Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

Chương 39
Trước
image
Chương 39
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

Xong xuôi cũng đã hơn tám giờ, Hạ Hạ đi ra, nhìn thấy Chu Dần Khôn đang thay quần áo, may là nửa người dưới đã thay xong, Chu Hạ Hạ thấp giọng nói: “Cháu xong rồi” rồi vội vã ra ngoài.

Giống như nán lại thêm một giây nữa cũng là nguy hiểm.

A Diệu đưa quần áo đến.

Hắn đứng trong phòng khách, lúc nhìn thấy Chu Hạ Hạ từ phòng Chu Dần Khôn đi ra thì sửng sốt giây lát. Hắn lập tức nhìn về phía ghế sofa, trên đó vẫn còn dấu vết của người đã nằm qua, nhìn Hạ Hạ vừa mới rửa mặt, giờ mới hiểu.

Sau đó hắn nhìn thấy Chu Dần Khôn đi ra, A Diệu có chút chột dạ nhìn đi nơi khác.

Là do đi theo Chu Dần Khôn quá lâu, chứng kiến qua nhiều việc anh làm không có giới hạn, cho nên dù có chuyện gì xảy ra thì cũng cảm thấy không có gì quá đáng. Ngay cả khi từ loạn luân được gắn với Chu Dần Khôn, A Diệu cũng không cảm thấy nó quá mâu thuẫn.

Nhưng về phương diện này, cũng không đến mức đó.

Anh Khôn muốn loại phụ nữ nào mà chả được? Từ ngoại hình đến tính cách, Chu Hạ Hạ không phải là mẫu người mà Chu Dần Khôn sẽ thích. Ngược lại, cô còn là mẫu người mà anh ghét nhất.

Ví dụ như anh Khôn thích những người phụ nữ có thân hình nóng bỏng, nhưng Chu Hạ Hạ này nhìn đã biết không được.

Ví dụ như anh Khôn thích những người có tính cách hoạt bát, trong khi Chu Hạ Hạ này lại mỏng manh và thích khóc.

Ví dụ như anh Khôn thích những người hiểu chuyện, Chu Hạ Hạ không những không biết nhìn sắc mặt mà còn dính người như keo.

Hơn nữa, cô còn là con gái của Chu Diệu Huy. Nó sẽ chỉ khiến anh Khôn chán ghét cô thêm mà thôi.

Nghĩ như vậy, A Diệu lại nhìn Chu Hạ Hạ, cô đang cầm cốc uống nước.

Quay đầu lại, đột nhiên bắt gặp một đôi mắt đen, trong lòng A Diệu run lên: “Anh Khôn, ừm… à, cô Kiều Toa Ngang đêm qua nhìn thấy chúng ta trên du thuyền, sau đó gọi cho em hai lần để hỏi xem cô ấy có thể qua đây không.”

Chu Dần Khôn bình tĩnh nhìn hắn hai giây: “Ai?”

Lúc này, một giọng nói nhỏ từ bên cạnh truyền đến: “Là nữ diễn viên Kiều Toa Ngang từng làm người mẫu à?”

Cô ấy và Jeffrey đóng vai người yêu, khi đó Hạ Hạ cảm thấy chị gái đó quá xinh đẹp nên đã đặc biệt tìm hiểu một chút, lại phát hiện ra cô ấy cũng tốt nghiệp Đại học Chulalongkorn, trở thành người mẫu vì hứng thú và nổi tiếng sau khi vô tình nhận một bộ phim. Vì thế sau khi tốt nghiệp liền dấn thân vào ngành diễn viên.

Tại sao một nữ minh tinh xinh đẹp và thông minh như vậy lại gọi cho Chu Dần Khôn? Nghe thấy cô đột ngột cắt ngang, Chu Dần Khôn nhìn sang nói: “Sao thế, lại là thần tượng của cháu à?”

