Quấn Quýt Không Rời – Tô Mã Lệ

Chương 70: Tự Cho Nó Vào Đi
Trước
image
Chương 70
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

Thịnh Hạ được anh hôn vô cùng thoải mái, thấy anh không còn hôn nữa liền chủ động ôm lấy anh cắn lung tung lên cằm và hầu kết của anh.

Lạc Hàn Đông nãy giờ chịu đựng muốn nổ tung, quần áo bị anh xé toạc, ôm Thịnh Hạ áp lên giường, cúi đầu hôn lên môi cô, tay còn lại cởi quần, lấy côn thịt đã cứng ngắc ra, đưa vào giữa hai chân cô.

Cảm nhận được sức nóng của cự vật, Thịnh Hạ co rụt người lại, chân tâm cô vô thức cọ sát với côn thịt giữa chân, trong miệng kêu : “Anh Đông…”

“Muốn?” Lạc Hàn Đông luồn ra sau cởi áo lót của cô, cúi đầu ngậm lấy nhũ hoa đang run rẩy, cô nức nở rên rỉ ra tiếng. Anh dùng côn thịt vỗ vào chân tâm cô: “Tự cho nó vào đi.”

Anh muốn cô đỡ cự vật vào trong cô.

Nào biết Thịnh Hạ hiểu sai, cô lập tức quỳ trên giường, cầm côn thịt ngậm vào trong miệng.

Thắt lưng Lạc Hàn Đông run lên, suýt nữa bắn ra trong miệng cô.

Khoang miệng nóng ẩm quấn chặt lấy anh, Lạc Hàn Đông thoải mái đến da đầu tê dại, anh cong eo đẩy côn thịt vào sâu trong miệng cô, Thịnh Hạ nức nở rên rỉ , đôi mông vô thức vểnh lên đong đưa.

 
 
 

“Mẹ kiếp!” Lạc Hàn Đông đã không làm chuyện đó vài năm rồi, anh căn bản không nhịn được một phút đã xuất tinh vào miệng Thịnh Hạ khiến anh hiếm khi phải chửi thề. Lúc rút côn thịt ra, Thịnh Hạ vẫn vươn đầu lưỡi đuổi theo liếm láp, cảnh tượng dâm đãng này khiến Lạc Hàn Đông nhanh chóng cứng lại.

Chân cô nhầy nhụa nước nhờn, không cần bôi trơn, Lạc Hàn Đông đỡ côn thịt thẳng tắp đẩy vào.

Thịnh Hạ bị cắm khóc ra tiếng: “A a a… anh Đông … Trướng quá … Nó thật lớn … …A a a”

Lạc Hàn Đông đã lâu không làm sớm cũng không chịu nổi, trực tiếp đè cô ra mạnh mẽ làm, hai tay to xoa nắn bầu ngực đầy đặn, thỉnh thoảng lại cúi đầu ngậm lấy liếm cắn nhũ hoa của cô.

Khoái cảm khiến Thịnh Hạ rất nhanh liền cao trào, có lẽ bởi vì bị bỏ thuốc, cô hét đặc biệt lớn, rên cũng dâm đãng hơn, Lạc Hàn Đông suýt nữa không nhịn được bắn ra bên trong cô.

“A a ưm…anh Đông…thật thoải mái…a ha a…A a a…anh Đông…ư ưm…”

Mái tóc đen của cô trải dài trên ga trải giường, bởi vì cơ thể co giật cong lên như những lá rong biển , đôi chân trắng nõn bị người đàn ông banh ra đặt trên vai, bị anh làm vừa nhanh vừa mạnh, Thịnh Hạ thét chói tai đạt cao trào.

Trong phòng ngoại trừ âm thanh cót két từ chiếc giường còn có tiếng bạch bạch côn thịt va chạm với tiểu huyệt ẩm ướt dâm thủy.

Lạc Hàn Đông thay đổi tư thế của Thịnh Hạ, đè cô xuống giường từ phía sau đi vào. Tư thế này dường như khiến Thịnh Hạ nhớ đến điều gì. Cô bị anh thọc vào rút ra một bên khóc một bên kêu anh Đông.

 
 
 

Lạc Hàn Đông cắn xương vành tai của cô, hơi thở như lửa đốt, giọng nói khêu gợi khàn khàn: “Có chuyện gì?”

Anh vừa hung hăng va chạm vào bên trong, vừa áp vào bên tai cô hỏi: “Tại sao em lại khóc? Làm em không thoải mái sao?”

Thịnh Hạ vùi cả mặt vào khăn trải giường, khóc, “Anh Đông … em sợ … em rất sợ …”

Động tác của Lạc Hàn Đông hơi dừng lại, trong chốc lát còn tưởng rằng Thịnh Hạ đã tỉnh, nhưng khi quay mặt người phụ nữ lại, anh vẫn thấy khuôn mặt cô đỏ bừng.

“Em sợ gì?” Anh khẽ cử động, khi nói hơi thở anh phả vào gáy cô, đôi môi mỏng áp lên sống lưng cô tinh thế hôn lên.

“Em sợ…” Thịnh Hạ vẫn chỉ rên rỉ câu này, “Sợ…”

Lạc Hàn Đông dùng bàn tay to xoa hai quả đào căng tròn của cô, đôi tay vòng qua eo cô, tạo thành tư thế ôm, “Đừng sợ, tôi ở đây.”

 
Trước
image
Chương 70
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!