Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

Chương 107
Trước
image
Chương 107
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

Chưa đến ba phút, đài liên lạc báo cáo:

“Không ở tầng hai.”

“Không ở tầng ba.”

Giây tiếp theo, thành viên đội vũ trang nhảy từ mái nhà xuống tầng năm báo cáo: “Không ở tầng năm, nhưng có một phòng thẩm vấn đặc biệt được tìm thấy trên tầng sáu.”

Đúng lúc này, có một tiếng tạp âm truyền đến: “Có đúng là có tầng sáu không? Tại sao không có cửa sổ?”

Là giọng nói ngả ngớn và phấn khích của Carl.

Nhìn từ bên ngoài, toàn bộ đồn cảnh sát chỉ có năm tầng. Chỉ sau khi bước vào mới phát hiện ra thực ra là có sáu tầng. Tầng thứ sáu dùng để làm gì không cần nói cũng biết.

Chu Dần Khôn cau mày.

“Không tìm thấy Ba Thái.” Tra Sai nói: “Cửa sắt có khả năng chống cháy nổ và chống đạn. Nghe âm thanh thì năm phòng đầu đều có đàn ông canh giữ, hai phòng cuối lại vô cùng im lặng.”

Carl rít lên: “Có ai trong số mấy người có thể nói trước cho tao biết, người phụ nữ lão đại cứu là ai không? Anh Khôn thậm chí còn đích thân đến đây, còn Ba Thái là ai, không phải hắn đến tìm chết đấy chứ?”

“Câm mồm.” Chu Dần Khôn trên đài liên lạc cuối cùng cũng lên tiếng: “Kiểm tra khu vực phòng điều khiển trung tâm.”

“Đã tìm thấy.” Tra Sai nói rất nhanh: “Ở căn phòng cuối cùng, hệ thống giám sát đã được khôi phục, Ba Thái đã bắt giữ cô ấy làm con tin, hai người họ đang ở giữa phòng. Chúng em sẽ cố gắng cho nổ tung cánh cửa.”

“Không.” Chu Dần Khôn nói: “Con bé đã ở bên trong đó hai ngày rồi, quá yếu ớt để chịu thêm vụ nổ như vậy.”

Một tiếng cảm thán trầm thấp phát ra từ tai nghe: “Ôi trời ơi, rốt cuộc người phụ nữ đó là ai vậy…”

Lại là Carl. 

Những người đeo tai nghe khác cau mày, đây là lý do tại sao không ai muốn làm nhiệm vụ cùng Carl.

Phòng cuối cùng, cả hai mặt hướng ra ngoài.

Lệnh của Chu Dần Khôn phát ra từ trong tai nghe: “Tra Sai theo dõi từ bảng điều khiển trung tâm, những người khác ở lại. Carl, chiến đấu ở góc đối diện.”

Carl ngồi trên một chiếc trực thăng khác, hưng phấn quan sát hồi lâu, bây giờ cuối cùng cũng đã có lệnh. Hắn hào hứng điều chỉnh khẩu súng bắn tỉa của mình, nín thở nhắm mục tiêu: “Đối diện bức tường phía nam, hướng hai giờ.”

Trong tai nghe, Tra Sai nói: “Được.”

Vì không có cửa sổ nên không thể nhìn rõ tình hình bên trong, mục đích bắn chéo là tạo điểm nhìn trực quan, tuy nhiên, để ngăn cản Ba Thái cùng con tin chạy tán loạn trong phòng, Hạ Hạ có thể vô tình bị viên đạn làm bị thương, trước khi nổ súng, Tra Sai – người theo dõi điều khiển trung tâm đã đoán và xác nhận vị trí.

Vừa dứt lời, viên đạn của Carl đã xuyên thẳng vào góc tường phía nam và phía đông của căn phòng, không cần Chu Dần Khôn phải nói gì, A Diệu – người đang lái trực thăng đến đây, đã điều chỉnh vị trí của trực thăng.

Ở một góc đối diện với chiếc trực thăng của Carl, qua lỗ đạn trong góc, Chu Dần Khôn nhìn thấy hình dáng cô gái bên trong phòng. Cô bị trói vào ghế điện, trở thành lá chắn chặn đạn cho Ba Thái.

Người đàn ông cười khẩy: “Đổi lựu đạn, lại lần nữa.”

“Nhận được.” Trong cabin, A Diệu lại thay đổi góc độ, chiếc trực thăng đối diện của Carl tránh đi.

Trước khi phóng, Chu Dần Khôn đột nhiên nói: “Cẩn thận chút.”

