Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

Chương 41
Trước
image
Chương 41
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

Mang tiếng là uống trà sáng mà kéo dài đến tận 11 giờ trưa, Chu Hạ Hạ ăn hết bánh trứng và bánh bao thủy tinh, cũng ăn hết phần lớn xíu mại hấp và bánh bao thịt nướng, cuối cùng còn uống một tách trà sữa kiểu Hồng Kông.

Kiều Toa Ngang ở đối diện kêu lên: “Cháu gái, cháu vì đói quá nên mới ăn nhiều như thế, hay là bữa nào cháu cũng ăn như vậy?”

Chu Hạ Hạ đương nhiên không phải mỗi bữa đều ăn nhiều như vậy, chủ yếu là vì đồ ăn trong quán trà này ngon thật, hèn chi hàng trăm bàn trong đại sảnh đều kín chỗ, thứ hai là vì cô thực sự đói, cuối cùng là vì cô không biết buổi tối có có còn được ăn nữa không.

Tính sơ sơ thôi, chỉ riêng bữa ăn này cô đỡ nợ anh rất nhiều rồi. Mà phải một thời gian nữa cô mới rời đi được, nhưng nếu Chu Dần Khôn buổi tối không dẫn cô đi ăn thì chí ít cô cũng sẽ không đói.

Nghe được câu hỏi của Kiều Toa Ngang, Chu Hạ Hạ vô thức muốn nói ra sự thật, vừa mở miệng đã thấy Chu Dần Khôn đang nhìn mình. Cô chợt nghĩ, nếu như nói là do cô đói, chẳng phải là đang nói đi theo Chu Dần Khôn đến ăn cũng không đủ no hay sao? Nghe nói đàn ông rất coi trọng thể diện, đặc biệt là trước mặt phụ nữ.

Chu Hạ Hạ thay đổi lời nói: “Em ăn cũng hơi nhiều.”

Kiều Toa Ngang nhìn thấy logo trên đồng phục của cô, gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

“Bài tập ở trường của em không phải chuyện đùa đâu. Trẻ em cần phải ăn nhiều hơn mới có sức để theo kịp việc học. Thi đại học rất khó.”

Sau khi nghe Tụng Ân nói về những kỳ thi tuyển chọn trước đó, Chu Hạ Hạ rất đồng tình với điều này, cô cũng nghiêm túc làm bài tập về nhà, vừa lo việc học, vừa phải tham gia các cuộc thi khác nhau, hơn nữa còn phải đạt điểm số cao, cô còn chưa bắt đầu học cấp 3 mà đã có thể tưởng tượng được việc này sẽ khó khăn đến mức nào.

Kiều Toa Ngang tốt nghiệp Đại học Chulalongkorn, tận mắt nhìn thấy cô ta, Chu Hạ Hạ cũng muốn học hỏi một chút.

Sau bữa ăn, cô đã chấp nhận rằng tính cách của Kiều Toa Ngang hoàn toàn khác với trên TV, cô thậm chí còn rất thích tính cách thật của Kiều Toa Ngang, tự tin, hào phóng, gợi cảm và hòa đồng, ngay cả một cô gái như cô cũng không thể rời mắt.

Đáng tiếc Kiều Toa Ngang vì nể mặt Chu Dần khôn nên mới thỉnh thoảng nói chuyện với cô cháu gái nhỏ của anh. 

Kiều Toa Ngang dành hầu hết thời gian đều nói chuyện với Chu Dần Khôn, còn Hạ Hạ và A Diệu lại im lặng ở bên cạnh họ.

Suốt cả buổi trà sáng, Kiều Toa Ngang chỉ uống một tách hồng trà, ăn một ít đồ ăn nhẹ, sau đó thân mật ôm lấy cánh tay người đàn ông bên cạnh, lôi kéo anh đi mua sắm.

Chu Dần Khôn dù sao cũng không có việc gì làm, đương nhiên là đồng ý.

Lúc lên xe, A Diệu và Chu Hạ Hạ ngồi phía trước, mặc dù cô đã thắt dây an toàn đúng cách, lại không dám nhìn xung quanh nhưng những tiếng thì thầm nho nhỏ và tiếng cười từ ghế sau vẫn truyền vào tai cô.

Chu Hạ Hạ âm thầm thở dài trong lòng.

Cô thật lòng cảm thấy có lỗi với Kiều Toa Ngang, cô ta vừa thông minh, xinh đẹp, lại có nhân cách tốt, có thể gia nhập làng giải trí Thái Lan và trở thành một nữ diễn viên nổi tiếng, gia cảnh chắc chắn cũng rất tốt, làm sao cô có thể… yêu một kẻ xấu chứ? Kiều Toa Ngang có lẽ không biết gì cả. Cô ta chắc hẳn chưa từng nhìn thấy Chu Dần Khôn chặt ngón tay người ta, ép người ta ăn cái gì, dùng súng đánh vào đầu người ta rồi bóp cổ người ta cho chết.

