Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

Chương 50
Trước
image
Chương 50
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

“Ôi cô bé, món quà này được làm bằng gỗ cẩm lai, chỉ riêng gỗ thôi đã đắt lắm rồi! Cái mà cháu nhìn thấy chỉ là một trong phần triệu cái, không biết trước đó đã có bao nhiêu cái bị làm hỏng rồi. Không chỉ người Trung Quốc chúng ta, mà Thái Lan cũng là nước tôn sùng Phật giáo, ai mà không tôn trọng các vị thần và chư Phật từ tận đáy lòng đâu? Không làm bằng đồ tốt nhất, làm sao dám mang ra ngoài bán! Việc kinh doanh này là sự chân thành, cháu thành tâm muốn mua, chú cũng sẽ thành tâm bán cho cháu, chú sẽ không bán cho những người không thật lòng yêu thích những món đồ này đâu!”

Chu Dần Khôn nghe xong thì liếc nhìn Chu Hạ Hạ. Quả nhiên, con bé này lại bị thuyết phục rồi.

Chu Hạ Hạ chân thành nói với ông chủ đây là quà cô tặng ông nội cô, cô thành tâm 100%, nhưng giá có hơi đắt, cô muốn hỏi ông chủ xem có thể để cho cô rẻ hơn một chút được không.

Ông chủ khó hiểu: “Cô bé, giảm giá thì chẳng phải lòng thành cũng giảm sao? Tặng quà sinh nhật cho ông, cháu là hi vọng ông ấy sống lâu trăm tuổi phải không? Vậy làm sao mà giảm giá được? Làm vậy sẽ xui xẻo nha.”

Hai câu cuối cùng này càng thành công lừa được Chu Hạ Hạ, cô quay lại nhìn người đàn ông chưa từng lên tiếng bằng ánh mắt chân thành.

Người đàn ông đứng thẳng người, ngoắc ngoắc ngón tay với cô.

Cô lập tức đi tới.

Chu Dần Khôn đùa cợt nói: “Muốn mua thật sao?”

Thứ đó rõ ràng không đáng giá.

Nhưng Hạ Hạ nghiêm túc gật đầu. Cô ngay từ cái nhìn đầu tiên đã yêu thích nó, ý nghĩa cũng tốt, chỉ vì nó quá đắt mà không tặng cho ông nội thì lại quá có lỗi với ông.

“Chú út, tiền này là cháu mượn, cháu sẽ trả lại cho chú cùng với số tiền làn trước cháu nợ chú.”

Cô nghĩ ba mẹ cô sẽ đến đây sớm thôi, sau đó ba cô sẽ giúp cô trả số tiền đó.

Lần này anh không làm khó cô nữa, anh lấy ra một xấp đô la Mỹ, ông chủ đứng bên cạnh cầm máy tính: “Một nghìn hai trăm mười hai đô la Mỹ*.”

*1.212 Đô la Mỹ: 30.100.020 VNĐ

Chỗ tiền này của Chu Dần Khôn toàn là mệnh giá một trăm, ngay cả một đồng tiền lẻ cũng không có, Chu Hạ Hạ cẩn thận đếm mười ba tờ đưa cho ông chủ, sau đó gấp tiền lẻ còn thừa nhét lại vào tay anh, lại như thể đã làm được điều gì đó quan trọng, cô ngẩng đầu lên mỉm cười với Chu Dần Khôn: “Ông nội nhất định sẽ thích.”

Trong khi ông chủ gói đồ trang trí lại, Chu Hạ Hạ chọn một số bộ quần áo và quần dài làm bằng chất liệu mỏng ở quầy hàng bên cạnh, giá cũng rẻ, có lẽ cô sợ Chu Dần Khôn sẽ thiếu kiên nhẫn nên toàn bộ quá trình lựa chọn không mất quá năm phút. Chọn được nửa đường, cô chỉ vào áo sơ mi và quần nam đang treo cùng nhau, hỏi anh có muốn mua không.

Có lẽ là do mới nhận được lợi ích từ anh cho nên thái độ còn rất nhiệt tình.

Chu Dần Khôn đút một tay vào túi, xoa xoa tờ giấy trước đó anh tùy tiện nhét vào. Anh nhìn Chu Hạ Hạ mang theo một túi quần áo trở lại, sau đó cẩn thận nhận lấy món đồ trang trí trong tay ông chủ, cuối cùng tự nhiên nói: “Chú út, chúng ta về đi?”

Chu Dần Khôn nhìn cô một vòng từ trên xuống dưới. Chu Hạ Hạ này tuổi còn trẻ mà đầu óc đã không tốt, chắc hẳn đã quên mất ở tháp Sathorn chút nữa là anh đã ném chết cô, còn quên luôn mới đây ở khách sạn Pattaya xém nữa là bị bóp chết? Hay là… cô chỉ giả vờ, trước tiên xây dựng mối quan hệ tốt với anh, sau đó đợi Chu Diệu Huy đến thì chạy đi mách lẻo.

