Quấn Quýt Không Rời – Tô Mã Lệ

Chương 96: Anh Ấy Thực Sự Đã Xoa Bóp Chân Cho Thịnh Hạ!
Trước
image
Chương 96
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

Khi Thịnh Hạ tỉnh dậy, cô ngạc nhiên phát hiện anh Đông vẫn còn ngủ. Anh nhắm mắt lại, dường như ngủ không quá an ổn, lông mày cau lại, đôi môi mím lại thẳng tắp.

Cô không dám động đậy, cứ như vậy nhìn chằm chằm vào anh.

Môi anh nhấp máy, bên tai cô vang lên một âm thanh rất nhỏ, cô tiến lại gần lắng nghe.

Người đàn ông nói, “… Thật xin lỗi …”

Thịnh Hạ sững người một lúc, lại nghe thấy người đàn ông nói: “Thịnh Hạ… Anh xin lỗi…”

Cô nhẹ nhàng vòng tay qua cổ Lạc Hàn Đông, thì thầm nói: “Không có chuyện gì.”

Ông nội và bà nội Thịnh đã thức dậy từ lâu, bà nội Thịnh sáng sớm đến phòng Thịnh Hạ xem cô đã tỉnh chưa, kết quả liền thấy cháu gái mình đang ôm bạn trai nằm trên giường.

Bà nhanh chóng đóng cửa lại.

Ông nội Thịnh Muốn đi xem Lạc Hàn Đông đã rời giường chưa thì bị bà nội Thịnh gọi ra ngoài nhổ cỏ, ông cau mày khó hiểu: “Nhổ cỏ gì, mới sáng sớm.”

 
 
 

“Kêu ông đi thì ông cứ đi đi.” Bà nội Thịnh đem người đuổi đi, lại nhìn qua phòng Thịnh Hạ.

Thịnh Hạ nghe thấy động tĩnh, thấy là bà nội bước vào cũng không đỏ mặt, ngược lại hướng bà nội Thịnh “Suỵt—” một tiếng, chỉ chỉ vào người đàn ông trong lòng mình.

Bà nội Thịnh vừa mừng vừa lo, đóng cửa đi ra ngoài.

Lạc Hàn Đông ngủ liền một giấc rồi tỉnh, lúc anh mở mắt ra, Thịnh Hạ đang nhìn anh không chớp mắt.

Anh cầm đồng hồ lên nhìn, đã mười giờ.

Đây là lần đầu tiên anh ngủ đến giờ này, nhớ lời nói đêm qua, anh nhíu nhíu mày, cảm thấy có chút khó tin: “Anh ngủ lâu như vậy?”

Thịnh Hạ cười tủm tỉm nói: “Đúng vậy, anh Đông, đây là lần đầu tiên em thấy anh ngủ ngon như vậy, anh mơ thấy gì mà luôn gọi tên em vậy.” Lạc Hàn Đông nhào qua, áp người xuống giường, cọ xát côn ŧɦịŧ cương ngạnh giữa hai chân cô: “Em đoán xem?”

Thịnh Hạ đỏ mặt đẩy hắn, “Ông nội, bà nội sẽ đi lên.”

Lạc Hàn Đông hôn lên mặt cô: “Đã mười giờ rồi, chắc chắn bọn họ đã đi lên xem qua.”

Thịnh Hạ đôi khi thực sự ghét sự thông minh của anh.

Cô đẩy anh ra, đỏ mặt nói: “Không có, tránh ra, em muốn đứng dậy.”

Lạc Hàm Đông ôm eo cô, dựa vào cổ cô, giọng nói trầm ấm: “Nằm mơ thấy chúng ta kết hôn, còn có sinh con.”

 
 
 

Thịnh Hạ kinh ngạc nhìn anh: “… Là giả sao?”

Lạc Hàn Đông cười nhẹ không trả lời, xoay người rời khỏi giường. Hai người dành hai ngày ngây người ở nông thôn, đến ngày thứ ba liền quay về Nam thị.

Sau khi trở lại, Lạc Hàn Đông công việc dày đặc, bận rộn đến mức quên uống nước.

Thịnh Hạ nhanh chóng hoàn thành công việc, nhịn không được vào văn phòng rót một cốc nước đưa lên miệng anh, người đàn ông lúc này mới cúi đầu uống một ngụm.

Hứa Phi Nhan đối với chuyện Thịnh Hạ suốt ngày ra vào văn phòng của đại ma vương vô cùng tò mò, cô ấy hỏi: “Đại ma vương gọi cô làm gì vậy?”

“Đi đổ nước.” Thịnh Hạ chột dạ nói.

Hứa Phi Nhan có chút hoang mang: “Là anh ta cố ý muốn tra tấn cô sao? Tại sao những việc gần nhất cô làm cũng chỉ có đi đổ nước?”

Thịnh Hạ: “……”

Hứa Phi Nhan, người chắc chắn cho rằng Thịnh Hạ bị đại ma vương PUA ngược đãi. Mãi đến một buổi chiều nào đó của vài năm sau, cô ấy mở cửa văn phòng, sửng sốt nhìn cảnh tượng bên trong:

Đại ma vương ngồi xổm ở mép sô pha, động tác nhẹ nhàng xoa bóp chân cho Thịnh Hạ đang nằm ngủ trên sô pha.

Nghe thấy tiếng mở cửa, anh nghiêng đầu liếc nhìn, thấy người đến là Hứa Phi Nhan, ánh mắt không kiên nhẫn nhìn về phía cô ấy. Ý bảo cô nhau biến đi.

 
 
 

Hứa Phi Nhan sợ tới mức bỏ chạy thật nhanh.

“Mẹ kiếp! Đại ma vương đang làm gì vậy ?!” Đi một lúc, cô liền gấp không chờ nổi chia sẻ với chị em trong công ty: “Anh ta thực sự đang xoa bóp chân cho Thịnh Hạ!”

Trước
image
Chương 96
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!