Sức mạnh của lựu đạn nạp trên trực thăng không thể so sánh với đạn bắn tỉa, nó đòi hỏi cần có góc phóng cực tốt để tạo ra lối thoát hiểm chính xác có thể chứa được một hoặc hai người, nếu góc độ hơi lệch một chút, có thể trực tiếp phá hủy toàn bộ phòng thẩm vấn.

Nghe xong, A Diệu dừng lại nói: “Yên tâm.”

Ba Thái ngồi xổm bên cạnh ghế điện, âm thầm mắng bản thân ngu ngốc không đem theo súng. Thứ duy nhất trên người hắn là con dao gọt hoa quả, không cần đoán cũng biết người bên ngoài đến đây vì Hạ Hạ. Không có người nào ở Thái Lan có thể trấn áp cảnh sát bằng hỏa lực như vậy.

Nhưng hắn không phải mặc kệ Chu Hạ Hạ sao?! Ba Thái còn chưa kịp nghĩ ra nguyên nhân thì đã nghe thấy một tiếng gầm rú đến gần, sau đó là một âm thanh bất thường—

“Oành.”

Ở góc mái nhà mở ra một cái lỗ lớn.

Ba Thái kinh hãi đến không nói nên lời, ngẩng đầu lên liền nhìn thấy rõ ràng người đàn ông trên trực thăng và họng súng màu đen của hắn.

Chu Dần Khôn tấn công đồn cảnh sát Thái Lan chỉ vì một cô gái, đúng là một kẻ điên! Tay của Ba Thái run rẩy đến mức xé toạc chiếc thắt lưng đang trói Hạ Hạ ra, kéo cô đến trước mặt rồi hét lớn.

Âm thanh bị át đi trong tiếng gầm của cánh quạt.

Carl lại lảm nhảm trong đài liên lạc: “Tên này đang la hét cái gì vậy? Ủa, sao khuôn mặt của cô bé này trông có hơi giống…”

“Anh Khôn…” Tra Sai ngắt lời: “Dựa vào khoảng cách, thời gian Quân đội Thái Lan điều động người tới hỗ trợ là khoảng mười lăm phút, chúng ta nhiều nhất còn ba phút.”

Qua cái lỗ lớn còn có thể thấy con dao của Ba Thái đang kề vào trên Hạ Hạ, cô gái nhắm mắt lại, sắc mặt tái nhợt.

Carl mặc dù bất mãn với việc bị thằng to con kia ngắt lời, nhưng hắn biết thời gian không còn nhiều, lập tức nói: “Góc độ của tao không được.”

Bộ đàm liên lạc im lặng, cũng không có mệnh lệnh tiếp theo từ Chu Dần Khôn truyền đến.

Trong ống nhòm, anh nhìn thấy hàng mi hơi run run của Hạ Hạ cùng với bàn tay đang siết chặt của cô. Cô chắc chắn đang vô cùng căng thẳng sợ hãi, cũng có lẽ là đang cực kỳ khó chịu, cô bị Ba Thái bắt làm con tin, nhưng lại quá mảnh khảnh để có thể che chắn toàn bộ cơ thể của hắn, cô bị trói chặt, áp vào người Ba Thái.

Ba Thái bắt giữ cô làm con tin để kéo dài thời gian, chờ đợi sự hỗ trợ từ cảnh sát và quân đội Thái Lan.

Mà thời gian thì không chờ đợi ai cả. Trong tình trạng này, nếu đợi quân đội đến thì không ai trong số những người ở đây có thể rời đi.

“Máy bay nằm ngang, giữ trong năm giây.” Giọng người đàn ông cuối cùng cũng phát ra từ bộ đàm liên lạc.

Máy bay lập tức điều chỉnh hướng bay, Chu Dần Khôn nghiêm mặt, nín thở, nhắm bắn—

“Bang!”

Vừa bóp cò, viên đạn bay ra khỏi nòng, từ giữa không trung bắn về phía Ba Thái với tốc độ mắt thường không thể nhìn thấy được. Viên đạn sượt qua thổi bay mái tóc của Hạ Hạ, trúng ngay giữa mi tâm Ba Thái.

Con dao kề trên cổ cô gái rơi xuống đất, người đằng sau đang ôm lấy cô nặng nề ngã xuống.

Lực nắm giữ sau lưng đột nhiên buông lỏng, Hạ Hạ vốn không còn chút sức lực nào, cơ thể mất đi điểm tựa, vô lực ngã xuống đất. Cô choáng váng, tai ù đi nhưng vẫn còn một chút tỉnh táo, gắng gượng cố đứng dậy. Ngẩng đầu lên, cô nhìn thấy một bóng người cao lớn nhảy qua cái lỗ lớn trong góc, tay cầm súng đi thẳng về phía cô.

