Quấn Quýt Không Rời – Tô Mã Lệ

Chương 42: Muốn Nếm Thử Hương Vị Của Mình Không?
Trước
image
Chương 42
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

Tài xế lái xe đến gara rồi bỏ chạy mất dạng.

Trên xe, Thịnh Hạ bị người đàn ông ngồi ghế sau cắm vào trong, một chân cô duỗi lên ghế trước, chân còn lại đá vào cửa kính. Anh đè lên người cô, vật nóng cháy đâm vào vừa sâu vừa nhanh. Thịnh Hạ bị thúc đến bật khóc ra tiếng, giọng nói vừa đau đớn lại vừa suиɠ sướиɠ vô tận.

“A…a… chậm lại …anh Đông … nhanh..nhanh quá … ư ưm … quá sâu … A a…”

Cao trào một lần lại một lần đã cọ rửa sạch sẽ tâm hồn cô. Bây giờ ý thức của cô hoàn toàn trống rỗng, chỉ cảm nhận được gậy thịt đỏ tím đang không ngừng thọc vào rút ra bên trong cô tạo nên một khung cảnh dâm mỹ.

Cô khàn giọng gọi tên anh Đông, cũng không biết là muốn anh tiếp tục hay muốn anh dừng lại.

Khi Lạc Hàn Đông ôm Thịnh Hạ lên lầu, thân thể cô run rẩy kịch liệt, tiểu huyệt vẫn không ngừng tiết ra ái dịch. Anh chỉ có thể choàng tạm một chiếc áo khoác lên người cô. Phía dưới cô cũng không mặc quần, hai tay anh vừa vặn ôm lấy hai bờ mông căng mẩy của cô .

Vào đến phòng, lòng bàn tay anh đã dính đầy dâʍ ɖịƈɦ.

 
 
 

Lạc Hàn Đông nâng lòng bàn tay lên, đưa đến trước mặt Thịnh Hạ: “Có muốn tự nếm thử hương vị của mình không?”

Khuôn mặt Thịnh Hạ đỏ bừng, ý thức của cô đã trở nên hỗn loạn. Người đàn ông đặt lòng bàn tay lên môi cô, quệt thứ nước đó lên miệng cô. Cô cũng không phản kháng. Khuôn mặt như nai con với đôi mắt ướŧ áŧ, chiếc áo khoác trượt xuống lộ ra cơ thể trắng nõn mềm mại, mê hoặc lòng người. Lạc Hàn Đông nhìn chằm chằm khuôn mặt cô hồi lâu, một lát sau bèn cúi đầu xuống hôn lên môi cô, liếʍ ʍúŧ những gì cô vừa ăn vào, đầu lưỡi càn rỡ nếm thử hương vị bên trong.

Thịnh Hạ bị hôn đến mức hít thở không thông, khóe mắt cô đỏ hoe với làn da trắng ngần, càng tôn lên nét đẹp kiều mị của cô.

Cô nhìn Lạc Hàn Đông với đôi mắt ngấn nước, khàn giọng kêu một tiếng:

“Anh Đông …”

Lạc Hàn Đông cởϊ qυầи áo, giọng nói trầm ấm phát từ cổ họng: “Ừm.” “Tôi vẫn luôn… không biết… tên anh là gì.” Lông mi của Thịnh Hạ khẽ run, nhưng cô vẫn yên lặng đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của người đàn ông.

Anh ôm cô từ trên ghế sô pha lên, đè cô xuống, thong thả đưa côn ŧɦịŧ của mình vào trong cơ thể cô. Sau đó hạ một nụ hôn nóng bỏng xuống xương cánh bướm đang nhô cao của cô, giọng khàn đặc lại sắc tình: “Lạc Hàn Đông.”

Thịnh Hạ nhắc lại từng chữ: “Lạc, Hàn, Đông.” Cô muốn hỏi Lạc là Lạc nào, Hàn nào, Đông nào.

 
 
 

Nhưng ngay lúc người đàn ông nghe thấy cô gọi tên mình, anh đột ngột thọc vào rút ra một cách mạnh mẽ và dữ dội, liên tiếp cắm hơn hai mươi cái vẫn chưa chịu dừng lại. Lúc này Thịnh Hạ đã bị anh làm cho hồn vía lên mấy tầng mây rồi.

Đột nhiên trong đầu xoẹt qua một tia ánh sáng, kɦoáı ƈảʍ tầng tầng lớp lớp báo hiệu cô sắp đạt đến cực hạn, chân tay run lên, mu bàn chân duỗi căng ra, đầu ngón tay cấu chặt vào cánh tay người đàn ông phía sau, thét chói tai đạt đến cao trào.

Đêm nay, Thịnh Hạ không biết mình đã bị người đàn ông đè ra làm bao nhiêu lần, chỉ biết lúc sáng tỉnh lại, vật nam tính trong người dường như vẫn còn căng cứng, dáng vẻ tựa như chuẩn bị vận sức chờ phát động bất cứ lúc nào.

Thắt lưng Thịnh Hạ đau nhức vô cùng, cuộc làʍ ŧìиɦ kéo dài cả đêm khiến cơ thể cô kiệt sức, thậm chí khi cô cố sức phản kháng một cách yếu ớt cũng chỉ như con mèo nhỏ gãi ngứa cho anh. Không có tý gì là biểu hiện sự từ chối cả, ngược lại còn giống như đang làm bộ.

Buổi sáng, ham muốn của người đàn ông vô cùng mãnh liệt, anh lần nữa đè cô xuống giường làm một lúc lâu mới từ phía sau bắn lên lưng cô.

Thịnh Hạ muốn xuống giường, lảo đảo trực tiếp ngã xuống đất, muốn đứng dậy thì hai chân run rẩy không khép vào được, vừa dựa vào tường vừa đi vào phòng tắm, nơi đùi trong khẽ chảy ra một dòng yêu dịch ấm nóng. Tấm gương trên bồn rửa mặt phản chiếu rõ bộ dáng được “yêu thương” quá độ của cô. Cơ thể trần trụi, toàn thân với đủ loại vết tích, nhũ hoa còn mờ mờ in lại dấu răng của người đàn ông.

Làn da chỗ thắt lưng đỏ ửng tràn lan những dấu tay thon dài của người nọ, tựa như sắt nung ấn lên đó, lại như thể xuyên qua da thịt, in sâu vào tận đáy lòng cô, nóng bỏng đến mức đốt cháy linh hồn cô.

Trước
image
Chương 42
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!