Quấn Quýt Không Rời – Tô Mã Lệ

Chương 59: Cởi Hết Ra Rồi Ngủ
Trước
image
Chương 59
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

Lạc Hàn Đông ôm cô vào phòng tắm, ném cho cô một chiếc khăn tắm.

Sau đó chính mình tự đi vào trước, cởi sạch quần áo ướt rồi đứng dưới vòi hoa sen phun nước ấm, chưa đầy một phút đã quấn khăn tắm đi ra. Thịnh Hạ không dám vào, anh quay lưng lại với cô, nói: “Vào đi.”

Thịnh Hạ không dám liếc mắt tới chiếc khăn quấn trên người anh. Cô cứ nhìn thẳng một đường dưới sàn bước vào trong.

Sau khi Lạc Hàn Đông ra ngoài, anh liền gọi cho ông chủ trẻ tuổi người Trung, nhờ anh ấy ra mặt giải quyết chuyện của Thịnh Hạ cùng ba tên đàn ông trong phòng đó. Ông chủ Hàn cười hả hê qua điện thoại.

“Cầu xin tôi đi, chỉ cần cậu cầu xin tôi, tôi ngay lập tức bay đến làm cho cậu.”

Lạc Hàn Đông bình thản nói: “Cầu xin anh.”

Ông chủ Hàn chửi một tiếng: “Fuck! Cậu có biết cầu xin là như thế nào không? Nếu là khóc lê hoa đái vũ* như Dương quý phi thì tôi còn thương hoa tiếc ngọc, sau đó quỳ xuống cầu xin đi, còn phải túm lấy quần tôi mà năn nỉ chứ …”

(*Lê hoa đái vũ: Giống như hoa lê dính hạt mưa. Vốn miêu tả dáng vẻ khi khóc của Dương quý phi. Sau này được dùng để miêu tả sự kiều diễm của người con gái.)

 
 
 

“Ồ.” Lạc Hàn Đông lấy khăn lau tóc, thả bút trên tay xuống bàn: “Hàn Gia Phàm, anh còn một phút, chậm một giây thôi tôi sẽ thu dọn hành lý và qua công ty bên cạnh. Bọn họ đang thiếu ông chủ, mà tôi cũng thấy mình rất phù hợp với vị trí đó.”

“Fuck!” Hàn Gia Phàm ngay lập tức vứt bỏ dáng vẻ kiêu ngạo: “Được, ông cố nội, cậu là ông cố nội của tôi, được chưa. Fuck, là cậu cầu xin tôi làm màgiờ tôi còn phải xin ngược lại cậu.”

Cuộc gọi ngắt kết nối ngay sau đó.

Lạc Hàn Đông đúng lúc thấy Thịnh Hạ đi ra. Cô không mang quần áo, anh chỉ đưa cho cô một chiếc khăn tắm.

Lúc này, trên người cô đang quấn một chiếc khăn tắm, cô vô cùng bối rối, cúi đầu xuống khẽ hỏi: “… Anh có… quần áo không?” Ngón chân co lại, không dám ngẩng đầu nhìn người đàn ông.

Cô ngập ngừng một lúc lâu mới nói hết nửa vế còn lại: “… Đồ của anh, cũng được.”

Con ngươi đen nhánh của Lạc Hàn Đông dừng lại trên người cô, trong đầu tự dưng nghĩ đến bốn năm trước.

Khi đó, cô gái nhỏ trước mặt cũng giống như bây giờ, vừa sợ hãi vừa rụt rè xin anh quần áo.

Sau đó … bị anh đè xuống làm một lần.

Lạc Hàn Đông miệng lưỡi khô khốc. Suốt bốn năm qua anh sống thanh tâm quả dục*, kết quả sau khi gặp lại cô gái này, anh lại bị đánh cho trở về nguyên trạng.

 
 
 

(*Thanh tâm quả dục: giữ cho tâm hồn sống thanh tịnh, không bị cám dỗ bởi tiền tài, dục vọng,… trong cuộc sống)

“Bên trong có một cái giường, vào đó ngủ đi.” Lạc Hàn Đông nhìn chăm chăm vào những ngón tay trắng nõn thanh đang nắm chặt khăn tắm, anh dừng lại một chút rồi nói: “Cởi đồ ra rồi ngủ.”

Thịnh Hạ cả người run rẩy, cảm giác xấu hổ khiến cô muốn bỏ chạy. Nhưng từng bước chân cô cứ như mang chì, cô ngước nhìn người đàn ông trước mặt.

Ánh mắt của người đàn ông thản nhiên như thể câu nói vô liêm sỉ vừa nãy không phải là anh nói.

Thịnh Hạ nghẹn đến đỏ mặt, cô cắn môi nói: “… Tôi ngủ trên sô pha được rồi.”

Có chăn trên ghế sofa.

Người đàn ông mặc kệ cô. Sau khi bận rộn trên máy tính một lúc thì anh đi vào trong, tắt đèn, chỉ còn lại ánh sáng ở văn phòng bên ngoài. Ghế sô pha rất rộng, vừa đủ cho hai người nằm.

Thịnh Hạ nằm trên ghế sô pha mãi không ngủ được, trằn trọc lăn người. Cô còn nhận được cuộc gọi từ La Hâm, hỏi cô rốt cuộc muốn thế nào mới thả bạn trai cô ta ra.

Thịnh Hạ bị chất vấn đến không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Sau đó đột nhiên nhớ đến Lạc Hàn Đông, là anh làm sao? Cô cầm lấy điện thoại, cẩn thận bước vào trong, gõ cửa.

“Anh Đông …?”

 
 
 

Cửa vậy mà không khóa, trong phòng tối om, Thịnh Hạ lùi về sau, định để mai rồi hỏi.

Bỗng nhiên sau ót có người giữ lại. Người đàn ông kéo cô vào trong rồi áp người lên tường. Những nụ hôn nóng bỏng như mưa sa bão táp rơi xuống. Quấn quýt triền miên không rời.

Vật cứng giữa hai chân người đàn ông lập tức trở nên cương ngạnh, đưa đẩy thẳng vào giữa hai chân cô.

Người đàn ông đưa tay kéo khăn tắm của cô ra, trực tiếp đưa bàn tay to lớn của mình thăm dò nơi đôi bồng đảo đầy đặn, dùng đầu ngón tay xoa bóp nhũ hoa nhạy cảm của cô.

“Ưm…ưm.“ Thịnh Hạ đẩy anh ra: “Anh Đông…”

Lạc Hàn Đông buông môi cô ra, cố kìm nén lại lùi về phía sau.

Trước
image
Chương 59
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!