Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

Chương 38
Trước
image
Chương 38
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

Chu Dần Khôn không rời đi, hứng thú bừng bừng nhìn người nào đó đang nhắm mắt trên sofa.

Thức dậy khi nào vậy? Lúc anh chạm vào sao.

Rõ ràng cảm nhận được hơi thở nóng rực của người đàn ông đang đến gần, Hạ Hạ buộc mình không được run rẩy, nhưng cô lại bị một loại cảm giác áp bức làm cho sợ hãi tỉnh lại, mặc dù Chu Dần Khôn chỉ sờ đầu cô, nhéo mặt cô, nhưng chỉ cần anh đứng cạnh cô, cho dù giữa bọn họ vẫn còn khoảng cách nhỏ, không khí xung quanh cũng sẽ trở nên nghẹt thở.

Cô không biết Chu Dần Khôn định làm gì nên không dám mở mắt.

Thật không may, hình như bị phát hiện hiện rồi.

Mùi hương nam tính bao phủ lấy cô, cô biết anh đang ở rất gần. Giây tiếp theo, một giọng nói chậm rãi vang lên bên tai: “Ngủ say như vậy, đem bán đi thì có biết không nhỉ?”

Từ “bán” bắt đầu từ hôm qua đã trở thành một từ mà Chu Hạ Hạ vô cùng sợ. Vừa nghe được lời này, tóc gáy cô đã dựng hết cả lên, nơi nào còn giả vờ được nữa, lập tức mở mắt ra, lại bắt gặp một đôi mắt đen láy tuyệt đẹp.

Khi Chu Dần Khôn nhìn thấy đôi mắt đen trắng ngấn nước đó, anh cảm thấy như vừa uống thêm một cốc nước đá nữa, sảng khoái đến tận đáy lòng. Đôi mắt này tinh khiết và sạch sẽ, nếu nhìn kỹ còn có thể thấy rõ hình dáng anh phản chiếu bên trong.

“Chú út…” Cô gọi, đôi mắt ươn ướt nhìn anh: “Đừng bán cháu.”

Cô không biết sao bản thân chỉ ngủ một giấc thôi mà lại chọc đến anh nữa rồi. Cô cảm thấy tối qua tâm trạng anh rất tốt, Hạ Hạ âm thầm cảm thấy nhẹ nhõm, cô vẫn hy vọng hôm nay anh có thể sắp xếp người đưa cô về.

Nước mắt dần dần trào ra làm mờ đi dáng vẻ phản chiếu bên trong.

Chu Dần Khôn cảm thấy rất không vui.

“Còn dám khóc thì không cần mắt nữa.”

Đôi mắt đẹp như vậy lại nằm trên người kẻ hèn nhát thích khóc thì thật lãng phí. Người đàn ông đứng thẳng lên, nhìn cô gái đang cố kìm nước mắt: “Có bán hay không còn tùy vào biểu hiện của cháu.”

Chu Hạ Hạ lập tức gật đầu, không ngủ nữa, ngồi dậy đi dép vào.

Cô không biết dáng vẻ bây giờ của cô trong mắt Chu Dần Khôn không khác gì một chiếc hộp trong suốt. Suy nghĩ lấy lòng anh hiện rõ trên khuôn mặt cô.

Có điều, những thứ có thể nhìn thấy rõ thì luôn khiến người ta cảm thấy an tâm, bởi vì không cần phải đoán.

Anh dứt khoát cứ để cho cô vắt óc suy nghĩ.

Chu Hạ Hạ nghĩ thế nào cũng không nghĩ ra cách để bày tỏ. Cô chưa bao giờ nịnh nọt người khác. Tốt là tốt, xấu là xấu. Khen ngợi những điều tốt, và khéo léo chỉ ra những điều xấu của người khác, từ đó cũng có thể rút ra được một bài học từ họ.

Nhưng đối mặt với một người không có điểm gì tốt như vậy, cô thực sự rất khó xử.

Cha mẹ cô dạy cô phải trung thực nhưng họ chưa bao giờ dạy cô phải cúi đầu trước người xấu.

Chu Hạ Hạ khó xử thở dài, người dưới mái hiên không thể không cúi đầu. Suy cho cùng, Chu Dần Khôn có đáng sợ đến đâu thì anh cũng thực sự đã giúp đỡ cô.

Chẳng hạn, anh bảo vệ cô ở Bất Dạ Thành, chẳng hạn, anh cho phép cô vào đây ở một đêm.

Cô còn tưởng sẽ gặp phải ác mộng sau khi trải qua mấy chuyện đáng sợ như vậy ngày hôm qua, nhưng không hiểu sao, cô lại ngủ rất ngon, hiện tại cô cảm thấy cơ thể rất khỏe, mọi khó chịu dường như được chữa lành.

Nhìn thấy chiếc cốc trống rỗng trên bàn cách đó không xa, Hạ Hạ biết Chu Dần Khôn đã uống nước, giờ rót cho anh một ly nước cũng không có tác dụng gì.

