Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

Chương 49
Trước
image
Chương 49
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

Về đến cửa hàng, chiếc quạt đang thổi vào người một mình Chu Hạ Hạ.

Tái Bồng lấy trong tủ lạnh lấy ra một quả dưa hấu lớn, vừa cắt ra, Hạ Hạ liền cảm thán một tiếng, vỏ dưa hấu mỏng mọng nước, hương thơm ngọt ngào lập tức tỏa ra. 

Tái Bồng cắt dưa hấu, nhìn thấy Hạ Hạ cầm miếng giữa lên, ông gật đầu: “Miếng này ngọt nhất, ăn nhiều một chút.”

Giây tiếp theo, miếng dưa hấu được đôi bàn tay trắng nõn đưa tới trước mặt ông, Chu Hạ Hạ cười ngọt ngào: “Ông nội, ông ăn trước đi.”

Tái Bồng không từ chối tấm lòng hiếu thảo của con cháu, nhận lấy cắn một miếng, trong lòng ngọt ngào.

Hạ Hạ cũng ăn một miếng, thấy ngon nên liền ăn miếng thứ hai. Lúc này, người bên ngoài sau khi làm xong việc liền đi vào. Chu Dần Khôn đi vào tuy không nói gì, nhưng lại có một loại cảm giác áp bách khó hiểu, Tái Bồng hoàn toàn không phát hiện, thản nhiên nói: “Đến đây ngồi ăn dưa hấu đi.”

Mai Kim mới đến đây được vài tháng, đây là lần đầu tiên gặp Chu Dần Khôn. Nam giới có xu hướng nhạy cảm với người mạnh và người yếu hơn, mặc dù mấy ngày nay Chu Dần Khôn chỉ ngủ và bị mắng nhưng Mai Kim lại có chút sợ hãi đối với anh.

Anh ta nghe Tái Bồng nói thì nhường chỗ, Mai Kim không ngồi ở chỗ gần cô nhất nữa mà đi tới ngồi cạnh Tái Bồng.

Hạ Hạ vốn dĩ ngồi ở ghế ngoài, ghế bên trong cũng không dễ vào. Vừa nhìn thấy Mai Kim ngồi cạnh ông nội, cô lập tức đứng dậy đi vào trong, nhường chỗ ngồi bên ngoài.

Người đàn ông cũng không hề kén chọn, anh ngồi xuống cạnh cô, cô lại cảm nhận được hơi thở nóng rực của anh. Chu Dần Khôn nhìn cô, cảm nhận được sự kiềm chế và lo lắng của người nào đó.

Hạ Hạ đang cầm một miếng dưa hấu chưa ăn trong tay, thấy Chu Dần Khôn nhìn mình, cô mím môi đưa miếng dưa hấu cho anh: “Chú út, chú vất vả rồi.”

“Hạ Hạ thật là hiểu chuyện.” Tái Bồng khen ngợi cô, nói tiếp: “Chút nữa cậu dẫn con bé đi mua vài bộ quần áo thoải mái đi.”

Lời này là nói với người ngồi bên cạnh cô.

Nói xong, Tái Bồng lại nhìn Hạ Hạ: “Quần áo của cháu rất đẹp, nhưng lại không mát mẻ phải không? Mặc quần đùi như thế này, phơi nắng hai ngày chân sẽ ngứa và đỏ lên đó, ngoan ngoãn nghe lời, mua đồ giống ông nội nói ấy, hoặc là loại chú cháu đang mặc, vừa mát mẻ mà lại không bị cháy nắng.”

Tái Bồng đã lên tiếng, cũng là muốn tốt cho cô, Hạ Hạ cảm động vô cùng, cô muốn gật đầu nhưng lại hơi do dự.

Chu Dần Khôn không thích ăn trái cây, vừa nhìn đã biết ngọt tới cỡ nào, liếc nhìn Mai Kim nói: “Đi lấy chai nước đến đây.”

Mai Kim lập tức đứng dậy, đi tìm nước đá trong ngăn mát đưa lại cho Chu Dần Khôn.

Tái Bồng hỏi: “Anh có nghe thấy không?”

Chu Dần Khôn uống xong nước, đặt chai lên bàn: “Không đi, con muốn quay về ngủ.”

Nắng nóng như vậy, không ngồi quạt lại chạy ra ngoài mua quần áo cho nóng chết hả? Vừa nghe thấy chữ “ngủ”, ông cụ liền tức giận: “Không đi cũng được, chiều xuống bếp học nấu ăn với tao và tập ngồi thiền định, không thì cút đi.”