Lúc về, Chu Hạ Hạ đi phía trước, Chu Dần Khôn đi theo sau.

Cô vừa bước vào, người đàn ông đi sau đã nghe thấy tiếng cười sảng khoái của ông cụ.

Chu Dần Khôn vừa vào cửa hàng đã nghe thấy Hạ Hạ nói: “Ông nội, cháu và chú cùng nhau mua cái này đấy. Chúc ông sức khỏe và trường thọ! Sống đến một trăm năm mươi tuổi!”

“Ôi, một trăm năm mươi tuổi là thành lão yêu tinh rồi, thật đáng sợ, cũng không cần sống lâu như vậy đâu.”

“Ông nội!”

Chu Dần Khôn nhìn thấy mái tóc nhỏ của Chu Hạ Hạ dựng đứng hết cả lên.

Lại nhìn sang Tái Bồng, ông đã đặt chiếc quạt hương bồ trong tay xuống, cầm bức tượng thọ tinh kia mãi không buông tay, ông cười nói: “Được rồi, nghe Hạ Hạ, sống đến một trăm năm mươi tuổi, còn đến tám mươi lăm năm nữa, khi đó con của cháu cũng đã có cháu bế rồi.”

Ông cụ ngẩng đầu nhìn thấy Chu Dần Khôn đi vào, hiếm khi không bị ông cụ mắng: “Lại đây ngồi quạt đi.”

Xem ra đúng là tâm trạng đang vui vẻ.

Mai Kim lúc này không có ở cửa hàng, ở đây chỉ có ba thế hệ người nhà họ Chu, Chu Dần Khôn đi tới ngồi xuống, nhìn thấy ông cụ còn cầm vật trang trí mãi không bỏ xuống: “Ba thích thì sao không tự mua một cái.”

“Có thể giống nhau được sao? Thứ cậu với Hạ Hạ mua sao giống thứ ba tự đi mua được?”

Tái Bồng nhìn anh từ đầu đến chân rồi nói: “Sao lần này anh lại hiếu thảo như vậy? Đến đây cũng chỉ biết uống rượu của ba, biết lợi dụng lão già này lắm mà.”

Nói chung, chỉ cần Chu Dần Khôn không ngủ cả ngày, biết làm chút chuyện nhỏ như vậy Tái Bồng cũng sẽ niềm nở với anh. Hạ Hạ nói cô và chú đã cùng nhau chọn thứ này, Tái Bồng lúc đầu không tin, sau đó lại trở nên vô cùng vui vẻ.

Chu Dần Khôn giống hệt như mẹ của mình là Hà Kinh Đình, tính tình cứng rắn, chưa bao giờ biết khuất phục hay lấy lòng người khác, đến giờ cũng đã hai mươi lăm tuổi, cũng chỉ có duy nhất lần này là biết tặng quà cho ông.

Chu Dần Khôn cũng thấy được Tái Bồng thật sự rất vui, vì vậy anh không khỏi liếc nhìn Chu Hạ Hạ. Nếu sớm biết mua một món đồ rẻ như vậy cũng sẽ khiến ông già vui vẻ thì anh đã mua từ lâu rồi. Không biết ông già có vì lớn tuổi rồi nên thích mấy món đồ như này hay không.

Nhưng… anh quay mặt đi, nhếch khóe môi, nhẹ nhàng nói với Tái Bồng: “Không có gì, ba thích là tốt rồi.”

Ông già càng vui thì càng dễ nói chuyện về những việc sau này.

Nhưng Chu Hạ Hạ này cũng thật may mắn, cô đã làm cho ông già vui vẻ, lời xin lỗi cô ghi trên tờ giấy cũng không phải là không thể chấp nhận được.

*

Sáu giờ ba mươi tối.

Chu Hạ Hạ mặc bộ quần áo mua ở chợ đầu mối, bưng món cà ri cua Tái Bồng làm lên bàn.

Trời tối đi nhiệt độ cũng giảm xuống, bàn ăn được đặt ở một khoảng trống nhỏ phía sau cửa hàng và căn nhà, phía trên là mái nhà phủ đầy dây leo, ngồi phía dưới có thể ngửi thấy mùi thơm tươi mát của cây cỏ.

Khác với sự siêng năng của Chu Hạ Hạ, Chu Dần Khôn mãi sau khi dọn cơm xong mới lắc lẻo đi ra, rửa sạch tay rồi ngồi đối diện ông cụ.

