Quấn Quýt Không Rời – Tô Mã Lệ

Chương 97: Tại Sao Cậu Lại Bị Đại Ma Vương Bắt Cóc Vậy?
Trước
image
Chương 97
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

Đồng nghiệp A không khỏi nhỏ giọng nói: “Thật ra, tháng trước tôi có thấy bọn họ cùng nhau đến bệnh viện.”

Hứa Phi Nhan sửng sốt: “Hả?!”

Đồng nghiệp B không nhịn được nhấc tay: “Tuần trước tôi còn thấy họ đến cửa hàng mẹ và bé. Có vẻ như họ muốn mua đồ dùng cho phụ nữ có thai và trẻ sơ sinh.”

“Mẹ kiếp?!” Hứa Phi Nhan che miệng.

Đồng nghiệp C chống má suy nghĩ: “Tôi nói này, tối qua lúc rời công ty tôi mới nhớ mình quên cầm điện thoại bèn quay về lấy. Ai ngờ trở lại liền thấy Đại Ma vương ngồi ở chỗ này.”

Cô ấy chỉ vào vị trí bên cạnh Hứa Phi Nhan: “Là cái ghế Thịnh Hạ ngồi đó.”

“Sau đó?” Hứa Phi Nhan đã không còn gì để nói rồi.

“Anh ấy đang giúp Thịnh Hạ gõ code.” Đồng nghiệp C đỡ mắt kính: “Còn Thịnh Hạ thì ngồi trong lòng anh ấy.”

“Đm?!!!” Hứa Phi Nhan kinh ngạc không khép được miệng.

“Cho nên …” Một đám người hai mặt nhìn nhau trong chốc lát, đồng thời gật đầu: “Bọn họ đang hẹn hò! Còn có em bé rồi!”

 
 
 

Thịnh Hạ với Lạc Hàn Đông kết hôn vào năm ngoái, đám cưới của cả hai diễn ra rất đơn giản, họ chỉ mời một số người thân và bạn bè, gọi cả Hàn Gia Phàm là người làm chứng.

Thịnh Hạ lo lắng rằng các đồng nghiệp trong công ty sẽ không đối xử với cô như trước đây vì cuộc hôn nhân của cô với Lạc Hàn Đông. Thế nên cô đã không gửi thiệp mời cho họ, cũng không thông báo cho họ biết.

Vào khoảng tháng 10 năm nay, cô thấy người ngủ hơi nhiều lại chán ăn. Cô nói chuyện này lại với Anh Đông, Lạc Hàn Đông không nói lời nào trực tiếp mang cô đi bệnh viện.

Trong bệnh viện, có mấy người đàn ông đi cùng vợ đều đỡ các cô ấy, chỉ có mình Lạc Hàn Đông ôm bế Thịnh Hạ lên xuống cầu thang khiến cô rất ngại ngùng.

Cô làm xét nghiệm máu rồi lại siêu âm B, kết quả là có thai, đã được hơn hai tháng rồi.

Thịnh Hạ vừa kinh ngạc, vừa cảm thấy có chút bối rối.

Hai tháng trước bọn họ mới quyết định … muốn thử sinh em bé, làm sao có thể mang thai đúng lúc như vậy?

Cô quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh.

Người đàn ông hiển nhiên là bộ dáng đã sớm chuẩn bị tâm lý, thậm chí có thể nói rằng anh đã sớm biết được kết quả trước khi đưa cô đến bệnh viện. Thịnh Hạ không muốn ở nhà dưỡng thai, tuy biết máy tính với thai nhi không tốt, nhưng cô không muốn ở nhà một mình.

Lạc Hàn Đông cho phép cô làm việc nửa ngày, tan ca cô phải đến chỗ anh ngủ trưa, hơn nữa gần đến giờ tan tầm buổi chiều phải vào đây nằm tiếp. Để anh xoa bóp chân.

 
 
 

Thịnh Hạ lo rằng sẽ lãng phí thời gian của anh, nhưng người đàn ông cực kỳ bá đạo, nếu Thịnh Hạ không đến đúng giờ, anh sẽ trực tiếp đến văn phòng, bế người rời đi.

Hứa Phi Nhan cùng một vài đồng nghiệp vốn dĩ muốn giả vờ như không biết, nhưng hiện tại, đại ma vương tuyên bố chủ quyền một cách lộ liễu sáng chói như vậy, bọn họ không thể giả câm giả điếc được nữa. Khi đối mặt với Thịnh Hạ, cảm xúc của mọi người đều có chút vi diệu…

Hay vẫn như Hứa Phi Nhan trực tiếp hỏi thẳng: “Thịnh Hạ…chúng tôi sau ngày nên gọi cậu là phu nhân của Đại ma vương? Hay vẫn gọi là Tiểu Hạ Hạ?”

Thịnh Hạ cười nói: “Tôi vẫn là Thịnh Hạ, cậu muốn gọi tôi thế nào cũng được.”

Hứa Phi Nhan lúc này mới ôm cô khóc rống lên: “Hạ Hạ đáng thương của tôi! Cậu làm sao lại bị Đại ma vương bắt cóc vậy … Hạ Nhi đáng thương của tôi … Sao lại như vậy chứ…Nếu như là do cậu bị uy hiếp thì chớp chớp mắt đi.”

Thịnh Hạ bị cô ấy bám dính đến buồn cười.

Những người khác cũng cười theo.

Lạc Hàn Đông vừa bước ra từ văn phòng, thấy Thịnh Hạ đứng giữa các đồng nghiệp cười vô cùng thoải mái, không nhịn được cũng mỉm cười.

Trước
image
Chương 97
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!