Có điều, lời nói của Chu Hạ Hạ lại khiến anh nhớ tới Kiều Toa Ngang là ai. Người phụ nữ đó dáng người cao, tính tình có chút nóng nảy nhưng lại rất giỏi làm nũng. Chẳng nhớ là làm sao mà quen biết được, người đẹp chủ động tìm anh như vậy, nếu từ chối thì sẽ rất bất lịch sự.

Chu Dần Khôn hỏi: “Sân bay còn chưa bay được à?”

A Diệu gật đầu: “Việc kiểm soát giao thông này dành cho đường bộ, đường biển và đường hàng không. Sau khi lệnh cấm này được gỡ bỏ hoàn toàn thì mới có thể bay. Nhưng sẽ không quá hai ngày.”

Hai ngày không dài cũng không ngắn, thời gian thích hợp.

“Bảo cô ta qua chơi.” Chu Dần Khôn nói rồi bước ra ngoài, vừa đi được hai bước thì nghe thấy có người gọi mình.

Chu Dần Khôn quay người lại.

Chu Hạ Hạ vẫn cầm chiếc cốc trong tay, háo hức nhìn anh: “Chú út, chú đi đâu vậy…”

Lời nói vừa rồi của A Diệu ý là cô vẫn chưa thể rời đi, điều đó có nghĩa là cô phải tìm cách ở lại ở bên cạnh Chu Dần Khôn.

Chu Dần Khôn chỉ biết hai ngày là đủ để trải qua một cuộc tình không nhàm chán, anh gần như quên mất rằng kẻ gây rối này cũng không thể rời đi. Cứ để Chu Hạ Hạ ở đây với việc nuôi con cho Chu Diệu Huy thì có khác gì nhau?

Người đàn ông mỉm cười nói: “Đi ăn.”

Ăn.

Một lời nói tưởng chừng như bình thường nhưng thốt ra từ miệng anh lại khiến cô gái theo phản xạ dạ dày đau nhức. Nghĩ tới chuyện trước đó, Chu Hạ Hạ theo bản năng co rúm người lại: “Vậy… cháu không đi. Chú út, cháu sẽ ở lại đây. Cháu hứa sẽ không động vào đồ đạc của chú hay chạy lung tung.”

Tính toán nhỏ nhặt này, muốn tiếp tục ở bên cạnh anh, nhưng lại không muốn chịu khổ, trên đời sao có thể có chuyện tốt như vậy?

Chú út làm ra vẻ người lớn: “Không ăn sao mà được? Lại đây.”

Chu Hạ Hạ hối hận vì đã hỏi nhiều thêm một câu, cô đứng yên một chỗ: “Thật sự không cần, kỳ thật cháu cũng không đói.”

Chu Dần Khôn thu lại nụ cười: “Chu Hạ Hạ.”

Cô gái nhìn thấy liền vội vàng chạy tới, run rẩy nói: “Đây, đây.”

Không ngờ, giây tiếp theo Chu Dần Khôn lại mỉm cười, xoa xoa đầu cô, cuối cùng nắm lấy vành tai cô gái nhỏ: “Cháu lần nào cũng phải nói hai lần mới nghe được, tai cháu không dùng được nữa à? Hay là bỏ nó đi nhé?”

Chu Hạ Hạ nhanh chóng ngẩng đầu lên: “Cháu sẽ ngoan mà!”

*

Ba người họ đến một nhà hàng trà kiểu Hồng Kông, Chu Hạ Hạ ngạc nhiên, có nhiều người đến uống trà buổi sáng như vậy sao.

Trang trí của quán trà có màu đỏ thuần, giống với cách trang trí của nhiều cửa hàng Trung Quốc ở khu phố người Hoa ở Bangkok. Ông chủ đến từ Hồng Kông, Trung Quốc, lúc lên đồ ăn thì giọng nói đặc sệt tiếng Quảng Đông, lúc sau lại nói tiếng phổ thông Hồng Kông để chào khách, lúc sau lại đứng trước cửa mạnh dạn mời chào kinh doanh bằng tiếng Thái.

