa căn hộ đột nhiên bị thô bạo mở ra, một nhóm cảnh sát ập vào, họ không một lời giải thích đưa cô lên xe cảnh sát.

Khi đến đồn cảnh sát, cô bị nhốt lại, chỗ này không có cửa sổ cũng không có đèn, chỉ có một chấm đỏ nhỏ trong góc. Cô đánh giá thời gian đã trôi qua theo khoảng thời gian giữa việc đưa nước và thức ăn. Đồ ăn được đưa tới cũng không hẳn được coi là đồ ăn, bánh mì khô cứng khó nuốt. Cô không dám uống nhiều nước, bởi vì bị nhốt ở đây, họ không cho cô đi vệ sinh.

Cô ôm đầu gối co ro trong góc, sợ hãi nhìn chiếc ghế giữa phòng.

Cô biết đó là ghế điện. Hai ngày qua, các phòng xung quanh liên tục có tiếng la hét, cả nam lẫn nữ, tiếng xiềng xích và dùi cui điện đánh vào người không ngừng, tiếng gầm gừ của một số cảnh sát đánh đập tù nhân, đáng sợ hơn là tiếng la hét khi họ ngồi lên ghế điện.

Từ những tiếng rên đó, Hạ Hạ có thể đoán được những người bị bắt là tội phạm, một số bị thẩm vấn về đồng phạm của họ, một số bị thẩm vấn về nơi sản xuất và tàng trữ  ma túy, có điều, phương pháp thẩm vấn rất khác so với trên TV. Nếu không phải từ kinh nghiệm cá nhân, Hạ Hạ sẽ không bao giờ tưởng tượng được trong Sở cảnh sát Thái Lan lại có một nơi đáng sợ như vậy.

Ngay khi các biện pháp thẩm vấn thông thường thất bại, các biện pháp cực đoan sẽ được áp dụng, vậy tại sao cô lại bị bắt tới đây? Cô chưa bao giờ làm điều gì phạm pháp, từ lúc bị bắt vô cớ cho đến nay cũng không có ai nói cho cô biết lý do.

Cô chỉ mặc bộ đồ ngủ mỏng manh mặc trong nhà, nước và thức ăn được đưa đến đều lạnh ngắt, cô ôm chặt thân mình, co rúm người lại, cơ thể không khỏi khẽ run lên.

Đô Đốc Ba Thái nhìn chằm chằm vào bóng người đang co ro trong góc màn hình.

Chu Diệu Huy có một cô con gái, điều mà trước đây hắn chưa bao giờ để ý tới.

Hai anh em Chu Diệu Huy và Chu Dần Khôn có mâu thuẫn, nhưng ngay sau khi Chu Diệu Huy chết, Chu Dần Khôn đã đưa con gái của anh mình về nuôi dưỡng, kẻ điên đó chưa bao giờ là người biết quan tâm, cho nên cô gái này nhất định phải có giá trị khác.

Đúng như dự đoán, không lâu sau Chu Dần Khôn đã không còn quan tâm đến cô, mặc kệ cô gái nhỏ, để một mình cô tự sinh tự diệt trong căn hộ nhỏ.

Tài sản của Chu Diệu Huy chắc chắn là bị Chu Dần Khôn lấy được. Chỉ không biết liệu những bí mật bẩn thỉu kia có phải được truyền ra miệng con gái của Chu Diệu Huy hay không, nếu không, làm sao một người như Barlow lại có thể dễ dàng bị Chu Dần Khôn khống chế, vừa nhậm chức đã bắt đầu một cuộc trấn áp tội phạm ma túy trên toàn quốc.

Đáng tiếc, cô gái này thoạt nhìn yếu ớt như vậy, đừng nói là đánh đập, chỉ sợ chạm nhẹ một cái cũng có thể lấy đi nửa cái mạng của cô.

Có điều, may mắn là, những người có thân hình mỏng manh, về mặt tinh thần cũng không mạnh mẽ hơn được bao nhiêu. 

Trong hai ngày qua, chỉ cần nghe thấy những tiếng la hét nối tiếp nhau trên toàn bộ toà nhà, lại luôn sống trong bóng tối, chịu đói chịu lạnh, tưởng tượng cảnh tra tấn xung quanh mình và nỗi sợ hãi nghe được nhưng vô hình cũng đủ để phá vỡ phòng tuyến tinh thần của cô.

Ba Thái nhìn chằm chằm vào màn hình, nghiêng đầu nói gì đó.

Viên cảnh sát phía sau lập tức đi ra ngoài.

