Quấn Quýt Không Rời – Tô Mã Lệ

Chương 41: Suỵt—- Nhỏ Tiếng Thôi
Trước
image
Chương 41
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

Lạc Hàn Đông đang ngồi trong xe thì Thịnh Hạ đã phi như bay vào, vừa leo lên liền mau chóng chúi đầu xuống phía dưới cửa sổ rồi vội vàng giục Lạc Hàn Đông, “Lái xe … lái xe đi.”

Cô sợ bị đụng mặt với những bạn học mà cô quen biết.

Nhưng có vẻ như người đàn ông kia cố ý kéo tất cả cửa sổ xuống, sau đó trong ánh mắt kinh hoàng của Thịnh Hạ liền đưa tay giữ lấy đầu cô rồi ôm hôn cô bên cửa sổ.

“Ưmm …” Thịnh Hạ đẩy anh ra, “Đừng mà … Anh Đông… không được ở chỗ này…”

Lạc Hàn Đông cũng không có hứng làm chuyện đó ngoài trời, anh xoa xoa gáy Thịnh Hạ như thể đang vỗ về một con mèo nhỏ, rồi bảo tài xế, “Đi thôi.”

Sau khi hạ cửa kính xe xuống, anh liền kéo Thịnh Hạ xuống phía dưới hạ thân rồi lôi cậu nhỏ trong quần ra, nói với cô: “Đã lâu không gặp, mau chào hỏi nhau đi nào.”

Thịnh Hạ thực sự rất muốn mở miệng mắng chết người đàn ông này. Nhưng cô chưa kịp chửi tiếng nào thì đã bị vật cứng rắn nóng bỏng đó lấp đầy khoang miệng.

Cô nuốt xuống một cách khó khăn, cũng không kịp bổ sung dưỡng khí. Xe đang lái đột nhiên phanh gấp, cự vật trong miệng liền chọc sâu vào cổ họng cô, Thịnh Hạ nước mắt giàn giụa, không ngừng nức nở.

 
 
 

Người đàn ông trông thấy cô đáng thương đến nỗi khóe mắt đỏ hoe cả lên, liền vươn tay giữ sau ót cô, môi khẽ nhếch, sau đó ưỡn người đẩy càng sâu vào bên trong.

Đau muốn chết.

Xe chạy quá chậm, đến khi dừng đèn đỏ thì Lạc Hàn Đông đã không thể kiềm chế được nữa, kéo Thịnh Hạ ngồi trên đùi mình, cởi quần lót của cô xuống rồi từ từ đẩy côn thịt nóng bỏng vào trong cơ thể cô.

Thịnh Hạ che miệng lại, trong lòng bàn tay phát ra tiếng rấm rức đầy thương tâm.

Người đàn ông giữ lấy eo cô mà thọc vào rút ra một cách mạnh bạo, ánh đèn của chiếc ô tô đang đi tới chiếu vào Thịnh Hạ, khiến cô có một loại ảo giác như đang bị hàng ngàn người nhìn vào, sự kích thích và hưng phấn đồng thời ập đến khiến cả người cô gần như sụp đổ. Vì vậy cứ vài lần như thế, cô liền không thể kìm chế được mà bật khóc thành tiếng.

“A…… Anh Đông… chậm lại một chút …”

Người đàn ông nhẹ nhàng xoa nắn trêu đùa nhũ hoa của cô từ phía sau, há miệng ngậm lấy vành tai đang run rẩy của cô, thấp giọng nói: “Suỵt- nhỏ tiếng thôi.”

Anh nói thì nói thế, nhưng lực đạo đâm vào lại rất mạnh và nặng nề.

Đầu Thịnh Hạ bị va nhiều lần vào trần xe phía trên nên chỉ có thể đưa tay ra đỡ, tay còn lại cố gắng bưng kín miệng mình.

Nhưng dù như vậy thì vẫn có tiếng rên rỉ phát ra, “Ưmmm……aaa…ưm…ha aaa..”

 
 
 

Lạc Hàn Đông nâng hông cô lên, thắt lưng dồn lực, liên tiếp va chạm vào trong cơ thể cô hơn hai mươi lần, đến nỗi khiến Thịnh Hạ quên mất rằng mình đang ở trên xe, chống đỡ trần xe la khóc thành tiếng, “Ưmmm … … sâu quá.”

Lạc Hàn Đông cười nhẹ rồi lấy tay bịt miệng cô.

Anh đẩy người cô về phía trước khiến cả nửa người nhoài lại gần đến mặt tài xế làm Thịnh Hạ cảm thấy vô cùng xấu hổ, mà người tài xế kia lại không hề có chút biểu cảm nào, mắt đeo kính râm, dù thấy Thịnh Hạ sắp sáp lại gần nhưng anh ta cũng không liếc lấy một cái.

Miệng Thịnh Hạ bị bịt lại, nửa thân trên bị ép nhào ra đến giữa ghế trước và ghế lái phụ, nửa bên ngực vẫn đang run rẩy phập phồng trong không trung, một bàn tay đàn ông vân vê nhũ hoa cô, hạ thân thúc vào vừa nhanh vừa quyết liệt.

Một lúc sau, Thịnh Hạ rên rỉ trong vòng tay anh, thân thể co quắp, hoa huyệt tràn ra ái dịch đầy dâm mĩ.

Lạc Hàn Đông bị cô bấu vào thật chặt, anh nhanh chóng rút ra, bắn ra sau lưng cô.

Chẳng mấy chốc trong xe lấp đầy mùi xạ hương nồng nặc.

Trước
image
Chương 41
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!