Quấn Quýt Không Rời – Tô Mã Lệ

Chương 81: Dùng Miệng Bón Đi
Trước
image
Chương 81
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

Thịnh Hạ ở bên cạnh nghe xong chỉ muốn cười. Từ trước đến nay cô chưa bao giờ nghĩ tới lúc sếp Hàn và anh Đông ở chung lại nói chuyện như thế này với nhau.

Cô vẫn chưa thấy qua dáng vẻ nói chuyện phiếm với người khác của Lạc Hàn Đông. Trong khoảng thời gian nằm viện này, anh không có bạn bè gì, cũng chỉ có Hàn Gia Phàm đến đây thăm anh. Ngoài ra cũng chỉ có một mình cô.

Cô không dám nghĩ, nếu không có cô thì có phải anh…… Cũng chỉ có mỗi Hàn Gia Phàm làm bạn thôi hay không.

Điện thoại kêu lên, Thịnh Hạ nhìn màn hình điện thoại, là đàn anh của cô. Cô quay đầu lại nhìn Lạc Hàn Đông, lặng lẽ cầm điện thoại đi ra ngoài nhận.

Hàn Gia Phàm nhìn bộ dạng trốn tránh của cô, chọc chọc Lạc Hàn Đông: “Ai, có biến kìa.”

Lạc Hàn Đông nhìn màn hình máy tính, cũng không ngẩng đầu lên: “Cút.” Hàn Gia Phàm “fuck” một tiếng: “Tôi nói cậu này, dùng câu gì để nói ấy nhỉ, là hoàng đế không vội mà thái giám đã gấp.”

“Hàn công công, đi thong thả không tiễn.” Lạc Hàn Đông giơ tay.

Hàn Gia Phàm tức giận đến đau trán: “Tôi chỉ muốn nhắc nhở cậu thôi, đây là người mà cậu dùng mạng mình đẻ đánh đổi, nếu lần này cậu bị đào góc tường thì lần sau cậu không dễ dàng đuổi theo được đâu……”

 
 
 

Lạc Hàn Đông vội vàng đánh máy tính, không rảnh phản ứng cậu ta.

Hàn Gia Phàm đi rồi.

Không bao lâu, Thịnh Hạ nói chuyện điện thoại xong cũng trở về.

Cô rửa sạch tay, tiếp tục gọt táo, sau khi gọt xong thì cắt thành từng miếng, sau đó dùng tăm xỉa răng cắm vào rồi đưa đến bên miệng Lạc Hàn Đông.

Lạc Hàn Đông không há mồm.

Thịnh Hạ nhìn anh: “Không ăn sao?”

Tầm mắt Lạc Hàn Đông chuyển từ máy tính sang mặt cô: “Dùng miệng đút đi.”

Thịnh Hạ: “……”

Cô đỏ mặt, cầm miếng táo muốn xoay người đi. Nhớ tới bộ dáng cả người đầy mồ hôi, đau đến mức cắn chặt răng lúc rèn luyện phục hồi chức năng, cô lại nhịn không được mềm lòng.

Cô cắn miếng táo kia thành từng khối nhỏ, sau đó tiến gần đến môi anh. Người đàn ông giữ lấy gáy cô, sau đó ngậm lấy đôi môi và miếng táo trong miệng cô.

Môi răng quấn quít, anh mạnh mẽ mút miếng táp trong miệng và hơi thở thơm ngọt của cô.

Thịnh Hạ bị anh hôn đến tay chân nhũn ra, toàn bộ nửa người trên ghé vào trong lòng ngực anh, nhẹ giọng kêu: “Anh Đông……” Lạc Hàn Đông buông cô ra, liếm môi: “Rất ngọt.”

 
 
 

Cũng không biết anh đang nói miếng táo hay là Thịnh Hạ.

Khuôn mặt Thịnh Hạ đỏ bừng, cầm táo đi không cho anh ăn, bản thân ăn sạch toàn bộ.

Lạc Hàn Đông cũng không hỏi cái gì, nhưng gương mặt đối diện với cái màn hình máy tính kia vẫn luôn xụ xuống, cái bím tóc nhỏ trên đầu cũng bị tuột xuống mấy lần chỉ để Thịnh Hạ lại buộc vào cho anh một lần nữa. Cực kỳ giống một cậu thiếu niên đang ghen tuông không có nơi nào để trút giận.

Thịnh Hạ buộc lại cái bím tóc nhỏ cho anh một lần nữa, cô nhịn không được chủ động nói với anh: “Em từ chức, sau đó em nhờ đan anh giúp em nói chuyện với người thuê nhà bên kia, anh ấy cũng giúp em thu dọn đồ đạc bên đấy.”

“Xuất viện, anh đi lấy cho.” Quả nhiên tâm trạng của Lạc Hàn Đông cũng vui vẻ hơn không ít, mặt mày cũng trở nên dịu dàng hơn vài phần: “Thuận tiện mời cậu ta ăn một bữa cơm.”

Thịnh Hạ cắn môi, “…… Không cần, sẽ rất xấu hổ, con người của đàn anh cũng rất tốt.”

Lạc Hàn Đông nhướng mày: “Sợ anh bắt nạt cậu ta à?”

“Không phải.” Thịnh Hạ không biết nên hình dung như thế nào, cô chỉ cảm thấy chuyện mình ở bên Ljac Hàn Đông đã đủ khiến đàn anh chấn động, bởi vậy cô cũng không muốn nói thêm cái gì nữa: “Em mời anh ấy ăn cơm là được, anh không cần đi đâu.”

Lạc Hàn Đông nhéo nhéo phần thịt sau cổ cô: “Mang hành lý đến chỗ kia của anh đi.”

 
 
 

Thịnh Hạ không nói chuyện.

Lạc Hàn Đông cũng không ép cô. Hai người ăn xong cơm chiều, Thịnh Hạ lau người qua cho anh rồi đi vào nhà vệ sinh tắm rửa.

Mới vừa tắm rửa xong, Lạc Hàn Đông gõ cửa nhà vệ sinh: “Anh muốn đi vệ sinh.”

Thịnh Hạ quấn chặt khăn tắm, sau đó mới đi đến cửa.

Lạc Hàn Đông ôm cô, hơi thở của anh phả vào cổ cô: “Anh không đi được.”

Thịnh Hạ dùng sức nâng anh, nhịn không được mà nghi ngờ hỏi: “Chẳng phải ban ngày anh vẫn đi rất tốt à?”

Lạc Hàn Đông đóng cửa nhà vệ sinh lại, giọng nói khàn khàn: “Cương đến mức đi không nổi.”

Thịnh Hạ cúi đầu nhìn, quần của người đàn ông đã căng phồng lên thành một cái bao lớn, phình phình.

“……”

Trước
image
Chương 81
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!