Quấn Quýt Không Rời – Tô Mã Lệ

Chương 21: Sâu Quá Rồi….
Trước
image
Chương 21
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

Cô không dám nói những lời từ chối, sợ anh tức giận sẽ đưa cô cho Oai Chủy Lục.

Nhưng không từ chối, cô lại sợ muốn chết.

Lạc Hàn Đông lật người cô lại, đặt cô ở dưới thân, để hai chân cô khép lại. Sau đó anh đem cự vật thô nóng của mình cắm vào giữa, đút vào khe thịt mềm giữa hai bắp đùi cô.

Nhịp tim Thịnh Hạ đập kịch liệt, tuy không bị anh tiến vào thật, nhưng vẫn xấu hổ cảm thấy như mình bị cưỡng gian.

Cự vật của người đàn ông thỉnh thoảng cọ vào cửa huyệt của cô, không bao lâu chỗ đó bị anh ma sát ra nước, Thịnh Hạ cũng bị cọ xát đến nhịn không được, che miệng phát ra tiếng rên rỉ.

Lạc Hàn Đông động eo ra vào một lát, phát hiện giữa hai chân cô gái đã bị ma sát đến đỏ bừng, nhưng gậy thịt của anh vẫn còn cứng rắn, vốn dĩ không có dấu hiệu muốn bắn.

Anh thở hổn hển, đưa ngón trỏ ra thăm dò huyệt tâm của cô. Ngón trỏ vừa tiến vào, bên trong nóng ướt ấm áp, vừa tiến vào đã bị vô số miệng nhỏ bao quanh, mút lấy anh một cách nhiệt tình.

Anh sướng đến mức da đầu tê rần, đỡ lấy vật nóng bỏng của mình, hướng bên trong tiến vào.

 
 
 

Thịnh Hạ bị anh đâm đến cong người lên, hít vào một hơi: “A… Đừng mà…”

Lạc Hàn Đông cúi đầu hôn lên cổ của cô, một tay nắm lấy bầu ngực đầy đặn tùy ý nhào nắn, tay kia bóp lấy eo cô, thắt lưng ra sức, dùng lực đút vào bên trong cơ thể cô.

Khoái cảm lạ thường khiến Thịnh Hạ trào ra nước mắt, giọng nói của cô cũng thay đổi: “Ha… A… A… A… Anh Đông… Đừng… Quá sâu rồi… Sâu quá, sắp hỏng rồi… Ưm… Ưm….”

Lạc Hàn Đông dùng sức ấn eo cô xuống, sau đó đưa hai cánh tay cô gập ra sau lưng, nắm chặt trong tay, tay kia trêu đùa với nhũ hoa mẫn cảm, khiến nó trở nên cứng lại.

Thân dưới lại thúc vào vừa nhanh vừa mạnh.

Thịnh Hạ bị anh đâm đến đầu trồi lên tuột xuống, cơ thể run rẩy không ngừng: “A… Anh Đông…”

Lạc Hàn Đông cúi đầu hôn lên tấm lưng mịn màng, hai tay bóp lấy mông cô, liên tục đâm vào trên dưới hai mươi mấy lần, vừa nhanh vừa tàn nhẫn. Một lúc lâu sau anh mới nhanh chóng rời khỏi, chống đỡ trên lưng của cô rồi bắn ra.

Thịnh Hạ bị mảng tinh dịch nóng bỏng kia phủ lên, nóng đến mức cô khẽ kêu ra tiếng: “Nóng quá…”

Thân thể thiếu nữ trắng nõn nằm trên tấm ga giường màu đen, trên lưng là ấn kí màu đỏ vô cùng bắt mắt, tinh dịch màu trắng ngà chảy dọc sau lưng, cảnh tượng dâm mỹ không chịu nổi.

Lạc Hàn Đông chỉ cảm thấy bụng dưới lại có một ngọn lửa đang muốn bùng lên, anh dời tầm mắt, đi vào một phòng tắm bên cạnh, tắm qua loa một hồi, sau đó ra ngoài thay quần áo.

 
 
 

Thịnh Hạ ở trên giường đã ngồi dậy, khóe mắt đỏ lên, ở chỗ cô ngủ còn đặt một quyển Hoàng tử bé ở đó.

Lạc Hàn Đông không nhìn cô nữa: “Tắm rửa sạch sẽ rồi lên.” Anh đi lên căn phòng trên mặt đất.

Thịnh Hạ chỉ có thể chịu đựng một bụng tủi thân, vội vàng tắm rửa thay quần áo rồi leo lên bậc thang một cách ngoan ngoãn. Trong tay còn cầm theo quyển Hoàng tử bé kia.

Người đàn ông đã ngồi trước bàn máy tính, gõ bàn phím lách cách.

Trên bàn trà đặt hai phần bữa sáng.

Anh vẫn chưa động vào.

Thịnh Hạ rất đói, cô không đợi Lạc Hàn Đông nữa, tự mình lấy một phần ăn trước.

Cô cho rằng trước đó anh Đông chạm vào cô là bởi vì ăn nhầm thứ gì đó, tinh thần có hơi không bình thường. Nhưng sáng sớm hôm nay trông anh đã tỉnh táo bình thường rồi mà.

Thịnh Hạ cảm thấy ức chế, đồng thời cũng thấy nhục nhã.

Cô thấy mình quá ngu ngốc, lẽ ra không nên tin tưởng người đàn ông này. Làm sao anh có thể thả cô đi chứ?

Cô ăn xong bèn ngồi trên sô pha đọc sách, lo lắng làm phiền đến anh, ngay cả hô hấp cũng đều nhẹ nhàng hết sức.

Lúc Lạc Hàn Đông ngẩng đầu lên, cái anh bắt gặp là cảnh tượng người thiếu nữ đang yên tĩnh cúi đầu đọc sách, tóc dài rũ trên vai, hai tay đỡ lấy sách, dáng vẻ nhu thuận, trông vô cùng xinh đẹp. Anh nhìn rất chăm chú.

 
 
 

Trong đầu tưởng tượng ra dáng vẻ của cô ấy ở trong trường học.

Đại loại cũng là như này, giải đề đọc sách một cách lặng lẽ, phía sau phòng học không ít nam sinh đang lén lút nhìn cô. Cô rất xinh đẹp.

Dáng người cũng đẹp, chỗ thon gọn cần thon gọn, chỗ nở nang cần nở nang, giọng nói nghe cũng rất hay.

Đáng tiếc.

Lạc Hàn Đông mím môi lại.

Đời này của cô e rằng không thể thoát khỏi đoạn bóng ma này.

Trước
image
Chương 21
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!