Quấn Quýt Không Rời – Tô Mã Lệ

Chương 50: Một Đêm Mất Ngủ
Trước
image
Chương 50
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

Sau khi trở về nơi ở, Thịnh Hạ bật máy tính để chỉnh sửa sơ yếu lý lịch. Dù sao thì cô cũng không thể làm chung công ty với người đàn ông kia. Sau khi ra trường, Tiết Phương Phương thuê chung với cô một căn phòng có hai phòng ngủ và một phòng khách. Sau này cô ấy đi theo người thân đến nơi khác nhưng cũng tìm trên mạng một em gái đến thuê chung với Thịnh Hạ.

Thịnh Hạ bảo không sao cả, dù sao cô cũng không quen cô gái kia. Bởi vậy từ khi đối phương chuyển đến, bọn họ còn chẳng nói chuyện được với nhau mấy câu, ngoại trừ những lúc hỏi tiền thuê nhà.

Lúc cô đang chỉnh sửa hồ sơ, bên ngoài vang lên giọng nói của một người đàn ông.

Là cô gái đưa bạn trai qua ở.

Thịnh Hạ cảm thấy không thoải mái.

Buổi tối, cô nhanh chóng đi tắm, mặc quần áo gọn gàng rồi mới về phòng mình, hồ sơ trên máy tính đã sửa xong, giờ cô chỉ cần tìm một công ty phù hợp và gửi hồ sơ qua……

Lúc cô đang chăm chú tìm hiểu các công ty thì bỗng nghe thấy tiếng rêи ɾỉ của cô gái và tiếng thở dốc nặng nề của người đàn ông vọng ra từ căn phòng sát vách.

Mặt Thịnh Hạ ngay lập tức đỏ bừng, lấy tai nghe nhét vào tai rồi mở nhạc với âm lượng lớn nhất.

 
 
 

Có vẻ do ảnh hưởng từ tiếng rêи ɾỉ của đôi tình nhân sát vách, đêm đó anh lại xuất hiện trong giấc mơ của Thịnh Hạ.

Cô bị người đàn ông đặt dưới thân làm đến mức khóc nức nở ra tiếng, trong vô thức, cô mềm mại cầu xin được tha thứ: “Anh Đông……” Trong chớp mắt, cô đột nhiên tỉnh dậy.

Sau đó cũng không ngủ được nữa.

Ngày thứ hai đi làm, hai mắt Thịnh Hạ bị thâm quầng như gấu trúc.

Hứa Phi Nhan đi tới hỏi: “Cô sao vậy? Chẳng lẽ bị Đại ma vương dọa cho cả đêm mất ngủ luôn à?”

Cô ấy hỏi xong thì cười ha ha: “Thịnh Hạ, lá gan cô nhỏ quá đấy.”

Thịnh Hạ mệt mỏi rã rời chẳng muốn nói năng gì nữa, năng suất công việc cũng không cao. Cho đến khi bước vào cuộc họp, cô chợt nhìn thấy vết thương trên lòng bàn tay của người đàn ông.

Nó đã kết vảy thành một vết sẹo màu trắng, kéo dài từ lòng bàn tay đến cổ tay. Vết cắt sâu hoáy, mơ hồ có thể tưởng tượng được cảnh lúc chảy máu sẽ trông ghê sợ như thế nào.

“Một tổ hai người, nhanh lên, tất cả phải hoàn thành nhiệm vụ cho tôi trước giờ tan ca chiều nay.” Lạc Hàn Đông nói xong thì đứng dậy rời đi, mặt vẫn không chút biểu cảm.

Những người khác như vừa được sống lại há mồm thở dốc, vừa rồi trong cuộc họp không ai dám thở mạnh.

Hứa Phi Nhan đi đến trước mặt Thịnh Hạ: “Hai người chúng ta là một tổ?” Thịnh Hạ gật đầu, lúc nãy cô hoàn toàn không nghe thấy anh nói nên cũng không biết lập hai người một tổ để làm gì.

 
 
 

Hứa Phi Nhan phân công với cô xong, hai người về vị trí bắt đầu làm việc. Đến tận lúc tan việc, Hứa Phi Nhan đã làm xong mà cô vẫn chỉ dừng lại phần việc từ giữa trưa.

Cô xóa đi, làm không đúng lại làm lại từ đầu.

Hứa Phi Nhan nhìn đồng hồ: “Thịnh Hạ, tối nay cô có thể làm xong không?”

“Có thể, không sao đâu, cô cứ về trước đi, tôi ở lại tăng ca.” Thịnh Hạ khẩn trương nói, cô không muốn trước mặt người đàn ông kia có biểu hiện không tốt trong công việc.

Trước khi từ chức, ít nhất cô phải chứng minh được năng lực của mình. Sau khi Hứa Phi Nhan rời đi, những người khác cũng lần lượt ra về. Chỉ có Thịnh Hạ còn ngồi trước máy tính, cô ngẩng đầu nhìn sang văn phòng. Lạc Hàn Đông vẫn đang làm việc trên máy tính, ánh mặt ạnh chăm chú, môi mỏng nhếch lên, mắt không nháy lấy một lần.

Anh rất bận, mỗi ngày đều xoay vòng vòng không ngừng. Trên làn da trắng lạnh của anh dường như có thể thấy rõ vành mắt thâm đen.

Thịnh Hạ lặng lẽ rụt đầu lại, lấy điện thoại ra gọi cho đàn anh: “ …. Đàn anh, em đang phải viết một phần mềm nhỏ…… Hôm nay tâm trạng không tốt, nên đến giờ vẫn chưa xong, anh có thể…. Không sao cả, anh cứ làm xong hết việc nhà rồi làm cho em cũng được. Lát nữa để em gửi vào hòm thư cho anh…”

“Đó chỉ là một phần mềm trò chơi rất nhỏ thôi, hiện tại em đã…”

Giọng nói Thịnh Hạ cứng đờ, cô chuyển tầm mắt từ màn hình máy tính lên người đàn ông đang đứng phía sau.

WARNING: Từ chương 51: trở đi nhà CHƯA BETA kỹ nên sẽ có nhiều lỗi, chất lượng edit không được đảm bảo.

Trước
image
Chương 50
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!