Quấn Quýt Không Rời – Tô Mã Lệ

Chương 60: Tại Sao Không?
Trước
image
Chương 60
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

Cô nhặt khăn tắm và điện thoại di động trên sàn lên, vội vàng quấn khăn tắm quanh người, xoay người bước ra ngoài. Người đàn ông nắm cánh tay cô, kéo cô vào phòng.

Anh chống một tay lên tường, tay kia nắm cằm cô, đôi mắt đen nhánh khóa chặt cô lại.

“Vì sao lại không cần?” Rõ ràng là anh đã hiểu lầm, anh nghĩ rằng Thịnh Hạ tìm đến anh giúp đỡ là… nguyện ý ở bên anh. Nhưng rõ ràng, anh đã nhầm.

Thịnh Hạ hốc mắt đỏ hoe, khuất nhục hỏi: “Tại sao tôi phải cần?” Lạc Hàn Đông nhìn ánh mắt ủy khuất của cô có hơi giật mình.

“Anh Đông, anh nghĩ tôi là cái gì?” Cô vừa khóc vừa hỏi: “Tôi… Tôi là người, không phải… không phải là kỹ nữ để anh đè xuống bất cứ lúc nào động tình.

“Hơn nữa, anh cũng không phải là người tốt.” Nàng thút thít nói: “Tôi ngày mai sẽ từ chức, từ nay về sau vĩnh viễn không muốn gặp lại anh nữa.”

Ánh mắt của người đàn ông dừng trên khuôn mặt đầy nước mắt của cô, anh kìm nén khát vọng muốn cúi đầu hôn lên đôi mắt ngấn nước của cô, thanh âm có chút khàn khàn: “Tôi không phải người tốt? Vậy tại sao lúc đó em lại ôm chặt lấy tôi?”

Thịnh Hạ nhớ lại quãng thời gian đó, liền cảm thấy ngại ngùng cùng xấu hổ, cắn môi nói: “Lúc đó, dù có là người xa lạ khác đi chăng nữa, tôi cũng sẽ ôm như vậy.”

 
 
 

Bầu không khí đột nhiên thay đổi.

Sự ái muội đã bị quét sạch, bây giờ chỉ còn từng trận khí lạnh ập đến. Đôi mắt đen láy của Lạc Hàn Đông bình tĩnh cô một lúc, sau đó đột nhiên cong môi nở nụ cười tự giễu: “Được rồi.” Anh nhìn Thịnh Hạ nó: “Đi ra ngoài.”

Thịnh Hạ xoay người đi ra ngoài, cô không muốn ngủ trong thư phòng, cũng không muốn ngủ trên ghế sô pha nhà anh. Vì vậy cô quấn chăn đi đến thang máy.

Phải ra ngoài đặt phòng khách sạn cũng được, miễn không phải ở cùng người đàn ông đó.

Nước mắt khuất nhục từng giọt từng giọt rơi xuống.

Cô biết, Anh Đông cũng chỉ biết tìm cô làm loại chuyện kia.

Sau lưng có tiếng bước chân, Thịnh Hạ không quay đầu lại, người nọ cũng chỉ ném một chiếc áo sơ mi cùng quần rồi quay người rời đi.

Thịnh Hạ ôm lấy bộ quần áo, mơ hồ có thể ngửi được mùi hương cơ thể của người đàn ông.

Cô ném quần áo xuống mặt đất, trước khi vào thang máy lại không nhịn được đi ra nhặt lại.

Cô trong khách sạn ngủ chưa được 5 tiếng thì đứng dậy trở về thu dọn đồ đạc ở căn hộ đang thuê, thu dọn đồ đạc xong thì gặp chủ nhà trả lại phòng, còn phải bồi thường tiền vi phạm hợp đồng.

Đêm qua anh Đông đánh người phá hủy không ít đồ trong phòng, ghế bị vỡ, cửa bị hai anh em Triệu Hà cạy hỏng rồi. Trên sàn nhà và tường đều là máu, chủ nhà cảm thấy mình thật đen đủi, mất hứng. Cố ý thu thêm không ít tiền, Thịnh Hạ cũng không muốn vì chuyện này mà tranh chấp thêm nữa, thanh toán tiền rồi thu dọn đồ đạc rời đi.

 
 
 

Cô đã liên hệ thuê phòng ở một chỗ khác. Nhưng vì thời gian eo hẹp, cô còn chưa kịp xem phòng, chỉ có thể đem hành lý đi qua.

Cô thuê nguyên một căn nhà, lo lắng gặp phải loại người như chủ nhà trọ trước, cô đổi cách đóng tiền thuê ba tháng liên tiếp xuống còn một tháng, chủ nhà đồng ý, cô thanh toán tiền nhà một tháng rồi cất hành lý vào ở. Sau khi ký hợp đồng, nhận chìa khóa nhà, cô vội vàng trở lại công ty. Tiếp theo, cô phải nộp đơn xin từ chức.

Hứa Phi Nhan nghe cô muốn từ chức liền ôm cô không cho đi, những đồng nghiệp khác cũng tới hỏi cô có chuyện gì, có phải là bị Đại ma vương dọa sợ rồi không.

Nghe thấy ba từ của Đại ma vương, Thịnh Hạ liền nhớ đến nụ hôn nóng bỏng ướŧ áŧ tôi hôm qua. Nhiệt độ nóng rực từ bàn tay của người đàn ông chạm lên ngực cô dường như vẫn còn đó. Cơ thể cô bất giác run lên, lắc đầu mỉm cười: “Không, không phải. “

Đơn xin từ chức nhanh chóng được thông qua. Là đích thân Lạc Hàn Đông đã phê chuẩn. Mặt anh không cảm xúc gõ bàn phím, chỉ trả lời lại một từ: Duyệt.

 
Trước
image
Chương 60
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!