Cửa hàng đột nhiên rơi vào im lặng hồi lâu, Tái Bồng và Chu Dần Khôn đều không nói thêm lời nào nữa.

Ở đây Hạ Hạ và Mai Kim đang im lặng ăn dưa hấu, đầu gần như vùi đầu vào vỏ dưa, sợ cơn tức giận chuyển sang mình.

Chuyện nên nói còn chưa nói, Chu Dần Khôn đương nhiên sẽ không rời đi, nhưng để anh vào bếp nấu ăn lại càng không có khả năng. Sau một hồi im lặng, anh nói: “Chu Hạ Hạ.”

“Dạ.” Trong lòng Hạ Hạ run lên, quả thực là lửa cũng vẫn lan tới trên đầu cô.

May mắn là, ông vẫn còn ngồi ở đây.

Chu Dần Khôn thấy cô đã ăn hai miếng bây giờ còn muốn ăn miếng thứ ba: “Cháu còn muốn ăn bao lâu nữa?”

Vừa dứt lời, bàn tay đang định lấy dưa hấu của Chu Hạ Hạ rút lại, cô cầm lấy khăn giấy bên cạnh lau miệng: “Ăn xong rồi, ăn xong rồi.”

Chu Dần Khôn đứng dậy đi ra ngoài.

Hạ Hạ liếc nhìn Tái Bồng, ông nội cô hất tay, ý bảo cô đi theo.

Hai người cùng nhau ra ngoài đi được một lúc, Hạ Hạ vẫn không thể tin được Chu Dần Khôn lại dẫn cô đi mua quần áo.

Mae Sai không có trung tâm mua sắm, thậm chí một siêu thị lớn cũng không có, nơi có thể mua được quần áo là chợ buôn*. Nhưng Hạ Hạ không kén chọn, chỉ cần quần áo sạch sẽ, mặc được là được.

*Kiểu chợ cung cấp hàng số lượng lớn cho công ty hoặc cửa hàng, người ta cũng gọi là chợ đầu mối, thường hay cung cấp sỉ lẻ các loại, đa phần thì thường cung cấp số lượng lớn.

Lúc này cô đang lo lắng hơn về một vấn đề khác.

Trên người cô không có tiền, vừa rồi cô cũng không có hỏi ông nội vay một ít tiền. Ánh mắt cô vô tình rơi vào thân hình cao lớn trước mặt, Hạ Hạ sợ tý nữa cô lại bị cười nhạo nên nghĩ nghĩ rồi chạy theo anh.

“Chú út.” Hạ Hạ thăm dò gọi.

“Nói.”

Hạ Hạ nhìn quanh, không thấy có ai hay đi theo Chu Dần Khôn như mấy lần trước đó. Cô đi theo người đàn ông, ngẩng đầu lên hỏi: “À… Ý cháu là, A Diệu không có ở đây sao?”

Chu Dần Khôn thậm chí còn không thèm nhìn cô: “Quản cũng rộng đấy.”

Khi cô đến gần chợ đầu mối, xung quanh ngày càng trở nên ồn ào.

“Không phải, ý cháu là…” Hạ Hạ cảm thấy cách mình diễn đạt có gì đó không đúng lắm, nên cô hỏi rõ ràng hơn: “Chú út, chú có tiền không?”

Cô nhớ ra trước đó A Diệu phụ trách việc trả tiền cho nên Chu Dần Khôn dường như không có thói quen mang theo tiền.

Nghe vậy, người đàn ông dừng lại, nhìn xuống cô.

“Làm sao?” Chu Dần Khôn hỏi: “Cháu định bán buôn ở chợ à?”

“Không, không phải” Hạ Hạ nói: “Thật ra cháu có thể không cần mua quần áo cũng được, nhưng mà… chú út, chúng ta có nên mua một gì đó cái làm quà mừng thọ cho ông nội không?”

Quà?

Chu Dần Khôn khinh thường nói: “Biết lão già có bao nhiêu tiền không? Có mua cho ông ấy hai ngọn núi vàng ông ấy cũng sẽ không ngạc nhiên đâu.”

Nói xong liền đi về phía trước.

Hạ Hạ lại bắt kịp: “Nhưng một món quà không nhất thiết phải đắt tiền. Quà là tấm lòng mà.”

Ví dụ như từ khi còn nhỏ cô đã không thiếu thứ gì, nhưng vào ngày sinh nhật của cô, có một người bạn cùng lớp đã tặng cô một tấm áp phích và một cây bút, cô cũng rất vui.

