Quấn Quýt Không Rời – Tô Mã Lệ

Chương 39: Anh Trai Hàng Xóm
Trước
image
Chương 39
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

Vào năm hai trung học, cũng có chàng trai thầm thương trộm nhớ cô.

Còn từng viết một bức thư hỏi cô sẽ thi trường đại học nào.

Cô cũng e thẹn đáp trả lại đối phương, hẹn với cậu bạn đó mong chờ một ngày không xa cả hai có thể vào chung một trường.

Nhưng giấc mộng đẹp đó cũng đã bị cơn ác mộng vào kì nghỉ hè năm nay dập tan tành.

Cô không dám nghĩ về giấc mơ đó nữa, ngay cả khi cậu bạn ấy có liên lạc với cô trong kỳ nghỉ, cô cũng không dám có bất kỳ hồi âm nào.

“Đi thôi.” Lạc Hàn Đông hơi nghiêng đầu, ra lệnh cho cô rồi đi lên phía trước.

Thịnh Hạ theo sau anh, mơ hồ không đoán được anh muốn làm gì, nhưng biết rõ anh sẽ không làm tổn thương đến cô. Ngoại trừ …ở trên giường.

Cô cùng với người đàn ông này đi dạo một vòng quanh khuôn viên trường, từ thư viện đến sân vận động, rồi từ khu dạy học đến ký túc xá.

Lạc Hàn Đông nhìn thời gian, lúc này mới quay qua nói với cô: “Đi đi.” Trong lòng Thịnh Hạ khẽ thở phào nhẹ nhõm, cô rất lo lắng, người đàn ông này tối nay đến tận đây tìm gặp cô là vì …cái chuyện kia.

 
 
 

Những ngày gần đây cơ thể của cô thật sự sắp không chịu nổi nữa rồi.

Hơn nữa, thân thể này của cô bị anh dạy dỗ ngày càng trở nên dâʍ ɖu͙ƈ, hầu như không cần màn dạo đầu, chỉ cần người đàn ông này tiến đến hôn cô, ái dịch kíƈɦ ŧìиɦ cứ thế tuôn ra.

Cô cảm thấy cả thể xác lẫn tâm hồn của mình đều vô cùng phóng đãng, nên càng ngày càng né tránh việc gặp gỡ người đàn ông này.

Khi về đến ký túc xá, ba người bạn cùng phòng đã trải xong giường, đang nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, thấy cô trở về, tất cả đều cười tít mắt hỏi cô: “Cậu kiếm đâu ra một anh người yêu đẹp trai như vậy thế?”

Buổi sáng đến đây, mấy người bọn họ đã chào hỏi nhau rồi, cũng xem như là thân quen.

Hơn nữa cả lớp, vì là chuyên ngành ít nữ chọn nên lớp chỉ có bốn cô gái bọn họ. Họ cũng nhanh chóng làm quen với nhau.

Đợi đến khi Thịnh Hạ bước vào, bọn họ đã tranh nhau hỏi: “Anh ấy còn có anh em nào không? Anh ấy ở ký túc xá nào? lớp nào? Có phải là sinh viên trường chúng ta không?”

Còn có một người bạn cùng phòng đeo kính cận, như một fangirl chính hiệu say mê nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, luyến tiếc nói: “Ôi, khi nào mình mới có được bạn trai đẹp trai như vậy đây…”

Thịnh Hạ có chút ngượng ngùng xua tay, “Không, không phải, không phải bạn trai của mình.”

 
 
 

Làm bạn gái của người đàn ông đó sao, trừ khi cô bị điên.

“Ủa? Không phải sao?” Bạn cùng phòng ngạc nhiên tụ tập lại, “Vậy anh ấy còn độc thân à? Mối quan hệ giữa bọn cậu là gì? Họ hàng sao? Là anh họ bên nội? Hay là người bên ngoại? Oa, có thông tin liên lạc không, làm ơn hãy cứu giúp cẩu độc thân như mình đi!”

“A a a, nhìn mình nè Thịnh Hạ! Giới thiệu anh ấy cho mình đi!”

Thịnh Hạ bị bạn cùng phòng bao vây, cô lúng túng nói: “… Mình không có thông tin liên lạc của anh ấy, anh ấy không phải anh trai mình…cũng không phải người thân…”

“Vậy anh ấy là…?”

Đối mặt với những thắc mắc của bạn cùng phòng, Thịnh Hạ suy nghĩ hồi lâu rồi mới nói, “… Là anh hàng xóm.”

“Ôi, xịn thế!” Các bạn cùng phòng của cô vô cùng cao hứng .

Thịnh Hạ không hiểu nổi sao họ lại có vẻ hưng phấn như vậy.

Trong mắt cô, người đàn ông đó là một con sói nguy hiểm.

“Vừa rồi anh ấy đến tham quan trường sao?” Cô bạn cùng phòng đeo kính tên là Tiết Phương Phương, đầu cô ấy vẫn thò ra ngoài cửa sổ, ngữ điệu có

vẻ vô cùng tiếc nuối: “Ôi trời, nếu như lần sau anh ấy có đến, Thịnh Hạ, cậu dẫn mình đi cùng với nhé. Mình có thể kể cho anh ấy nghe về lịch sử văn hóa của trường chúng ta trong một tiếng liền… “

 
 
 

Thịnh Hạ nghe đến một tiếng, bỗng dưới thân có thứ gì đó không ăn ý trực trào ra, vì thế cô vội mở di động ra, muốn làm việc khác để dời sự chú ý đi. Trong đầu cô lại vang lên lời nói của Tiết Phương Phương. Người đàn ông kia đến thăm quan trường của cô.

Anh có từng học đại học chưa?

Cô không biết anh bao nhiêu tuổi, nhưng có lẽ như cũng khoảng 25, 26 tuổi rồi.

“Anh ấy tên gì thế?” Tiết Phương Phương phấn khích hỏi.

Thịnh Hạ muốn mở miệng trả lời nhưng lại có chút cứng họng.

Cô chỉ biết gọi anh là anh Đông .

“Mình thường… gọi anh ấy là anh Đông.” Cô nắm chặt điện thoại, trong đầu toàn là hình ảnh cô bị anh đè dưới thân, bị anh làm cho suиɠ sướиɠ, không ngừng la hét dâm ô gọi tên “anh Đông” .

“Anh Đông! Thật dễ nghe.” Mấy cô bạn cùng phòng cười ngượng.

Thịnh Hạ không tiếp tục nói chuyện phiếm với họ nữa, đi vào phòng tắm vệ sinh cá nhân rồi chui vào chăn.

Kỳ lạ là đêm nay, ở trong ký túc xá cô không gặp ác mộng nữa.

Có lẽ do trong phòng đông người.

Hoặc có thể là do… cả đêm nay cô mơ thấy mình bị người đó đưa lên đỉnh nhiều lần.

Trước
image
Chương 39
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!