Hạ Hạ thật sự không kiên trì được nữa. Cô vừa lạnh vừa đói, vết thương ở lưng dưới lại đau nhức, cơ thể và tâm lý phòng bị vốn bị siết chặt vì sợ hãi đang dần tiêu hao thể lực ít ỏi của cô.

Đúng lúc này, cánh cửa đột nhiên mở ra, ánh sáng chói mắt từ hành lang lập tức chiếu vào, cô gái vô thức đưa tay lên che mắt. Là một người đàn ông, anh ta cầm một vật gì đó giống như một cái xô trên tay.

Hạ Hạ đang định ngẩng đầu hỏi tại sao mình lại bị bắt, nhưng cô không ngờ người đàn ông đó dừng lại trước mặt cô, đưa tay đổ xuống, một thùng đầy ắp nước đá xối lên người cô gái. Dòng nước lạnh thấu xương đột nhiên dội xuống, Hạ Hạ thấy tim mình nhói lên vì lạnh, quần áo ướt đẫm dính chặt vào người, như bị một khối băng bao bọc thật chặt.

Đổ nước đá xong, đối phương không nói lời nào quay người rời đi, cửa lại đóng lại.

Thời gian từng phút trôi qua, mấy giờ sau, trời cũng đã tối. Uống xong tách cà phê, Ba Thái đứng dậy đi ra ngoài.

Cánh cửa sắt dày và lạnh lẽo lại mở ra, thứ hắn nhìn thấy lần này không phải là cô gái co ro trong góc nữa mà là cô gái yếu ớt ngã nằm trên đất, bộ dáng thoi thóp.

Mệt, đói và lạnh là ba cực hình đau đớn nhất đan xen vào nhau, vừa vặn là lúc ý chí của con người yếu nhất, lúc này chỉ cần còn một chút hy vọng thì không ai có thể chống lại được sự cám dỗ.

“Xin chào.” Ba Thái quỳ xuống: “Tôi là bạn của ba cháu, cháu có thể gọi tôi là chú Ba Thái.”

Ba Thái… Đô đốc Ba Thái. Hạ Hạ khó khăn mở mắt ra, nhìn người đàn ông trước mặt.

Chú Suchela từng nói Đô đốc Ba Thái đã đích thân đè xuống vụ án của ba. Điều hắn quan tâm nhất không phải là ai đã giết ba cô, mà là liệu ba cô có để lại bằng chứng hay bản sao nào chống lại hắn ta hay không.

Cho nên, không phải vì cô đã làm điều gì phi pháp mà họ bắt nhốt cô lại, họ đến là vì muốn thẩm vấn cô về ba.

Cổ họng Hạ Hạ khô khốc đau nhức, không nói nên lời.

“Trên mặt đất rất lạnh, nào chú giúp cháu ngồi xuống.”

Nói xong, mặc kệ Hạ Hạ có đồng ý hay không, Ba Thái nắm lấy cánh tay cô kéo lên, Hạ Hạ loạng choạng bị ấn vào ghế điện.

“Tôi với ba cháu làm bạn lâu như vậy, nhưng cho tới bây giờ cũng chưa từng gặp cháu, cũng chưa từng nghe ông ấy nhắc đến còn có một cô con gái xinh đẹp như vậy.”

Ba Thái trói tay chân Hạ Hạ lên ghế điện: “Cháu đang học cấp ba phải không?”

Cô gái nhìn vào ánh mắt đó, cũng không đáp lại.

Đôi mắt xinh đẹp trước mặt nói cho Ba Thái biết, cô gái trước mặt này là một cô gái bướng bỉnh, có lòng thù địch với hắn ta. Có vẻ như con bé biết hắn là ai và muốn làm gì.

Ba Thái đặt tay lên công tắc ghế điện trước mặt Hạ Hạ: “Ba cháu có từng nhắc đến tôi với cháu không? Ông ấy đã từng kể cho cháu nghe gì về tôi vậy?”

Cô gái vẫn không trả lời.   

“Có lẽ cháu không hiểu câu hỏi này cho lắm, vậy để tôi hỏi cháu câu khác. Nói đi, ông ta đã đưa cho cô những gì, trước khi chết ông ta để ở đâu, nói xong cô có thể lập tức rời khỏi nơi này.”

Hạ Hạ mở miệng, giọng khàn khàn: “Tôi, tôi không biết… công việc của ba.”

“Không biết?” Ba Thái mỉm cười: “Nếu cô không biết, tại sao Chu Dần Khôn lại đưa cô về chỗ hắn? Chậc, cô đã nói gì với Chu Dần Khôn, hoặc nói chính chính xác những gì cô đã đưa cho hắn.”

“Chú ấy đã lấy đi… tài sản thừa kế của ba tôi. Nếu ông muốn biết thêm bất cứ điều gì, ông đi mà hỏi chú ấy.”

