Quấn Quýt Không Rời – Tô Mã Lệ

Chương 40: Tôi Đợi Em Ngoài Cửa
Trước
image
Chương 40
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

Sau khi thay đồ lót xong, Thịnh Hạ đến phòng học lấy giấy nhập học, chờ điểm danh.

Mấy ngày trước khi khai giảng là thời gian để thầy cô giáo làm quen với học sinh, không sắp xếp quá nhiều tiết học, chủ yếu là các tiết tự học, không căng thẳng và áp lực như thời trung học.

Có nhiều người thường đến thư viện yên tĩnh đọc sách vào buổi tối, bầu không khí ở đây vừa an yên mà lại đẹp đẽ.

Tối nào anh Đông cũng đến tìm cô, thỉnh thoảng còn cùng cô đi ăn một bữa cơm ở cổng trường, sau đó lại đưa cô về, đôi khi cũng sẽ ngồi lại trên sân vận động cùng cô, xem các nam sinh đẹp trai chơi bóng trên sân bóng rổ. Anh không còn phát tiết ép cô làm chuyện đó mọi lúc mọi nơi nữa.

Mặc dù từ ngữ thô tục đó không hợp để gắn trên người anh, nhưng giờ đây khi Thịnh Hạ ngồi bên cạnh anh, nhìn những nam sinh sôi nổi đánh bóng trên sân thì vẫn cảm nhận được một chút bình yên đã lâu không có.

“Em học chuyên ngành gì vậy?” Người đàn ông hỏi. Thịnh Hạ do dự vài giây rồi trả lời: “Kỹ thuật phần mềm.”

Hình như người đó khẽ cười, một lúc sau nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt kèm theo nét dịu dàng hiếm thấy.

 
 
 

“Sẽ rụng tóc nhiều đấy.”

Thịnh Hạ hơi ngây người, lát sau mới phát hiện anh đang chọc cô, cô cắn cánh môi, nhẹ giọng nói: “… Tóc của anh vẫn ổn mà, không thấy rụng nhiều.”

“Thế nên em học ngành này, là vì tôi sao?” Người đàn ông đứng lên, nắng chiều vương trên người anh, nửa khuôn mặt anh được che phủ bởi thứ ánh sáng dịu nhẹ ấm áp.

Thịnh Hạ không muốn nói ra lý do thực sự, nhưng cũng không thể im lặng, chỉ cúi đầu nói: “Không phải.”

Có chút dối lòng.

Nhưng người đàn ông cũng không hỏi thêm nữa, cô thở phào nhẹ nhõm. Trước khi đi, người đàn ông tiễn cô đến lầu dưới của khu ký túc xá như thường lệ.

Từ tầng ba, đám người Tiết Phương Phương vẫy tay chào Thịnh Hạ, đang định quay qua chào Lạc Hàn Đông thì đã thấy người đàn ông nâng cằm Thịnh Hạ, cúi đầu đặt lên một nụ hôn nóng bỏng vào môi cô.

Anh ngậm lấy môi cô cắи ʍút̼, ngay khoảnh khắc đó cả hai cơ thể đều cùng phản ứng.

Thịnh Hạ lập tức đẩy anh ra, lau miệng rồi hốt hoảng nhìn lên trên tầng.

Ba người bạn cùng phòng đó xem ra đã ngốc cả rồi.

Thịnh Hạ mặt mày đỏ bừng nhìn Lạc Hàn Đông, không dám tức giận với anh, mang một bụng đầy ủy khuất cùng nhục nhã muốn xoay người rời đi lại bị người đàn ông kéo vào lòng.

 
 
 

Anh đẩy thân dưới lên cho cô cảm nhận, rồi mới áp môi vào bên tai cô, cắn vào vành tai, nói: “Tôi đợi em ở ngoài cửa.” Vốn dĩ anh cũng không có ý định muốn cô.

Nhưng không ngờ rằng, đã lâu không được chạm vào cô, một nụ hôn đơn giản lại có thể khiến anh cứng lên như vậy.

Thịnh Hạ vừa sợ hãi vừa xấu hổ, có lẽ là do đang ở trước cửa ký túc, sợ sẽ bị người quen nhìn thấy, sắc mặt cô đỏ bừng, không dám trái ý anh, vội vàng đi lên lầu.

Mấy người bạn cùng phòng đều ngây ngốc khi nhìn thấy cô đỏ mặt đi vào, cũng hiểu ra điều gì đó, giọng điệu có chút chua ngoa, “Haizz, thật đúng là ‘cận thủy lâu đài’ mà, người xưa nói cấm có sai…”

*Cận thủy lâu đài: ý nói ở gần sẽ được ưu tiên, gần quan sẽ được ban lộc.

Tiết Phương Phương thấy cô lấy sạc điện thoại, rồi cầm theo túi, ngạc nhiên hỏi: “Thịnh Hạ, cậu đi đâu vậy?”

Thịnh Hạ không dám nhìn lại bọn họ, chỉ ấp úng nói: “Nhà mình có chút chuyện, có thể … đêm nay mình sẽ không về.”

“Ồ, vậy cậu đi đi.”

Sau khi cửa được đóng lại.

Trong phòng truyền đến một giọng nói mỉa mai, “Nhà thì có việc gì chứ, chắc chắn là ra ngoài thuê phòng với anh trai hàng xóm đó rồi. Đúng là nhìn không ra, ngày thường mình thấy cậu ta ngây thơ đơn thuần, còn tưởng cậu ta chẳng biết gì. Hóa ra cũng chỉ là diễn…”

 
 
 

Tiết Phương Phương ôm mặt nhìn ra ngoài cửa sổ: “Cậu chê bai cậu ấy như vậy làm gì? Đổi lại là cậu, nói không chừng cũng sẽ cởi sạch quần áo muốn ngủ cùng anh ấy ngay ngày đầu tiên gặp rồi.”

Cô bạn đanh đá khi nãy cười nói: “Cũng đúng, ai bảo anh Đông đẹp trai như vậy cơ chứ …”

Trước
image
Chương 40
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!