Khách du lịch bị mắc kẹt do kiểm soát giao thông khiến hoạt động kinh doanh của quán trà này càng phát đạt hơn thường lệ.

Một cô phục vụ xinh đẹp trong bộ sườn xám dẫn họ đi qua đại sảnh, đại sảnh chứa hàng trăm bàn ăn, tất cả đều chật kín người. Chu Hạ Hạ thầm nghĩ, nơi này nhất định ăn rất ngon.

Khi đến phòng riêng trên tầng hai, người phục vụ đưa ra ba thực đơn. Mắt Chu Hạ Hạ lập tức sáng lên. Tối qua cô chỉ ăn  một chút trái cây, bây giờ đã đói rồi, nhìn thấy hình ảnh trên thực đơn, cô vô thức liếm môi.

A Diệu biết rõ khẩu vị của Chu Dần Khôn nên đã gọi hồng trà và điểm tâm nhẹ không ngọt của Trung Quốc. Chu Dần Khôn ngồi ở chủ vị bàn tròn nhìn người nào đó xem thực đơn một lúc, rồi lại lặng lẽ nhìn anh, như đang đợi anh hỏi cô muốn ăn gì.

Nhìn thấu suy nghĩ của cô, nhưng Chu Dần Khôn cũng không có ý định hỏi.

May mắn là, người phục vụ rất có năng lực quan sát hỏi: “Quý cô có cần gì không?”

Chu Hạ Hạ lập tức gật đầu: “Tôi có thể gọi thêm một phần bánh trứng không?”

Nói xong, cô liếc nhìn người đàn ông ngồi ở ghế chính, thấy anh không nói gì, Chu Hạ Hạ quay đầu lại, ngoan ngoãn lễ phép nói với người phục vụ: “Còn có bánh bao tôm pha lê, xíu mại hấp và bánh bao xá xíu—”

Lúc này, Chu Dần Khôn gõ gõ ngón tay lên bàn: “Chu Hạ Hạ.”

Cô gái và người phục vụ cùng nhau nhìn qua.

Chu Dần Khôn nhìn cô: “Cháu có tiền không?”

Mặt Chu Hạ Hạ lập tức đỏ lên, có thể nhìn ra cô đang xấu hổ, lắc lắc đầu.

“Không có tiền mà còn gọi nhiều như vậy?”

A Diệu bình tĩnh nhìn Chu Dần Khôn, hắn chưa thấy anh Khôn keo kiệt như vậy bao giờ. Bình thường còn dám bỏ ra rất nhiều tiền mua mười quán trà cỡ này, tại sao Chu Hạ Hạ ăn một bữa cơm mà cũng so đo vậy?

Nhưng hắn lại sớm nhận ra, việc chi tiền cho những người phụ nữ khác ít nhất cũng thu lại được điều gì đó. Tiêu tiền cho Chu Hạ Hạ này hoàn toàn vô ích. Anh Khôn là một doanh nhân, cực kỳ nhạy cảm với kiểu làm ăn thua lỗ chỉ có ra mà không có vào này.

Mặc dù A Diệu cạo trọc, cánh tay kì lạ, vẻ ngoài lạnh lùng đáng sợ nhưng so với Chu Dần Khôn, hắn mới là một quý ông chân chính. Mặc dù Chu Hạ Hạ quả thực là con gái của Chu Diệu Huy, nhưng cô không liên quan gì đến việc kinh doanh của gia đình, nên không cần phải làm khó cô.

Vì vậy A Diệu gật đầu với người phục vụ. Người phục vụ bị lời nói không mặn không nhạt của Chu Dần Khôn dọa cho sợ, cũng không dám quyết định có nên thêm món ăn hay không. Cuối cùng cũng nhìn thấy lệnh chỉ thị, sau đó vội vàng cúi đầu, đọc xong thực đơn rồi nhanh chóng chạy mất dạng.

Trước
image
Chương 39
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!