Dừng một lát, Thương Quỳnh Anh lại
cười đầy ẩn ý: “Đương nhiên, dù cô
không đồng ý, tôi cũng có thể khiến
Lê Tiếu ngồi tù, chẳng qua chỉ tốn thêm
chút thời gian mà thôi.”
“Bà…” Cô gái nổi đóa, nhưng vì ăn nói vụng
về nên không nói ra được lời sắc bén.
Bà ta nhìn cô gái bằng ánh mắt thâm trầm,
sau đó phất tay với tên thân tín bên cạnh:
“Đưa cô ta về, đừng để ai phát hiện.”
“Vâng, thưa bà chủ.”
Chớp mắt đã hai ngày trôi qua.
Quá trình của buổi đại hội giao lưu y học
cũng đã đi được nửa chặng đường.
Trong ba ngày tới, các cuộc thảo luận học
thuật và thành quả nghiên cứu khác nhau
sẽ là ưu tiên hàng đầu của đại hội này.
Thành quả nghiên cứu của Phòng thí
nghiệm Nhân Hòa liên quan đến việc ức
chế các bệnh di truyền của con người.
Sáng nay, Lê Tiếu và các đồng nghiệp của
cô đã ăn sáng ở tầng dưới.
Lạc Vũ ngồi bên cạnh cô, vẻ mặt luôn
nghiêm túc, nhưng Lê Tiếu vẫn nhận ra
hình như cô ta đang mang tâm sự nặng nề.
Nếu không, một người luôn bình tĩnh và tự
tin như Lạc Vũ sẽ không xem muối như
đường mà bỏ vào ly trà sữa như thế.
Hơn nữa, trong quá trình ăn cơm, cô ta
cũng liên tục nhìn điện thoại. Việc có thể
làm cô ta ngẩn ngơ như thế, Lê Tiếu biết
hơn phân nửa là có liên quan đến Thương
Úc.
Cô nhíu mày hỏi một câu, nhưng Lạc Vũ
chỉ lắc đầu nói là mình ngủ không ngon,
lấy cớ rất qua loa, lại còn mất tập trung
thấy rõ.
Nhóm Liên Trinh vẫn còn đang nhỏ giọng
thảo luận về các vấn đề trao đổi hôm nay,
Lê Tiếu ăn hai cái bánh bao nhỏ xong liền
bỏ đũa xuống.
Cô chậm rãi đứng dậy nói: “Thưa thầy, con
có tài liệu để quên trong phòng, mọi người
cứ ăn trước, con đi lấy một chút.”
Thấy vậy, Lạc Vũ cũng buông đũa định
đứng dậy, nhưng bị Lê Tiếu ấn ngồi xuống:
“Cô cứ từ từ mà ăn, tôi đi một lát sẽ quay
lại.”
Nói xong, cô liền bước ra cửa, thong thả
dọc theo bậc thang lên tầng hai. Đến góc
cầu thang nằm khuất nhà ăn, cô nheo mắt
rồi bước lên tầng.
Trên sân thượng tầng bốn, khoảnh khắc
đẩy cánh cửa sắt ra, một trận gió biển thổi
vào, làm rối tung mớ tóc nơi thái dương cô.
Lê Tiếu đi tới gần lan can sân thượng, nhìn
mặt biển xanh nhạt ở xa xa, lấy điện thoại
ra gọi: “Gần đây Nam Dương có gì bất
thường không?”
Ở đầu dây bên kia, giọng của A Xương rất
bình tĩnh: “Cô Bảy muốn hỏi về chuyện gì?”
Dạo trước, vì xử lý chuyện của Diệp Uẩn,
nhóm người mà cô đã cử đến Nam Dương
vẫn chưa về.
Mà, phản ứng vừa rồi của Lạc Vũ khiến cô
phát giác hình như có chuyện gì đó không
ổn.
Hội nghị Nam Dương sắp diễn ra, nhưng
gần đây… cô lại không nghe thấy bất cứ
động tĩnh gì liên quan tới Nam Dương, kể
cả chuyện tốt lẫn chuyện xấu.
Cho dù thỉnh thoảng Thương Úc sẽ gửi tin
nhắn WeChat, nhưng dẫu sao cũng đang xa
nhau. Hơn nữa… phản ứng của Lạc Vũ
khiến cô không khỏi nhớ đến lời nói của
Thương Quỳnh Anh.
“Thương Thiếu Diễn.” Lê Tiếu đọc tên của
anh. A Xương im lặng mấy giây: “Cô Bảy,
tất cả động tĩnh gần đây của Thương Thiếu
Diễn ở Nam Dương đều đã bị chặn, không
tra được. Trừ việc đó ra, mọi việc của nhà
Lê đều bình thường.”
Không tra được? Bị chặn?
Quả nhiên là có chuyện bất thường.
Lê Tiếu nhìn mặt biển bằng ánh mắt sâu
lắng, ừ một tiếng rồi cúp điện thoại.
Cô yên lặng một lát, rồi lại gọi cho Thẩm.
Thanh Dã.
Không ai bắt máy.
Nghe âm báo tự động ngắt máy trong điện
thoại, vẻ mặt cô dần lạnh đi.
Cô biết là Thẩm Thanh Dã vẫn còn ở Nam
Dương, không nghe điện thoại thì lạ quá
TỒI.