Hạ Hạ đặt đĩa, nĩa và thìa vào chỗ cũ, Tái Bồng nói: “Hạ Hạ, mang đôi đũa đến cho ông nội.”

Vừa nói, ông còn cầm nĩa lên nói đùa: “Thứ này dùng hơn nửa đời người rồi vẫn chưa thấy thuận tay.”

“Dạ được, ông nội.”

Hạ Hạ cầm lấy hai đôi đũa, đưa một đôi cho Tái Bồng, đặt đôi còn lại vào tay Chu Dần Khôn.

Người đàn ông không khách sáo, cầm đũa gắp con cua to nhất trong tô cà ri, ông cụ biết nấu cua nhưng lại không thích ăn cua nên phần lớn đều là làm cho anh ăn.

Trước đây thì vậy, nhưng lần này thì hơi khác một chút.

Trước khi đũa của anh chạm vào, một đôi đũa khác đã gắp đi con cua to nhất: “Nào Hạ Hạ, ăn con này đi. Con này lớn nhất.”

“…” Chu Dần Khôn cau mày.

“Anh làm sao, bao nhiêu tuổi rồi mà còn tranh đồ ăn với bọn nhỏ?”

Chu Dần Khôn đặt đũa xuống, không chỉ quan tâm đến đồ ăn mà còn quan tâm đến những thứ khác: “Tại sao phòng con bé có điều hòa mà phòng con thì không?”

Trước khi ăn cơm Tái Bồng đã bảo Chu Hạ Hạ thay quần áo mặc thoải mái hơn. Chu Dần Khôn đi chợ về, người ướt đẫm mồ hôi, phải tắm nước lạnh rồi mới đi ra, lại tình cờ nhìn thấy cô gái đã thay quần áo xong, sau đó cô ra ngoài đi ngang qua anh, Chu Dần Khôn nhạy bén cảm nhận được nhiệt độ điều hòa trên người cô.

Tái Bồng mất kiên nhẫn: “Anh có trả tiền điều hòa không? Một năm anh đến đây hai lần, tôi còn phải sắp xếp máy điều hòa cho anh? Hạ Hạ sắp bắt đầu đi học, nóng như vậy làm sao con bé học được? Đừng nói nữa, ăn đi.”

Chu Hạ Hạ cũng không biết tại sao hai người họ lại bắt đầu cãi nhau, nói nhiều thêm vài câu là bắt đầu nghẹn họng, nhưng mà nghe xong lời hai người nói, cứ giống như tại vì cô nên ông nội với chú út mới như này.

Cô run rẩy bị kẹp ở giữa, ông nội thì lớn tuổi rồi, mà tính tình chú út thì cũng không tốt, nếu như ông nội tức giận thì có tổ chức lễ mừng thọ nữa không?

Khi ở một mình với Chu Dần Khôn, cô không dám nói lung tung vì sợ nói sai sẽ làm mất lòng anh. Nhưng bây giờ ông nội ở đây, cô mạnh dạn làm hòa: “Ông nội, chú út, nào để cháu bóc cua cho hai người, cháu biết lột cua mà.”

Vừa nói, đôi tay sạch sẽ của cô vừa khéo léo bóc con cua trước mặt mình ra, là sử dụng những vật liệu tự làm để làm một chiếc hộp đựng giống với vỏ cua, sau đó đổ gạch cua và thịt cua vào đó.

Mặc kệ Chu Hạ Hạ làm gì, Tái Bồng cũng không ngừng khen ngợi cô, được khen khiến cô càng dũng cảm hơn, Tái Bồng nói ông không thích ăn cua nên cô đã bỏ phần đã gắp và phần trên tay vào chiếc vỏ cua đầy thịt cua trắng mềm, sau đó đem đặt trước mặt Chu Dần Khôn: “Chú út, ăn thử xem.”

Con lớn nhất đã bị Tái Bồng đưa cho người khác, Chu Dần Khôn chướng mắt mấy con còn lại, cua và điều hòa đều không phải cho anh, anh cũng không buồn tranh cãi với ông già nữa, nếm hai đũa cá nướng cũng khá ngon. Anh nhìn thịt cua đã bóc vỏ rồi nhìn người cầm thịt cua, ánh mắt sáng lấp lánh nhìn anh.

Có người phục vụ tại sao lại không ăn? Anh ăn thịt cua được Chu Hạ Hạ lột như một ông chủ. Thịt cua tươi mềm, gạch cua lại đậm đà hương vị, Chu Dần Khôn lười biếng nói: “Chu Hạ Hạ.”

Anh vừa gọi, Chu Hạ Hạ liền lập tức buông nĩa xuống.

“Một con nữa.”

“Ồ, dạ!” Cô gái ngoan ngoãn rửa tay lần nữa rồi quay lại chọn một con lớn.

Trước
image
Chương 50
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!