Cô nên tự rót cho mình một ly mới đúng. Lúc tỉnh dậy cổ họng cô khô khốc, vì thế cô chuẩn bị đứng dậy uống nước.

Vừa đứng dậy, cơ thể cô gái cứng đờ.

Đột nhiên nhớ tới điều gì đó…

Trong phòng tắm, người đàn ông khoanh tay trước ngực nhìn đồ vật treo bên trong, khóe môi chậm rãi nhếch lên.

Không gian ở đây khá rộng, trước mặt treo một chiếc áo đồng phục học sinh màu trắng và một chiếc váy rách. Tất cả đã được giặt sạch, vẫn còn hơi nhăn. Bên cạnh váy còn có hai mảnh nữa.

Đây là bộ quần áo anh đã thay hôm qua.

Nó cũng đã được giặt sạch sẽ, có thể thấy cô không đủ sức để vắt hết nước, dù đã treo qua đêm nhưng ở các góc quần áo vẫn chưa khô. Đêm qua cô ở đây lâu như vậy mới ra ngoài, hóa ra là vì giặt đồ.

Còn giặt chung với đồ của anh.

Người đàn ông nhìn cảnh tượng trước mắt, bộ quần áo kích cỡ chênh lệch treo cùng nhau, trong lòng chợt cảm thấy có gì đó là lạ. Giống như tối qua khi nghe cô nói “Cháu biết chú cũng là gia đình của cháu.”

Gia đình?

Chu Dần Khôn cười khinh thường.

Tất nhiên anh sẽ không mặc lại bộ quần áo đã dính máu, nhưng hành động không cần thiết lần này của Chu Hạ Hạ lại khá vừa mắt, ít nhất thì trong chốc lát anh cũng không có ý định bán cô nữa.

Nhìn một lúc, ánh mắt của người đàn ông rơi vào chiếc móc treo trong cùng, có năm chiếc móc treo nhưng chỉ lộ ra bốn bộ quần áo.

Còn có một mảnh khác bị giá treo khăn và áo sơ mi của cô che lại, Chu Dần Khôn cử động ngón tay, nhìn thấy mảnh vải bị che khuất.

Một chiếc quần lót cotton màu trắng trông có vẻ nhỏ.

“Chú út!”

Một tiếng kêu từ phía sau vang lên, Chu Dần Khôn quay đầu lại, nhìn thấy hai tai cô đã đỏ cả lên, áo choàng tắm lớn hơn cơ thể rất nhiều, hai nắm tay nhỏ nắm chặt, vẻ mặt nghiêm túc đứng ở cửa, vẫn còn có chút xấu hổ trong đó.

“Cháu, cháu đến lấy quần áo.”

Giọng điệu nghe rất tự nhiên, nhưng cả hai đều biết rõ, có người đang không mặc quần lót.

Chu Hạ Hạ cũng bất đắc dĩ lắm mới phải làm như vậy, cô không có đãi ngộ tốt như chủ phòng, khách sạn đã chuẩn bị đầy đủ quần áo cho anh. Ngược lại, đối với một người được thu nhận tạm thời như cô, có thể tìm được một chiếc áo choàng tắm để mặc là đã rất tốt lắm rồi.

Thế nên tối qua cô tắm rửa sạch sẽ, nghĩ rằng nếu như treo sát trong góc sẽ không có người chú ý, đợi khô rồi sẽ lặng lẽ mặc vào, không ngờ vừa bước tới cửa đã nhìn thấy thứ cô giấu đã bị người ta phát hiện.

Loại trang phục này bị một người lớn trong nhà nhìn thấy, hẳn cũng nhận ra hiện tại cô là… Chu Hạ Hạ xấu hổ đến nỗi ngón chân cũng cuộn tròn lại.

Người đàn ông rõ ràng nhìn ra vẻ xấu hổ này, anh đơn giản bước tới gần, dựa vào cửa phòng tắm: “Cháu gái nhỏ, cháu không lễ phép.”

Chu Hạ Hạ xấu hổ không đáp lại.

“Ba mẹ cháu dạy cháu như vậy à?”

Giọng điệu tràn đầy giễu cợt và khinh thường.

Nói cô thì được nhưng mà không được nói Chu Diệu Huy và Tát Mã, nhưng lúc này Chu Hạ Hạ có tức giận cũng không dám cãi lại, cô xấu hổ đến mức phải giả vờ như không nghe thấy mà bước vào. Lúc Chu Dần Khôn đi ra còn quay đầu nhìn lại, cô đang lấy quần áo xuống, vậy mà hai cái tai vẫn đỏ từ nãy giờ, động tác cứng ngắc lúng túng có chút buồn cười.

Hạ Hạ dù sao cũng không cười nổi, cô mặc quần áo của mình xong chuẩn bị rửa mặt, nghĩ tới người bên ngoài hình như còn chưa rửa, cô lại sợ hãi, đành phải ra ngoài chờ. Cuối cùng, cô đợi người đàn ông bước ra rồi mới bước vào.

Trước
image
Chương 38
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!