Quấn Quýt Không Rời – Tô Mã Lệ

Chương 61: Hiến Thân Gì Chứ?
Trước
image
Chương 61
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

Hứa Phi Nhan vừa mắng mỏ Ma Vương vô nhân tính, một bên lôi kéo Thịnh Hạ không cho cô đi.

Thịnh Hạ vẫn thu dọn đồ đạc của mình rồi rời đi. Lúc đi ngang qua cửa phòng Lạc Hàn Đông bước đi càng nhanh hơn.

Lúc Hàn Gia Phàm quay về nghe tin Thịnh Hạ đã từ chức, anh ấy còn ngây người kinh ngạc một hồi lâu, sau đó bắt lấy Hứa Phi Nhan hỏi: “Cô nói gì? Thịnh Hạ từ chức?”

Hứa Phi Nhan vẫn đang lên án: “Ông chủ, lúc anh không ở đây, đại ma vương đã trực tiếp phê duyệt cứ thế để Thịnh Hạ đi rồi. Đấy là đóa hoa Ngu mỹ nhân duy nhất của công ty chúng ta đó, cô ấy đẹp như vậy mà anh ta không biết quý trọng, tàn phá mất rồi … “

Hàn Gia Phàm vẫn còn đang sững người: “Không đúng, nửa đêm hôm qua cậu ta còn gọi cho tôi đi dọn dẹp cái đống hỗn độn kia, không phải đó làm anh hùng cứu mỹ nhân sao, mỹ nhân nên cảm tạ hiến thân chứ, sao lại bỏ đi thế này?”

Hứa Phi Nhan nghe cái hiểu cái không: “Anh hùng cứu mỹ nhân nào? Hiến thân cái gì chứ?”

Hàn Gia Phàm liếc cô một cái: “Đi đi đi, quay về làm đi, đừng có suốt ngày hóng hớt bà tám như vậy.”

Hứa Phi Nhạn trợn trừng mắt nhìn ông chủ rời đi, sau liền chen vào trong đám người chia sẻ chuyện vừa nghe được: “Ông chủ vừa mới nói cái gì mà anh hùng cứu mỹ nhân là sao? Tối hôm qua xảy ra chuyện gì vậy?”

 
 
 

“Tôi không biết, nhưng lúc buổi sáng tôi đến đây, Đại ma vương vẫn còn ở trong phòng…”

“Thật hay giả vậy? Còn chưa tỉnh dậy?” Hứa Phi Nhan kinh ngạc: “Sao cô không vào xem thử?”

“Mẹ kiếp, tôi bị điên chắc? Cho tôi mười lá gan tôi cũng không dám đi…” người nọ nói nhỏ: “Hơn nữa, trên sô pha của anh ta không hề có chăn…” “Mẹ kiếp, ý của cô là?” Hứa Phi Nhan hưng phấn hỏi: “Giường trong phòng có chăn, anh ta cũng không bao giờ đắp, nếu chăn không thấy có phải hay không vì…có người phụ nữ quấn quanh người…”

Thịnh Hạ sau khi dọn đồ đạc liền trở về nhà, nhớ tới còn bộ quần áo của nam, chiếc khăn tắm và chăn mà cô khoác trước đó, cô nghĩ giặt sạch chúng rồi trả lại sau.

Từ chức rồi đi chuyển nhà, mới trong một ngày mà cô đã làm liên tiếp hai chuyện trọng đại. Trở về căn nhà mới thuê, cô nhìn đống đồ đạc lộn xộn còn chưa dọn xong, một loại cảm xúc cô đơn lại bất lực mãnh liệt tràn ra. Cô hít một hơi thật sâu, tự nói với chính mình. Tất cả mọi chuyện đều sẽ ổn thôi.

Thịnh Hạ, mày có thể.

Cô nén lại sự chua xót nơi khóe mắt, bật một bản nhạc lên, bắt đầu thu dọn hành lý. Bài hát hát kết thúc liền nhanh chóng chuyển bài, âm nhạc vang lên lần nữa, là bài [Almost lover].

