Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

Chương 51
Trước
image
Chương 51
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

Tái Bồng buổi tối đều không ăn nhiều, lúc này chỉ vừa vẫy vẫy chiếc quạt hương bồ vừa nhìn con trai và cháu gái ăn.

Ông cụ nhìn người này sai sử người kia thì không nhịn nổi nói: “Anh cả của cậu đã sinh cho ba một cô cháu gái, ba còn đang đợi cậu sinh cho ba một đứa cháu trai đây. Cậu lại ở đó sai xử người này sai khiến người kia, đến già cũng không lấy được vợ.”

Sau đó còn quay sang hỏi cô bé đang tập trung lột cua: “Cháu nói xem có đúng không, Hạ Hạ?”

“Dạ?” Vấn đề thật khó trả lời, thế là Hạ Hạ vô thức nhìn Chu Dần Khôn. Nhớ lại Kiều Toa Ngang vừa nổi bật lại vừa xinh đẹp, nghĩ thầm thà không lấy được còn hơn.

Trong lòng nghĩ vậy nhưng lại không dám nói ra. Ngược lại người trong cuộc là Chu Dần Khôn nghe xong liền khinh thường nói: “Ba muốn bao nhiêu?”

Tái Bồng trừng mắt: “Đừng có đem về mấy đứa vô liêm sỉ còn mang thêm đứa con hoang, nói ở đây là nói cậu kết hôn đàng hoàng giống anh cậu, toàn suy nghĩ bậy bạ cái gì vậy?”

“Không có hứng thú.” Chu Dần Khôn liếc nhìn Chu Hạ Hạ: “Nhanh lên.”

“Được rồi, xong rồi đây.” Hạ Hạ đưa thịt cua đã bóc vỏ cho anh, Tái Bồng nhìn anh lười biếng ăn cua, nhìn mà phiền lòng, đứng dậy nói: “Hạ Hạ không lột vỏ cua nữa, cháu ăn đi, ông nội lấy cho cháu nước dừa lạnh.”

“Ông nội, để cháu đi.” Chu Hạ Hạ muốn đi theo.

Tái Bồng xua tay: “Không cần, không cần!”

Mai Kim tan làm thì về nhà, Tái Bồng đi cửa sau vào cửa hàng lấy nước dừa, bàn ăn giờ chỉ còn lại hai người.

Nhìn Chu Dần Khôn ăn cua xong rửa tay, cô chua đáo đưa khăn cho anh lau tay.

Người đàn ông lau tay xong lại bắt đầu liên mồm gọi Chu Hạ Hạ.

Đôi mắt to của cô nhìn anh.

Chu Dần Khôn đặt khăn xuống, ngả ngớn nói: “Cháu bao nhiêu tuổi?”

“Hả? Không đầy hai tháng nữa sẽ mười sáu tuổi.” Chu Hạ Hạ bối rối không biết tại sao đột nhiên anh lại hỏi như vậy.

“Mười sáu tuổi, miệng cũng dài ra à?”

Cô sững sờ một lúc mới nhận ra anh đang mỉa mai cô. Cô cũng đâu có nói nhiều, nhưng đột nhiên anh lại hỏi một câu như vậy. Dù tính tình có tốt đến mấy, Hạ Hạ cũng cảm thấy có chút không vui. Cô không hiểu tại sao chỉ ngồi bóc cua cho anh ăn, còn không mở miệng nhiều lời mà vẫn bị nói như vậy.

Chu Dần Khôn liếc nhìn khuôn mặt không giấu được tâm tư khó chịu kia, trong túi móc ra một thứ gì đó ném trước mặt cô: “Nếu miệng đủ dài thì nói bằng miệng đi. Lần sau còn viết nữa, chú cho cháu nuốt nó luôn, cháu có nghe thấy không??”

“Nghe thấy.” Hạ Hạ cúi đầu.

Chưa đầy hai giây, cô lại đột nhiên ngẩng đầu lên: “Chú út, chú không chấp nhặt chuyện lần trước nữa sao?”

Mặc dù đã đưa tờ giấy xin lỗi rồi nhưng cô vẫn muốn giúp anh làm việc gì đó để anh không mang thù rồi hành hạ cô nữa, nhưng Chu Dần Khôn vẫn không tỏ thái độ gì, Hạ Hạ có chút bất an. Sợ khi anh không vui lại nảy sinh ý định chặt ngón tay của cô.

“Còn tùy vào biểu hiện của cháu.” Người đàn ông cao thượng nhìn cô, nói với cô: “Đừng chỉ lo ăn cá nướng, nghĩ xem ai đã cứu cháu, nếu không hiện tại cháu đang ăn gì cũng không biết chính xác được.”

Lời nói rất mơ hồ, nhưng Hạ Hạ có thể nghe thấy ý tứ tà ác trong đó.

Cô ngẩng đầu lên, nhìn vào mắt anh: “Cháu nhớ rồi.”

Suy cho cùng, nếu Chu Dần Khôn bỏ lơ khi cô bị nhốt trong lồng kính ở Bất Dạ Thành, anh cứ mặc kệ cô bị đưa đi thì hậu quả sẽ rất thảm khốc.