Ba Thái nhìn cô nhắm mắt lại, biểu đạt rằng cô sẽ không nói nữa.

Có vẻ như người này thậm chí còn không sợ ghế điện? Tầm mắt của Ba Thái quét khắp cơ thể cô. Bộ quần áo mỏng manh ướt sũng, ôm sát vào người, mơ hồ có thể nhìn thấy đường nét của áo nhỏ và quần lót.

Hắn ta nhìn lại góc phòng có đèn báo màu đỏ đang bật, lấy điều khiển từ xa trong túi quần ra ấn công tắc. Đèn báo màu đỏ trong giây lát tắt đi.

Cánh cửa sắt dày đóng chặt, không có lệnh của hắn thì không ai được vào. Tay Ba Thái rời khỏi công tắc ghế điện, hắn đưa tay về phía cổ áo cô gái.

Ngay khi hắn ta chuẩn bị chạm vào cô thì bất ngờ có một tiếng nổ lớn khiến cả tòa nhà rung chuyển.

Tiếng còi báo động lập tức vang lên khắp đồn cảnh sát, cửa sắt của phòng thẩm vấn đặc biệt tự động khóa lại, ở chỗ này không có cửa sổ, Ba Thái không thể nhìn thấy những gì đang xảy ra bên ngoài, sau vụ nổ là tiếng súng dữ dội.

Tiếng hô “khủng bố tấn công” ở hành lang vang lên, nghe xong Ba Thái đột nhiên chạy về phía cửa sắt, nhưng cửa đã bị khóa, từ bên trong không thể mở ra được, cửa phòng thẩm vấn đặc biệt có khả năng chống đạn và chống nổ, chính là để ngăn chặn những tên tội phạm hung ác nhất muốn gây hỗn loạn để trốn thoát.

Đều đang yên lành, làm sao lại xảy ra một cuộc tấn công khủng bố bất ngờ? Đây là Sở cảnh sát Thái Lan. Kỳ lạ là bọn họ không tấn công trụ sở cảnh sát, cũng không tấn công tòa nhà chính phủ, cũng không phải ngân hàng tài chính mà là chi nhánh nhỏ ở địa phương khiêm tốn ở Bangkok này? Ba Thái cau mày quay lại nhìn cô gái ngồi trên ghế điện.

Bên ngoài, cửa trước của đồn cảnh sát và bãi đậu xe liên tiếp bị tấn công, một số xe cảnh sát bị đánh bay, người qua đường bỏ chạy tán loạn, trong các tòa nhà dân cư bên kia đường, mọi người đều đang nhìn ra ngoài cửa sổ.

Tiếng súng liên tục vang lên, ba chiếc trực thăng bay vòng quanh bao vây đồn cảnh sát.

Sau vụ nổ tung cổng đồn cảnh sát, những người đàn ông có vũ trang đội mũ trùm đầu màu đen và đồng phục ngụy trang trực tiếp từ dây trực thăng hạ cánh xuống, trong quá trình ngắn ngủi này, đã có một cuộc đọ súng dữ dội với cảnh sát, hỏa lực của đối phương nhanh chóng áp chế hỏa lực của cảnh sát, bảy tám phần tử vũ trang rõ ràng đã được huấn luyện bài bản, nhanh chóng bước vào đồn cảnh sát.

“Vào.” Giọng của Tra Sai phát ra từ bộ đàm liên lạc của quân đội: “Tầng một không có ai.”

Cửa khoang của ba chiếc trực thăng vũ trang đều mở rộng, treo cao trên bầu trời. Chu Dần Khôn mặc đồng phục chiến đấu ngụy trang, ngồi trên ghế trực thăng ở giữa cửa sập. Lưng tựa vào cửa sập, chân đặt trên càng đáp, trên tay cầm khẩu súng bắn tỉa HK417, thông qua ống nhòm hồng ngoại nhắm vào một nơi nào đó trong đồn cảnh sát.

*Cửa sập: cửa của trực thăng

*Càng đáp: thiết bị hạ cánh.

*HK417: là súng trường chiến đấu, thiện xạ, bắn tỉa. Dùng cho lực lượng vũ trang, lực lượng đặc biệt, tổ chức cảnh sát.

*Ống nhòm hồng ngoại: ống nhòm ban đêm cho phép nhìn xuyên đêm với hình ảnh không màu. Chắc dùng loại ống nhòm hồng ngoại chuyên dụng được sử dụng trong các đơn vị quân đội, công an, kiểm lâm giúp theo dõi tội phạm từ xa dễ dàng hơn

Trước
image
Chương 106
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!