Đêm qua Lạc Hàn Đông đeo tai nghe lên cho cô, chọn bài hát này vì cô. Thịnh Hạ dừng động tác đang làm lại, bước tới chuyển sang bài hát tiếp theo.

Căn nhà mới thuê phải mất hai ngày mới dọn dẹp gọn gàng, hồ sơ đăng trên mạng cuối cùng cũng có phản hồi. Sáng sớm hôm sau cô đi phỏng vấn ở một số công ty, do cô đột ngột từ chức ở công ty trước, rất nhiều HR nhắm vào đấy để hỏi: “Tại sao bạn lại bỏ công việc lúc trước của mình?”

 
 
 

Cái vòng này nói lớn không lớn, nhỏ cũng không nhỏ, Thịnh Hạ không muốn nói ra nguyên nhân thực sự, sợ ảnh hưởng tới công ty trước, cũng ảnh hưởng đến danh tính của mình.

Đối mặt với vấn đề này, cô đều thống nhất nói: “Xin lỗi, đó là do lý do cá nhân của tôi.”

Thấy cô không muốn trả lời, HR nhướng mày, không nói tuyển cô ngay mà kêu cô về nhà chờ tin tức.

Thịnh Hạ biết, trở về chờ thông báo không phải là dấu hiệu tốt.

Đàn anh tối thứ sáu trở về, hẹn cô ra ngoài gặp mặt, nghe nói cô đột nhiên từ chức, lo lắng hỏi: “Có chuyện gì vậy ? Công ty trước không tốt sao?” Thịnh Hạ chẳng muốn nói chuyện, cô nhìn gió đêm thổi, ngẩng lên nhìn bầu trời đầy sao, giọng nói mệt mỏi: “Tốt lắm, là do chuyện cá nhân của em.”

Đàn anh thấy cô không muốn nói nên cũng không hỏi gì thêm, chỉ nói: “Được rồi, hai ngày nay anh giúp em để ý, nếu không thực sự không có chỗ nào, em có thể đến công ty bọn anh. “

Anh nhìn có chút ngại ngùng: “Chỉ là… công ty không cho phép tình yêu văn phòng.”

Thịnh Hạ nghe anh nói cũng cảm thấy có chút xấu hổ.

Nói về mối quan hệ giữa hai người, vừa giống lại cũng không giống một cặp đôi đang quen nhau, họ đã làm mọi thứ từ hẹn hò, ăn uống nhưng cũng chỉ đến đó, không thể tiến xa hơn, đến bây giờ cả hai thậm chí còn chưa từng nắm tay nhau.

Đàn anh đã từng thử trước, nhưng Thịnh Hạ lại run rẩy tránh né nên anh ấy không tiếp tục thử nữa.

 
 
 

Anh không biết chuyện gì đã xảy ra với Thịnh Han trước đây, nhưng anh luôn sẵn sàng đón nhận cô.

Hai người hẹn ngày mai cùng đi xem phim, đàn anh đưa Thịnh Hạ đến cửa nhà mới thuê. Cô mở cửa đi vào, đàn anh không nhịn được tiến lên: “Thịnh Hạ.”

Thịnh Hạ quay đầu lại: “Vâng?”

Đàn anh chạm nhẹ lên môi cô rồi ngượng ngùng vẫy tay chào cô: “Ngủ ngon.”

Trong lòng Thịnh Hạ không có bất kỳ cảm xúc gì, nhưng cô cũng không thể không bộc lộ cảm xúc gì trên mặt được, vì vậy cô rũ mắt xuống nói: “… ngủ ngon.”

Sau khi đóng cửa, Thịnh Hạ chạm vào môi, cũng tự đặt tay lên trái tim mình.

Thật kỳ lạ.

Tại sao … Khi anh Đông hôn cô, trái tim lại đập mãnh liệt như muốn bay ra ngoài vậy.

Trước
image
Chương 61
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!