Quấn Quýt Không Rời – Tô Mã Lệ

Chương 49: Tôi Tên Là … Thịnh Hạ
Trước
image
Chương 49
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

Sau khi dọn dẹp sạch sẽ phòng làm việc,Thịnh Hạ quay lại chỗ ngồi của mình, Hứa Phi Nhan ngồi bên cạnh cô, bình tĩnh và nghiêm túc kiểm tra các thông tin trên máy tính.

Thấy Thịnh Hạ nhìn sang, cô ấy bất lực thở dài: “Hết cách rồi, cứ mỗi lần Đại ma vương trở lại là chúng ta phải nâng tinh thần lên 12000 lần, không thể xảy ra bất cứ sai sót gì, anh ấy tức giận lên là như muốn gϊếŧ người vậy.” Thịnh Hạ nghe cô ấy nói xong cũng không khỏi lạnh sống lưng.

Tuy Đại ma vương không phải là ông chủ nhưng quyền hành còn to hơn cả ông chủ. Ông chủ người Trung Quốc này thì ngày ngày rảnh rỗi dắt chó đi dạo, còn vị Đại ma vương lại khắp nơi bận rộn không hết việc.

Nghe nói lần này là bay ra nước ngoài bàn chuyện hợp tác, tối nay sẽ về, ước chừng sẽ bắt tất cả mọi người tập hợp rồi thức đêm tăng ca để hoàn thành chỉ tiêu của tháng này.

Trước khi tan làm Thịnh Hạ vào phòng vệ sinh. Lúc ra ngoài rửa tay, cô thấy một người đàn ông đang đứng trước bồn. Điều khiến cô chú ý đầu tiên là bàn tay của người đàn ông đó.

Các khớp xương thon dài, hết sức bắt mắt.

Anh ấy rửa tay ba lần, sau đó cụp mắt xuống, đi đến máy sấy để hong khô tay.

 
 
 

Anh mặc một bộ vest chỉnh chu nhưng cà vạt bị kéo dãn ra, hai chiếc cúc áo trên cổ được mở ra. Nét mặt anh có hơi mệt mỏi, ánh mắt nhìn người khác ờ thơ lạnh lùng, tạo ra cảm giác khó gần.

Khoảnh khắc Thịnh Hạ và anh chạm mắt nhau, cô không khỏi cứng đờ cả người.

Cô không biết mình quay lại chỗ ngồi như thế nào, đợi đến khi ngồi vào chỗ rồi, đầu óc cô vẫn chưa kịp phản ứng.

Hứa Phi Nhan chọc chọc vào cánh tay cô: “Cô là người mới tới, Đại ma vương vẫn chưa thấy mặt cô. Đi, tôi dẫn cô qua đó giới thiệu.”

Tay chân Thịnh Hạ muốn nhũn ra. Cô cố nắm chặt lấy bàn tay đang run rẩy, ngẩng đầu nhìn qua cánh cửa kính trong suốt của văn phòng. Người đàn ông đang ngồi trước bàn làm việc, anh cởi cà vạt ném xuống bàn, gương mặt xám xịt, ánh mắt rơi trên màn hình trước mắt. Anh cầm lấy chiếc cốc, nhấp một ngụm cà phê rồi đưa tay ra gõ hai cái lên bàn phím. Thịnh Hạ bị Hứa Phi Nhan kéo đến trước cửa văn phòng.

“Anh Đông.” Giọng Hứa Phi Nhan rất nhẹ nhàng: “Đây là đồng nghiệp mới đến của chúng ta, tên là Thịnh Hạ.”

Thịnh Hạ bị điểm danh theo bản năng hơi khom người trước mặt anh: “… Anh Đông, xin chào, tôi tên là … Thịnh Hạ.” Giọng nói cô run cầm cập.

Hứa Phi Nhan tưởng cô sợ nên lặng lẽ nắm tay cô.

Thịnh Hạ không dám nhìn loạn, ánh sáng mặt trời hắt lên tay anh khiến cô không khỏi tò mò muốn xem bàn tay bị thương của anh giờ sao rồi.

 
 
 

Bàn tay của người đàn ông úp lên trên, cô không thể nhìn thấy vết thương. Lạc Hàn Đông ngẩng đầu lên nhìn bọn họ, cũng không dừng lại lâu rồi nói hai chữ: “Ra ngoài.”

Hứa Phi Nhan nhanh chóng đưa Thịnh Hạ ra ngoài.

“Thả tôi ra được rồi, vừa nãy cô nói run lắm, làm tôi suýt cười ra tiếng. Lần đầu tiên gặp anh ấy, tôi cũng hồi hộp muốn chết như vậy.” Hứa Phi Nhan che miệng lại: “Haha, suýt nữa thì cười ra tiếng rồi.”

Khóe miệng Thịnh Hạ giật giật, cười như đang khóc: “Thật sao?” Dù sao thì cô cũng chẳng ngờ được.

Bản thân sẽ gặp người đàn ông đó ở công ty mới.

Hay cô từ chức luôn nhỉ?

Chế độ đãi ngộ ở đây tốt hơn các công ty khác rất nhiều, hơn nữa còn do các bạn trong lớp giới thiệu đến, về tình về lý cô phải tìm một lý do phù hợp đã.

Những suy nghĩ cứ quay như chong chóng trong đầu cô, đến khi trở về chỗ ngồi, cô mới nhớ ra.

Anh Đông tỏ ra … không quen biết cô.

Cho dù trước đó trong phòng vệ sinh…hay trong văn phòng vừa nãy.

Cô nhìn về phía phòng làm việc, rèm cửa đã được hạ xuống, không thể nhìn thấy gì cả. Cô chỉ còn nhớ ánh mắt hờ hững của người đàn ông lúc nhìn về phía cô, nó vừa quen thuộc lại lạ lẫm.

Nhưng giọng nói thì vẫn lạnh lùng như vậy.

Trước
image
Chương 49
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!