Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

Chương 40
Trước
image
Chương 40
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

Hạ Hạ không nhìn thấy chỉ thị của A Diệu, chỉ nhìn thấy người phục vụ cầm thực đơn trên tay vội vàng đi ra, bả vai cô rũ xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy thất vọng.

Món đầu tiên được phục vụ là hồng trà, sau khi pha xong, mùi thơm đậm đà của trà rất nhanh đã tràn ngập khắp phòng.

A Diệu pha trà không giỏi, hắn và Chu Hạ Hạ đều theo dõi động tác của Chu Dần Khôn, Hạ Hạ nhận ra thế mà uống trà cũng phải làm rất nhiều bước. Cô luôn nghĩ chỉ cần cho lá trà vào nước nóng rồi pha ra là đủ, cũng thắc mắc tại sao phục vụ không mang trà đã pha ra mà còn bắt khách phải tự pha.

Hồng trà không lạnh và đắng như trà xanh mà tỏa ra mùi thơm ngọt ngào ấm áp, không thích hợp ủ lâu, lần pha đầu tiên sẽ làm dậy mùi trà, lần pha thứ hai sẽ có hương vị đậm đà và chính tông nhất, lần pha thứ ba có vị nhẹ hơn một chút nhưng sẽ vấn vương lâu hơn trên môi, thích hợp dùng chung với bánh.

Chu Hạ Hạ thấy Chu Dần Khôn rót một cốc, đặt lên bàn xoay tròn*, đẩy qua cho A Diệu: “Thử xem.”

*Chỗ này là cái bàn tròn trên có tấm kính xoay được hình tròn ấy.

“Cảm ơn anh Khôn.” A Diệu cầm lên nhấp một ngụm, gật đầu nói: “Ngon.”

Đối với hắn, thứ vào miệng chỉ có ăn được và không ăn được, ngon và không ngon. Không còn gì khác.

Sau đó, Hạ Hạ nhìn thấy Chu Dần Khôn rót thêm một ly nữa. Trà còn bốc khói được rót vào tách sứ trắng, cô đang cho rằng chiếc cốc này hẳn là rót cho anh.

Không ngờ, khoảnh khắc tiếp theo, tách trà sứ trắng đựng hồng trà được đặt lên bàn xoay rồi xoay đến trước mặt cô.

Chu Dần Khôn nhìn Hạ Hạ đôi mắt trợn tròn tràn ngập ý nghĩ “Cái này là cho cháu hả?”

Vừa đáng yêu vừa buồn cười.

Anh hất cằm lên, Chu Hạ Hạ dùng hai tay cầm tách trà lên nhấp một ngụm. Trà không nóng như cô tưởng tượng, khi uống vào thì quẩn quanh đầu lưỡi, rõ ràng là trà, nhưng cô lại cảm nhận được vị êm dịu, uống vào cũng thấy ấm bụng.

“Uống ngon không?”

Chu Hạ Hạ lập tức gật đầu: “Uống ngon.”

“Ly mà cháu vừa uống có giá khoảng hai nghìn đô la Hồng Kông*.”

*2.000 Đô la Hồng Kông: 6.150.788

Ngón tay cô gái run lên: “Cái gì cơ?”

Cô không thể tin được nhìn chiếc ly còn sót lại một ít trà, chỉ là một ngụm trà, đắt như vậy sao? Nhưng mùi thơm của trà tràn ngập căn phòng, A Diệu có lẽ đã gọi loại trà đắt tiền nhất.

Đã uống cạn, cô đành phải nói: “Cháu sẽ trả lại tiền cho chú.”

Lúc này, cửa từ bên ngoài mở ra, người phục vụ vững vàng đẩy xe đẩy đồ ăn đi vào, Chu Hạ Hạ ngạc nhiên khi thấy tất cả những thứ cô vừa gọi đều được mang lên, mới còn ngạc nhiên vì uống trà đắt tiền giờ lại mỉm cười đến mắt cũng cong hết cả lên.

Sau khi bưng đồ ăn ra, Chu Hạ Hạ đợi Chu Dần Khôn dùng đũa trước, không ngờ ngay sau đó, cánh cửa lại bị đẩy ra, lần này không phải người phục vụ bước vào mà là một người phụ nữ cao ráo, nóng bỏng mặc đồ ngoại cỡ, đeo kính râm.

“Anh Khôn, chúng ta đã lâu không gặp~~~” Người phụ nữ vừa bước vào đã mang đến một mùi thơm rất dễ chịu, thoang thoảng giống với với mùi trà.

Chu Hạ Hạ đang kinh ngạc xem vị khách này cao bao nhiêu, làn da trắng ngần mức nào, giọng nói lại dễ nghe ra sao, sau đó cô nhìn thấy cô ta nũng nịu gọi Chu Dần Khôn, ngay sau đó cô ta liền ngồi thẳng vào lòng người đàn ông, vòng tay ôm lấy cổ anh, thì thầm vào tai anh, nhỏ nhẹ nói cái gì đó.