Nếu Thương Úc chặn toàn bộ tin tức, thật
sự sẽ không có ai có thể dọ thám được.
Lê Tiếu nhớ lại, hầu như cô chưa từng gọi
video với anh.
================================
Lúc này, đột nhiên cô vô cùng muốn
gặp anh.
Lạc Vũ từ trước đến giờ luôn bình tĩnh
chững chạc, nếu không xảy ra chuyện, cô
ta sẽ không có biểu hiện khác thường như.
Vậy.
Lê Tiếu suy nghĩ mãi, sau đó mở WeChat
goi video cho Thương Úc.
Đại khái là cô phải nhìn thấy anh thì mới
có thể loại bỏ nghỉ ngờ trong lòng.
Tuy nhiên, cuộc gọi video vừa vang lên vài
giây đã bị cúp máy. Ngay sau đó, Thương
Úc gửi tin nhắn tới: Anh đang họp, có việc
gì hả?”
Nhìn mấy chữ này, ánh mắt Lê Tiếu lập tức
tối xuống.
Bây giờ còn chưa tới tám giờ sáng, theo
thời gian làm việc và nghỉ ngơi thường
ngày của anh, vốn dĩ bây giờ còn chưa xuất
phát để đến công ty. Chưa kể, về cơ bản
anh sẽ không xử lý việc công ở nhà.
Cô nhếch môi, nhắn cho anh ba chữ: Em
nhớ anh.
Tin nhắn gửi đi, hồi lâu sau mới thấy anh
trả lời: Ngoan.
Trong câu chữ hoàn toàn không có ý muốn
gọi video cho cô.
Mặt Lê Tiếu thấm lạnh, nếu tất cả con
đường thu hoạch tin tức đều bị chặn, vậy…
Cô nhanh chóng sắp xếp lại mạch suy nghĩ,
nhớ tới một người có lẽ sẽ biết được một
vài thông tin.
Cô mở email ra, tìm tài liệu cá nhân của
người đó. Sau khi sao chép liền gọi đi.
Sau ba hồi chuông, giọng nói dịu dàng của
Tông Duyệt vang lên: “Xin chào, ai đó?”
“Cô Tông, tôi là Lê Tiếu.”
Dường như Tông Duyệt hơi ngạc nhiên, sau
một loạt tiếng ồn, cô ấy nhẹ giọng chào hỏi:
“Là em à, tìm chị có việc gì không?”
“Cô còn ở Nam Dương không?” Lê Tiếu hỏi
thẳng vào vấn đề.
Mười phút sau, cô đi xuống tầng.
Viện sĩ Giang và những người khác đang
nói chuyện phiếm ở sảnh lớn. Nhìn vẻ mặt
lãnh đạm của cô, mọi người chẳng hiểu gì.
Trạng thái bình thường của Lê Tiếu phần
lớn là thờ ơ và hờ hững, dù không có biểu
cảm, nhưng chưa bao giờ cô giống như
hôm nay, đôi mắt hơi đỏ và trong vẻ lãnh
đạm lại ẩn chứa sự lạnh lùng sâu sắc.
Lạc Vũ phản ứng đầu tiên, nhíu mày, đi
đến trước mặt cô, cúi đầu hỏi: “Cô Lê, cô
không sao chứ?”
Lê Tiếu nhếch môi, ngước mắt nhìn cô ta,
im lặng không nói.
Rõ ràng chỉ có mấy giây, nhưng dưới cái
nhìn chăm chú của cô, Lạc Vũ lại cảm thấy
như cả kế kỷ.
Thậm chí, cô ta còn hoài nghi, không phải
cô Lê phát hiện ra manh mối gì chứ?
Trong lúc Lạc Vũ hơi mất tập trung, Lê
Tiếu đã dời mắt, lắc đầu: “Không có gì, đi
thôi.”
Lạc Vũ nhìn theo bóng lưng của cô, ngẫm
nghĩ một hồi vẫn đuổi theo.
Nội dung của buổi đại hội giao lưu hôm
nay là về các cuộc thảo luận học thuật
trong các phòng thí nghiệm.
Từ đầu đến cuối, Lê Tiếu đều không có
biểu hiện gì khác thường, nhưng các nhà
nghiên cứu khác trong phòng thí nghiệm
đều không dám đến gần nói chuyện với cô.
Vẻ mặt cô lạnh băng, như thể cảm xúc đã
căng thẳng đến cực hạn, không biết lúc nào
sẽ đột nhiên bộc phát.
Nhưng, chuyện mọi người lo lắng cả ngày
đã không xảy ra.
Năm giờ rưỡi chiều, kết thúc một ngày
nghiên cứu thảo luận, mọi người đều rất
mệt mỏi.
Viện sĩ Giang tháo mắt kính ra, xoa mặt:
“Hôm nay mọi người vất vả rồi, tối về nghỉ
ngơi thật tốt để dưỡng sức nhé, Báo cáo
ngày mai về kết quả nghiên cứu, chúng ta
phải mạnh tay liều một phen.”
Mọi người gật đầu đồng ý, nhưng sắc mặt
cũng không được xem là tốt. Bởi họ đã chịu
áp lực cả ngày vì cuộc thảo luận học thuật
hôm nay.