Quấn Quýt Không Rời – Tô Mã Lệ

Chương 80: Tôi Nằm, Cô Ấy Động
Trước
image
Chương 80
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

Hai ngày sau Lạc Hàn Đông mới tỉnh lại.

Anh được chuyển tới phòng bệnh thường, Thịnh Hạ đang ở bên cạnh chăm sóc cho anh. Lúc anh tỉnh lại thì cô đang nắm tay anh và ngủ thiếp đi bên cạnh anh.

Bàn tay còn lớn hơn so với khuôn mặt gầy kia nhiều, cằm cũng trở nên nhọn hơn.

Ngón tay anh giật giật, Thịnh Hạ phản xạ có điều kiện mà rời giường nhìn túi truyền nước, phát hiện còn hơn một nửa liền yên tâm mà nhắm mắt lại. Một lát sau dường như cô mới nhận ra điều gì đó không đúng, ngẩng đầu nhìn về phía người đàn ông đang nằm trên giường bệnh.

Đối diện với ánh mắt của người đàn ông, Thịnh Hạ đột nhiên đứng lên, cô cũng quên bấm chuông, chạy ra ngoài cửa gọi to: “Bác sĩ —— bác sĩ ——” Lạc Hàn Đông nhìn thấy cô như vậy, khóe môi nhếch lên.

Sau khi kiểm tra xong, các nhân viên y tế căn dặn Thịnh Hạ những điều cô nên chú ý, sau đó lần lượt đi ra ngoài.

Thịnh Hạ trở về, thấy Lạc Hàn Đông đang mở to mắt ra nhìn cô, cô hơi ngượng ngùng, cúi đầu hỏi: “Anh…… Có thấy khó chịu chỗ nào không?” Lạc Hàn Đông tạm thời không nói được, chỉ chớp mắt.

“Chỗ nào vậy?” Cô khẩn trương mà đi sờ chân và tay của anh.

 
 
 

Lo lắng Làn Hàn Đông đã không cử động trong một thời gian dài nên máu sẽ không lưu thông được, mỗi ngày cô và y tá đều mát xa, xoa tay ấn chân cho anh.

Đôi mắt Lạc Hàn Đông nhìn xuống giữa hai chân mình.

Thịnh Hạ nhìn theo tầm mắt của anh, chỉ cảm thấy máu mình đang sôi trào. Người đàn ông mặc quần áo của bệnh nhân, giữa quần dựng lên một cái lều trại.

Thịnh Hạ quả thực không biết nên đối diện như thế nào với anh mới tốt. Thật lâu sau đó cô mới cúi đầu, giọng nói mềm mại: “…… Chờ một lát, nó sẽ tự hết thôi.”

Khóe môi Lạc Hàn Đông nhếch lên, ngón tay giật giật.

Thinh Hạ biết ý của anh, vươn tay đặt lên lòng bàn tay anh, chủ động nắm lấy.

Nhớ tời lời của Lộ Trạch nói, Thịnh Hạ chủ động ngẩng đầu lên nhìn Lạc Hàn Đông, cô vươn tay ôm lấy cổ anh. Lạc Hàn Đông hơi cứng đờ.

Thịnh Hạ thu tay lại, cúi đầu không dám nhìn vào mắt anh: “Em đi……

Mua chút đồ ăn về.”

Anh thông minh như vậy.

Chỉ sợ cứ đối diện như vậy thì anh sẽ nhìn ra.

Lạc Hàn Đông hồi phục rất nhanh, Thịnh Hạ ở bệnh viện chăm sóc cho anh hơn hai tháng, bác sĩ quan sát một tuần đã có thể xuất viện.

 
 
 

Thịnh Hạ gật đầu, sau khi ghi nhớ những việc cần chú ý liền thấy Lạc Hàn Đông hỏi bác sĩ: “Sau khi xuất viện thì tôi có thể vận động mạnh không?” Bác sĩ nhíu mày: “Không được vận động mạnh, ngày thường cậu đi bộ chậm để rèn luyện là được.”

Lạc Hàn Đông: “Nếu bản thân không động mà để người khác tự động thì sao?”

Thịnh Hạ đỏ mặt trong nháy mắt.

Bác sĩ hỏi: “Bản thân không động à? Đây là kiểu vận động gì vậy?”

Thịnh Hạ ho nhẹ một tiếng: “Không có đâu bác sĩ, anh ấy đùa đấy.”

Lạc Hàn Đông hỏi ra miệng: “Tôi nằm, cô ấy động.” Anh duỗi tay chỉ vào

Thịnh Hạ, sau đó lại nhìn về phía bác sĩ: “Có thể làm loại vận động này được không?”

Bác sĩ: “……”

Cả khuôn mặt già của bác sĩ cũng đỏ lên, sau vài giây cuối cùng cũng xin bại trận mà xoay đầu đi.

Lúc Hàn Gia Phàm tới đây, thấy bầu không khí trong phòng bệnh có hơi kỳ lạ, nhỏ giọng hỏi: “Làm sao vậy?”

Thịnh Hạ không nói lời nào, cô cầm quả táo rồi đi sang chỗ khác ngồi xuống gọt vỏ.

Lạc Hàn Đông không đáp lời, chỉ duỗi tay về phía Hàn Gia Phàm.

Hàn Gia Phàm đưa máy tính tới: “Cơ thể của anh còn chịu được không?” Mí mắt Lạc Hàn Đông nâng lên: “Chỉ sợ máy tính của cậu ăn không nổi thôi.”

 
 
 

Hàn Gia Phàm giơ ngón tay cái với anh: “Anh Đông của em chỉ có một từ thôi, trâu——!”

Lạc Hàn Đông lười sửa đúng cho anh ta.

Trước
image
Chương 80
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!