Cô không nghe rõ họ đang nói gì, nhưng lại nhìn thấy người đàn ông mỉm cười, vòng tay qua eo ôm lấy người đẹp: “Được, em muốn làm gì cũng được.”

Giọng điệu ôn nhu khiến Chu Hạ Hạ căng cả da đầu.

Người phụ nữ tháo kính râm ra, nói bằng giọng Thái điệu đà rằng cô ấy khát nước.

Chu Dần Khôn cầm ly trà còn nguyên trước mặt lên, đưa lên môi cô ta. Người phụ nữ không tự mình cầm lấy mà nếm thử trong tư thế này, không biết vô ý hay cố tình, đôi môi mềm mại của cô ta chạm vào đầu ngón tay của người đàn ông.

Chu Dần Khôn nhéo eo cô ta nói: “Đừng nghịch ngợm.”

Người phụ nữ mỉm cười ngọt ngào rời khỏi đùi anh, ngồi xuống chiếc ghế bên trái, lúc này cô ta mới chú ý tới còn có một cô bé ngồi đối diện.

Mà cô bé này hiển nhiên đã nhận ra cô ta là ai, ngơ ngác nhìn cô ta, trên mặt lộ ra vẻ khó tin.

Đây có còn là cô Kiều Toa Ngang cao quý lạnh lùng trên TV không vậy… Trong cuộc phỏng vấn họp báo với Jeffrey, cách trò chuyện và cách cư xử của cô ấy rất lạnh lùng và tao nhã.

“Cô bé gái này là ai thế? Thế mà vẫn đang mặc đồng phục học sinh.” Cô ta liếc nhìn Chu Dần Khôn, giọng điệu không tốt nói: “Anh Khôn, nếu đã có em rồi mà anh còn tìm người khác làm gì? Em không chơi những kiểu chơi lộn xộn đó.”

“Em đang nghĩ gì vậy? Con bé là cháu gái tôi.”

Bây giờ đến lượt Kiều Toa Ngang ngạc nhiên. Lúc trước hẹn hò với Chu Dần Khôn, bên cạnh anh cũng chỉ có một vệ sĩ. Tại sao lần này anh lại có thêm cháu gái?

“Chào chị.” Chu Hạ Hạ ngạc nhiên nhưng cuối cùng cũng bị vẻ đẹp của Kiều Toa Ngang thu phục.

Tuy tính cách của cô ấy có vẻ khác hoàn toàn so với trên TV nhưng khuôn mặt xinh đẹp thanh tú này lại càng kinh diễm hơn trên màn ảnh, từ đôi mắt, chiếc mũi cho đến đôi môi và làn da, cô ấy hoàn hảo đến mức không giống như một người bình thường.

“Ôi cháu gái nhỏ à, làm sao cháu lại gọi là chị được chứ?”

Nói xong, cô ta nháy mắt với Chu Hạ Hạ, ẩn ý rằng cô ta rất thích cách gọi này, Hạ Hạ so về vai vế thì nên gọi cô ta là dì. Kiều Toa Ngang chỉ mới hai mươi bốn tuổi, làm sao có thể chịu được khi bị gọi là dì.

Vì không phải là tình nhân khác của Chu Dần Khôn nên Kiều Toa Ngang trở nên rất hào phóng, hơn nữa Chu Hạ Hạ còn là một học sinh ngoan, Kiều Toa Ngang càng nhìn càng vừa mắt: “Sau này em cũng muốn sinh một bé đáng yêu như này.”

Cô ta trộm nhìn Chu Dần Khôn rồi nói.

Chu Hạ Hạ nghe được lời khen, cô ngượng ngùng sờ cằm, vừa định nói cảm ơn thì lại nghe thấy Chu Dần Khôn trả lời: “Đáng yêu chỗ nào?”

Kiều Toa Ngang chợt nhớ tới Chu Dần Khôn rất không thích trẻ con, vì thế cô ta cười hỏi: “Anh Khôn, phải không vậy? Anh nhìn lại xem, ở đây không có ai đáng yêu sao?”

Chu Dần Khôn nhướng mày: “Không.”

Kiều Toa Ngang tò mò nhìn anh: “Vậy em có dễ thương không?”

“Có đôi khi.”

“Khi nào?”

Chu Dần Khôn thì thầm vào tai cô ta, Kiều Toa Ngang lúc đầu bị khiếp sợ, sau đó đỏ mặt: “Sao anh lại như thế!”

Có vẻ như cô ta đang tức giận, nhưng thực tế lại hôn lấy khuôn mặt đẹp trai của người đàn ông.

A Diệu thờ ơ ăn uống, hiển nhiên không hề ngạc nhiên với loại chuyện này. Nhưng mà đây là lần đầu Chu Hạ Hạ nhìn thấy cảnh tượng vậy, mặc dù không có người nào chú ý tới cô, nhưng Chu Dần Khôn từ khóe mắt nhìn qua vẫn thấy cô gái cắm đầu ăn cháo thịt cua nhưng dái tai thì lại đỏ hết cả lên.

Trước
image
Chương 40
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!