Rồi anh ôm cô vào lòng.

Nhịp tim mạnh mẽ của người đàn ông khiến toàn thân cô đau nhức.

Nhưng thứ Hạ Hạ sợ nhất bây giờ chính là hơi thở nam tính của người đàn ông. Lúc Ba Thái ôm chặt cô, hơi nóng rực thiêu đốt khiến cô phát sốt, còn người đàn ông đang ôm cô, tay anh cầm súng và đội mũ trùm đầu, hoàn toàn trông giống như một kẻ khủng bố.

Anh thậm chí còn cao khỏe hơn cả Ba Thái. Hạ Hạ còn đang cho rằng cô lại sắp bị bắt cóc từ đồn cảnh sát đem đến nơi khác.

Thân thể tuy yếu ớt nhưng vẫn cố gắng đẩy anh ra: “Thả tôi ra.”

Một giọng nói khàn khàn nhỏ nhẹ pha chút chán ghét và phòng bị vang lên bên tai, người đàn ông buông cô ra: “Chu Hạ Hạ, đúng là không biết tốt xấu là gì.”

Giọng nói quen thuộc, ngữ điệu quen thuộc.

Hạ Hạ ngơ ngác nhìn chằm chằm vào đôi mắt đó.

Chu Dần Khôn nhìn bộ dạng ngu ngốc muốn nhận ra nhưng lại không dám nhận ra của cô, vén mũ trùm đầu lên, nhướng mày: “Còn không gọi một tiếng nghe thử.”

Hạ Hạ không thể tin được: “Chú, chú út?”

Lâu lắm rồi mới nghe lại giọng nói của bé con này, Chu Dần Khôn đang định trêu cô thêm vài câu, nhưng không ngờ là giây tiếp theo trong mắt cô gái đã tràn ngập nước mắt: “Thật sự là chú, chú đến cứu cháu sao!”

Cô vừa khóc vừa nhào vào lòng anh, ôm lấy cổ anh. Nước mắt lăn thành từng giọt lớn, nóng hổi, rơi xuống​​ ướt đẫm cổ áo người đàn ông.

Ở giữa không trung, Carl nheo mắt nhìn: “Lão đại làm gì vậy, chỉ còn một phút nữa mà vẫn cứ ôm tới ôm lui cho được?”

Không ai trong tai nghe đáp lại hắn cả.

Còn nghĩ anh vẫn sẽ tiếp tục lãng phí thời gian trầm mê vào sắc đẹp, nhưng Carl còn chưa kịp nói xong đã thấy Chu Dần Khôn nhanh chóng khoác áo giáp cho cô, ôm cô lên trong tư thế cũ, cất súng đi, dùng một tay dữ lấy sợi dây.

Khoảnh khắc sợi dây được nắm chặt, ba chiếc trực thăng đồng loạt cất cánh, hướng về ba hướng khác nhau rời đi.

Ba mươi giây sau, một chiếc trực thăng quân sự của Thái Lan bay đến. Nhưng ba chiếc trực thăng kia đã vô tung vô ảnh.

Trong cabin, Chu Dần Khôn đặt súng qua một bên, ngồi xuống, cô gái trong ngực anh vẫn luôn ôm cổ anh, hai chân quấn quanh eo, không chịu buông ra, trông không khác gì một con gấu túi.

Chu Dần Khôn kéo tay cô nhưng vẫn không rút ra được.

“Này.” Bàn tay xoa xoa lung tung sau ót cô: “Buông ra.”

Cần cổ truyền đến một tiếng nức nở trầm thấp, nhưng vẫn không buông ra. Có vẻ như là thực sự sợ hãi, cho nên bám mãi không buông chút an tâm này.

Bây giờ cô đã như vậy, Chu Dần Khôn cũng không dám cười nhạo cô, anh cầm chiếc áo khoác vest lúc mặc trở về đây quấn lên người cô, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, vẻ mặt trở nên lạnh lùng.

Anh hỏi: “Người kia có đánh hay chạm vào cháu không?”

Nhìn như không có vết thương nào, nhưng quần áo trên người sờ vào rất lạnh.

Hạ Hạ vẫn không lên tiếng, lần này người đàn ông không chờ cô buông nữa ra, anh trực tiếp kéo tay cô ra, cơ thể mềm mại trong vòng tay anh lập tức ngả về phía sau, cô bé lên cơn sốt rồi ngất đi.

Trước
image
Chương 107
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!