Quấn Quýt Không Rời – Tô Mã Lệ

Chương 20: Đừng, Anh Đông….
Trước
image
Chương 20
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

Anh cúi đầu nhìn quần ngủ mình đã nhô lên, hơi bực bội ném thuốc vào trong túi, xuống giường đi rửa tay.

Lúc quay lại, nhìn thấy cơ thể Thịnh Hạ trần trụi, cô đang thay ga giường.

Trên đó có một mảng nhỏ dâʍ ŧɦủy̠ của cô vừa chảy xuống.

Cô thay ga giường xong, nhỏ giọng hỏi Lạc Hàn Đông: “…. Tôi có thể mặc quần áo không, quần áo của anh cũng được.”

Lạc Hàn Đông mở tủ quần áo, tìm cho cô cái sơ mi trắng.

Thịnh Hạ nhẹ giọng nói cảm ơn, sau đó quay lưng lại mặc vào.

Sơ mi không to, nhưng mặc trên người cô lại có vẻ rất rộng, che khuất eo thon của cô, lộ ra một nửa mông, phía dưới là hai chân trắng mịn.

Cô cẩn thận cài xong cúc áo, leo lên giường, cẩn thận từng li từng tí nằm một góc bên giường, sau đó nhẹ nhàng nhắm mắt lại.

Lạc Hàn Đông không quản cô nữa, trực tiếp nằm xuống, cầm lấy một quyển sách trên bàn lật lật.

Thịnh Hạ nghe thấy tiếng lật sách, nhịn không được mở mắt ra nhìn. Ánh đèn ngủ màu vàng ấm ôn hòa rơi vào mặt mày người đàn ông, hiện ra mấy phần mềm mại cùng dịu dàng đến lạ.

 
 
 

Mắt anh rất đen, ánh mắt nghiêm túc lại chuyên chú, động tác lật sách cũng rất nhanh, không đến mấy phút đã đọc xong một quyển, lấy tiếp một quyển khác đọc.

Thịnh Hạ chú ý tới, trong tủ sách của anh rất nhiều sách, không phải sách báo sắc tình gì, đều là những sách chuyên ngành máy tính. Còn có một ít sách nước ngoài cô từng xem qua.

“… Tôi cũng muốn đọc sách, có thể không?” Cô nhỏ giọng hết sức.

Động tác người đàn ông hơi ngừng lại, ngồi dậy rút quyển sách cho cô.

Thịnh Hạ vừa nhìn, là cuốn Hoàng tử bé bằng tiếng Anh.

Cô ngạc nhiên, thì ra anh biết tiếng Anh.

Nhưng cô không nói gì, ở một bên yên tĩnh đọc sách.

Tiếng Anh của cô rất tốt, từ nhỏ đã được học. Kỳ vọng của ba mẹ đối với cô rất cao, từ khi còn nhỏ đã bồi dưỡng các phương diện mà cô yêu thích. Đàn dương cầm, hội họa, khiêu vũ cô đều đã từng đi thi đấu và giành được giải. Mà hôm nay, cô bị nhốt ở trong đây.

Chỉ có thể ôm trong ngực một quyển Hoàng tử bé, âm thầm rơi nước mắt.

Cô bất tri bất giác ngủ thiếp đi.

Khi tỉnh lại, cô nằm cuộn tròn trong ngực người đàn ông, cánh tay của anh ôm trên eo cô, cằm tựa trên gáy cô.

 
 
 

Cái kia của anh… cứng rắn chọc vào thắt lưng của cô.

Thịnh Hạ không dám nhúc nhích, nhưng quá lâu không cử động, chân cô hình như bị chuột rút rồi, cô chỉ có thể giả vờ xoay người, ý đồ cách xa người đàn ông.

Nào ngờ lại bị người đàn ông nhẹ nhàng kéo một cái, lại kéo vào trong ngực.

Thịnh Hạ ngạc nhiên quay đầu, chợt thấy con ngươi đen tối của người đàn ông đang nhìn cô chằm chằm.

“Anh Đông… ” Cô bị ánh mắt đó nhìn đến cảm thấy bất an.

Bình thường sáng sớm Lạc Hàn Đông cũng có du͙ƈ vọиɠ, nhưng hôm nay du͙ƈ vọиɠ có hơi không nhịn được. Bình thường anh không bao giờ nằm ì trên giường, hôm nay vì để bình ổn ham muốn, anh đã nằm trên giường khoảng mười mấy phút rồi.

Đến giờ phút này, du͙ƈ vọиɠ không những không mất đi, trái lại còn tăng thêm.

Khi ngủ áo sơ mi của Thịnh Hạ bất giác đã sớm bị đẩy lên phía trên, cúc áo cũng không biết là cô cởi hay là ai cởi, lộ ra một bên bả vai với bầu ngực tròn trịa, trên bầu ngực tuyết trắng còn lưu lại dấu vết của Lạc Hàn Đông mấy hôm trước.

Lạc Hàn Đông nhìn chằm chằm vào nhũ hoa màu hồng kia, khóe miệng giật giật, nhịn không được cúi đầu phủ xuống, mở miệng ngậm lấy.

Cơ thể Thịnh Hạ vào sáng sớm mẫn cảm lạ thường, còn bị anh ngậm như vậy, cô lập tức kêu lên một tiếng: “A…”

 
 
 

Cô lùi về sau, nói bằng giọng yêu kiều mềm mại: “Đừng… Anh Đông…” Lạc Hàn Đông nắm lấy cổ tay cô, anh cũng không phải loại người mê nữ sắc, chỉ là hôm trước ăn mặn, sáng sớm tỉnh dậy lại có người đẹp mềm mại nằm trong lòng, khó tránh khỏi không thể khống chế được.

Lạc Hàn Đông liếʍ ɭáρ đầu nhũ hoa của cô, tay kia tách chân của cô ra, ngón tay đưa vào thăm dò, sưng đỏ đã giảm đi không ít, cửa huyệt cũng bắt đầu chảy ra chút dâʍ ɖịƈɦ.

Thịnh Hạ thấy con người anh sáng rực đang nhìn chằm chằm vào nơi tư mật của mình, biết ý đồ của anh, lại nhớ lại một màn kia vào đêm đó đau đến không muốn sống, cô vội vàng ngồi dậy, giọng nói run rẩy: “Anh Đông… Tôi…”

Trước
image
Chương 20
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!