Trước đây cô không gặp trực tiếp ông nội thì không sao, nhưng lần này cô đến, cho dù Chu Dần Khôn không tặng, cô vẫn sẽ tặng. Ba mẹ không biết khi nào sẽ đến, nếu họ đến vào ngày sinh nhật của ông nội thì đến lúc đó mới xin tiền mua quà thì khá muộn.

Thấy Chu Dần Khôn không hề coi trọng, anh đi một quãng dài, phớt lờ mọi thứ, Hạ Hạ mạnh dạn muốn chạm vào cổ tay người đàn ông để kéo anh lại, nhưng cô chưa kịp chạm vào anh, một ánh mắt sắc bén đã lướt qua mặt cô. Cô lập tức rút tay lại, nhưng vẫn gọi “Chú út.”

Chu Dần Khôn bị một tiếng chú út bên trái, một tiếng chú út bên phải làm cho khó chịu nên mới không thèm để ý đến ai kia.

“Có thôi đi chưa?”

Như một con chó con hung dữ, rất nhiều người xung quanh đều nhìn sang. Hạ Hạ da mặt mỏng, sợ hãi lùi về sau một bước.

Cô vừa lùi lại, ánh mắt cô rơi vào một cửa hàng ở bên cạnh, đôi mắt cô gái đột nhiên sáng lên, cô không chút sợ hãi chỉ vào nơi nào đó: “Chú có muốn mua cái đó cho ông nội không?”

Người đàn ông nhìn sang, là đồ trang trí. Ông cụ có bộ râu trắng chống nạng cầm một quả đào lớn trên tay.

“Chú út, cháu đã từng nhìn thấy cái này rồi, hình như nó gọi là thọ tinh, là vị thần trường thọ trong thần thoại và truyền thuyết, tượng trưng cho sức khỏe. Tặng nó cho ông nội làm quà sinh nhật có phải là ý kiến ​​hay không?”

Ông chủ là người Trung Quốc, rất sành điệu, nhìn thấy Hạ Hạ chỉ tay về phía này, lập tức đến chào đón nhiệt tình. Trong cửa hàng đồ trang trí này có đủ loại thần tiên, ông chủ cũng biết rất rõ những câu chuyện về các vị thần trong thần thoại phương Đông, vừa mở miệng đã có thể lừa được người khác, chẳng hạn như Chu Hạ Hạ, người sẽ bắt đầu học trung học vào đầu tháng 7 này. 

“Vậy là hươu, hạc và đào tiên đều tượng trưng cho sự trường thọ phải không ạ?”

“Đúng, đúng!” Ông chủ cảm thấy thân thiết khi nghe được tiếng Trung lưu loát của Chu Hạ Hạ.

“Cái này làm quà sinh nhật cho ông của cháu là thích hợp nhất rồi, ngụ ý chúc ông những điều tốt đẹp nhất, chúc cho ông ấy phúc như Đông Hải, thọ tựa Nam Sơn! Cô bé, cháu có cảm thấy đây là điều tốt không?”

Chu Hạ Hạ dễ dàng bị thuyết phục, đồng thời cũng cảm thấy ông chủ là người hiểu biết và nhiệt tình.

Chu Dần Khôn nghe vậy thì ngáp một cái, khoanh tay dựa vào cửa, nhìn bộ dáng ngu ngốc của ai đó, lên tiếng lời ngắt lời: “Đừng nói nhảm nữa, bao nhiêu tiền?”

Cô gái này chắc chắn không có tiền, người trả tiền chắc là người đứng sau cô bé, vậy người này là… anh trai?

Ông chủ kể chuyện thần thoại nửa ngày, miệng cũng khô khốc, cuối cùng khi chính chủ thực sự lên tiếng, ông chủ mỉm cười đưa tay ra minh họa: “Năm mươi nghìn baht*, có thể trả bằng đô la Mỹ.”

*Năm mươi nghìn baht Thái: 37.088.740 VNĐ

Chu Hạ Hạ nghe giá liền hít một ngụm khí: “Đắt như vậy sao…”

Phần đế của món trang trí này chỉ bằng lòng bàn tay cô, khi dựng lên cũng chỉ cao bằng cẳng tay. Nó cũng không phải được làm bằng vàng mà đã tới tận 50.000 baht, vượt xa sự tưởng tượng của cô.

Edit: tính ra cũng chiều ấy chớ, con bé nó nhắm cái là hỏi giá cho nhỏ liền

Trước
image
Chương 49
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!