Thấy đầu óc cô vẫn còn dùng được, người đàn ông nói: “Vì A Diệu mấy ngày nay sẽ không ở đây nên cháu xem việc mà làm.”

Làm việc? Hạ Hạ theo bản năng nhìn đĩa cà ri cua, hình như có chút hiểu được, gật đầu.

Tái Bồng bưng nước dừa lạnh lại, Hạ Hạ đã dọn bàn xong rồi, còn Chu Dần Khôn thì không thấy đâu. Tái Bồng trừng mắt định chửi, nhưng Hạ Hạ lập tức trấn an ông, cô nói chuyện nhẹ nhàng lại lễ phép, nên ông cụ tự nhiên không tức giận nữa.

Vài ngày tiếp theo, Chu Hạ Hạ cứ thế trở thành cô gái bận rộn nhất toàn thị trấn Mesai.

Câu nói “làm việc” trong miệng của Chu Dần Khôn quá rộng. Nhưng anh cũng không nhắc nhở cô, nên Hạ Hạ nghĩ đến cái gì thì làm cái đó.

Ví dụ như Tái Bồng không chịu bật điều hòa cũng không chịu đổi phòng nên Hạ Hạ đã mang đá viên đến phòng Chu Dần Khôn, may mắn là căn phòng không lớn, dùng một chiếc quạt điện cũng có thể làm mát.

Ngoài dịch vụ làm mát nhân tạo, cô còn đảm nhận các dịch vụ như dậy sớm chạy việc vặt mua thuốc lá, chiều chạy việc vặt mua rượu, mở quạt điện trước khi đi ngủ, dọn phòng. Đều là những việc nhỏ nhặt không đáng nhắc tới, nhưng mỗi lần đều làm Hạ Hạ mệt đến mức đổ mồ hôi đầm đìa.

Nhưng cô làm vậy cũng không phải vô ích, Chu Dần Khôn được phục vụ thoải mái, mấy ngày nay anh cũng không làm khó cô. Số tiền chạy việc vặt và mua đồ còn sót lại đều rơi vào túi Hạ Hạ, trở thành tiền tiêu vặt của cô. Chỉ hai ba ngày đã đủ để mua một chiếc điện thoại di động mới.

Chiều nay hiếm khi trời đổ mưa, vì thế mà thời tiết mát mẻ hơn nhiều.

Chu Dần Khôn đang nằm trên ghế thư giãn dưới gốc cây nho, nghịch điện thoại di động.

“Chú út.” Chu Hạ Hạ bưng hoa quả đã cắt sẵn đến, đặt đĩa hoa quả vào tay người đàn ông: “Mấy cái này mới hái, rất tươi đó, lại không quá ngọt.” 

“Ừ.” Chu Dần Khôn nhắm mắt, ngón tay mảnh khảnh gõ gõ vào tay vịn của ghế thư giãn.

Sau khi đĩa trái cây được đặt xuống, xung quanh trở nên yên tĩnh.

Anh có thể cảm nhận được có ai đó đứng bên cạnh mình, nhưng anh cũng không hỏi. Vừa mở mắt ra đã nhìn thấy người nào đó cầm điện thoại mới mua hôm qua cười ngặt nghẽo.

Dù sao thì đây cũng là chiếc điện thoại di động cô tự bỏ tiền mua, Hạ Hạ chọn một chiếc điện thoại nắp gập màu bạc, nhỏ gọn, có thể thao tác bằng một tay. Hơn nữa, thương hiệu này còn được đại diện bởi nam diễn viên yêu thích của cô – Jeffrey. Nhưng lúc mua nó, cô vẫn có chút do dự.

Vốn dĩ cô không hề tin lời Chu Dần Khôn chút nào. Nhưng… tận mắt nhìn thấy Kiều Toa Ngang khác hoàn toàn với những gì cô thấy trên TV, cô lại có chút do dự. Phải chăng Jeffrey thực sự trước mặt khán giả và sau hậu trường là hai trạng thái đối lập nhau hoàn toàn? Do dự mất một lúc, cô cũng chọn được một chiếc điện thoại mà cô thích nhất.

Mua một chiếc điện thoại mới đã có thể khiến bản thân vui thành cái dạng này.

Người đàn ông nhìn cô ngoan ngoãn ngồi đó, cô cũng mặc áo sơ mi có in họa tiết. Bộ quần áo hơi rộng, tay áo ngắn có thể che đến cẳng tay, khiến dáng người cô càng thêm nhỏ nhắn. Bầu trời mát mẻ nên không dễ đổ mồ hôi, tóc mai của cô gái không bị mồ hôi làm bết, mái tóc mềm mượt được vén ra sau tai, đằng sau thì được buộc lại với nhau để lộ ra chiếc cổ trắng mịn.

Cô chăm chú nhìn vào điện thoại, nhìn từ hướng này có thể thấy được sống mũi cao thẳng, lông mi dài, làn da trắng sáng không tì vết, đôi môi đỏ càng làm nổi bật làn da trắng hơn.

Không hiểu sao trong hai ngày qua hình như đã cao hơn trước một chút.

Trước
image
Chương 51
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 65
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!