Trông thì như đang trong thời kỳ yêu nhau mặn nồng, bọn họ chắc sẽ không chia tay đâu nhỉ? Kiều Toa Ngang sẽ kết hôn với chú của cô, sau đó rút lui khỏi làng giải trí và từ bỏ sự nghiệp vĩ đại của mình?

Lại càng đáng tiếc hơn.

Nghĩ đến đây, cô gái lại thở dài.

A Diệu đang lái xe bên cạnh nghe thấy, anh ta nhìn vào gương chiếu hậu, quả nhiên bắt gặp một đôi mắt sắc bén.

Phía sau vang lên một giọng nói “Chu Hạ Hạ”.

Người ngồi ở ghế phụ giật mình, không dám quay đầu lại, cũng không dám nhìn vào gương chiếu hậu.

Sau đó là giọng nói của Kiều Toa Ngang mang theo ý cười: “Anh Khôn, sao lại hung dữ như vậy? Ai bảo anh hẹn hò còn mang theo trẻ con, em có chút xấu hổ đây nè.”

“Không thích thì xuống xe. Có nghe thấy không?”

Chu Hạ Hạ cảm thấy hơi khó chịu khi bị mắng trước mặt A Diệu và Kiều Toa Ngang: “Nghe thấy rồi, chú út.”

Vừa nói xong, xe đã dừng lại.

Do kiểm soát giao thông nên khu vực này không có nhiều xe, may mắn là có một trung tâm mua sắm lớn cách quán trà không xa.

Kiều Toa Ngang không vui lấy ra một cặp kính râm cực lớn đeo vào, theo Chu Dần Khôn ra khỏi xe, ôm chặt lấy cánh tay anh: “Phiền phức quá, chỉ muốn đi mua sắm bình thường với anh cũng không được”

Chu Dần Khôn ôm cô ta vào lòng, thản nhiên nói: “Phụ nữ xinh đẹp thì đều phiền phức cả, không rắc rối tôi lại không thích.”

Kiều Toa Ngang bị chọc cười, cô ta ghé vào tai anh mập mờ hỏi: “Vậy tối nay có thể phiền phức hơn không? Anh sẽ thích hơn đó.”

Người đàn ông nhướng mày: “Tôi đang đợi đây.”

Chu Hạ Hạ và A Diệu đi theo hai người trước mặt, nhìn thấy hai bóng người phía trước, Hạ Hạ dường như có thể hiểu được tại sao Kiều Toa Ngang lại thích Chu Dần Khôn.

Chỉ dựa vào vẻ ngoài của anh thì cũng đã rất nổi bật giữa vô số người trong trung tâm mua sắm. Kiều Toa Ngang rất cao, mà cô ta còn đi giày cao gót, nhưng vẫn trông giống như một con chim nhỏ nép vào bên cạnh người đàn ông. Chu Dần Khôn luôn ăn mặc tuỳ hứng, nhưng thật sự là hình dáng cơ thể và khuôn mặt không thể chê vào đâu được, hình ảnh hai người dần dần thu hút vô số ánh mắt của những người xung quanh.

Có lẽ mọi người đều cho rằng họ rất xứng đôi.

Chu Hạ Hạ nhìn thân hình lồi lõm no đủ trong chiếc váy bó sát của Kiều Toa Ngang mà hâm mộ vô cùng, lại nhìn xuống ngực cô, rồi quay lại nhìn vào mông cô ta.

“Đang tìm gì vậy?”

A Diệu bên cạnh đột nhiên lên tiếng, Hạ Hạ lập tức ngẩng đầu lên: “Hả?”

A Diệu hỏi: “Đánh rơi cái gì à?”

Hạ Hạ lập tức hiểu ra anh ta đã hiểu lầm: “Ồ, không, không có.”

“Vậy thì đi nhanh chút.”

Nói xong, anh ta bước lên trước, Hạ Hạ nhìn qua, thấy Chu Dần Khôn Khôn và Kiều Toa Ngang đang bước vào một cửa hàng sang trọng. Trong cửa hàng này không có người, hình như là cần thẻ hội viên, nó chiếm hơn một nửa tầng ba của trung tâm mua sắm. 

Rời khỏi đám đông, Kiều Toa Ngang không kiên nhẫn tháo kính râm ra, nhìn lại lần nữa để kiểm tra xem lớp trang điểm của cô ta đã hoàn hảo chưa.

Người quản lý VIP thoạt nhìn đã nhận ra Kiều Toa Ngang, cô ta đã là hội viên thương hiệu từ lâu. 

Đột nhiên nhìn thấy cô ta thân mật cùng với một người đàn ông bước vào, người quản lý sững sờ giây lát. 

Tuy không biết Chu Dần Khôn, nhưng rõ ràng một người đàn ông có thể khiến nữ minh tinh kiêu ngạo như Kiều Toa Ngang vốn xuất thân từ một gia đình giàu có phải khoác tay ngoan ngoãn lấy lòng, nhất định là người không phú thì quý.

Trước
image
Chương 41
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!