Lý do là một số phòng thí nghiệm
khác rõ ràng đã hợp lực để nhắm
vào Nhân Hòa. Nói;dễ nghe-là thảo
luận học thuật, nóikhó nghe-là-bọn họ
đang gây chuyện.
Lúc thì nói rằng những thí nghiệm học
thuật của Nhân Hòa không có căn cứ, lúc
lại nói rằng công nghệ nghiên cứu của
Nhân Hòa quá lạc hậu. Tóm lại là lời nói
khó nghe, thậm chí còn chẳng thèm nể mặt
Viện sĩ Giang.
Lúc này, Liên Trinh cảm giác được điện
thoại trong túi rung.
Anh lấy ra xem thử, sau đó sững người
nhìn về phía đối diện, nghĩ ngợi một lúc
mới nói: “Thầy à, mọi người cũng mệt rồi,
hay là mọi người về trước đi, cứ giao
những tài này cho con và Tiểu Lê sắp
xếp là được.”
Dù sao Viện sĩ Giang cũng đã có tuổi, vẻ
mệt mỏi hiện rõ trên gương mặt đầy nếp
nhăn: “Ừ, cũng được, vậy hai trò sắp xếp
xong cũng về sớm nhé.”
Lát sau, Viện sĩ Giang dẫn những người
khác rời khỏi phòng nghiên cứu và thảo
luận.
Lê Tiếu vùi trên ghế, hất cằm, nói với Lạc
Vũ: “Cô đi về với bọn họ đi, hôm nay thầy
đã mệt lắm rồi, cô giúp tôi chăm sóc ông ấy
nhé.”
Câu này không có gì bất thường, nhưng Lạc
Vũ nghỉ ngờ cô đang cố tình đẩy mình đi.
Mắt lóe lên, cô ta gật đầu nói: “Được rồi, cô
Lê, vậy tôi sắp xếp đâu vào đấy cho Viện sĩ
Giang xong sẽ trở lại tìm cô.”
Lê Tiếu không từ chối, vui vẻ đồng ý:
“Được.”
Nghe vậy, Lạc Vũ thở phào nhẹ nhõm, quay
người đi ra khỏi phòng.
Liên Trinh nhìn về phía cửa, rồi ngoái nhìn
Lê Tiếu: “Sao thế? Có phải có chuyện gì
không?”
Vừa rồi điện thoại anh rung chính là Lê
Tiếu nhắn tin, bảo anh nghĩ cách đẩy mọi
người đi.
Lê Tiếu gõ ngón tay lên bàn, nhìn Liên
Trinh, bình tĩnh nói: “Tối nay em phải ra
ngoài để bàn việc riêng, sáng mai mới có
thể về. Em không muốn Lạc Vũ biết
chuyện này, cũng không muốn những
người khác biết, nhất là những người trong
Hội đồng y học. Vậy nên… có thể phải làm
phiền sư huynh che giấu giúp em.”
Liên Trinh thấy vẻ u sầu trong mắt cô càng
lúc càng nhiều, nghe là việc riêng cũng
không hỏi nhiều, chỉ đáp: “Được, anh sẽ
nghĩ cách, nhưng hình như Lạc Vũ rất để ý
hành động của em, nếu cô ấy khăng khăng
hỏi em…”
“Anh cứ nói là em đi gặp bạn học, rồi đột
xuất bị kêu đi họp lớp, ngoài ra không cần
nói nhiều.”
Năm phút sau, Lê Tiếu rời đi từ cửa sau
của Trung tâm hội nghị & triển lãm.
Cô cúi nhìn điện thoại, rồi đi sâu vào trong
con ngõ.
Có rất nhiều ngõ sâu ở Sùng Thành, chúng
quanh co nhưng lại thông mọi hướng.
Khi Lê Tiếu đi được mười phút trên con
đường ven biển, một chiếc ô tô bình
thường màu đen dừng lại bên chân cô.
Hạ Tư Dư hướng về chiếc máy bay thương
mại của Công ty được Hoàn Hạ, nói: “Mau
đi đi, đường bay đã chuẩn bị xong, có thể
lập tức cất cánh rồi.”
“Ừ, đi thôi.”
Lê Tiếu sải bước, bước chân bình thường
thong dong giờ phút này có vẻ hơi vội
vàng.
Hạ Tư Dư nhìn bóng lưng của cô, mấp máy
môi, đuổi theo: “Có cần chị đi chung với em
không?”
“Không cần, chị chỉ cần giữ bí mật tin em
trở về là được.” Lê Tiếu đi mấy bước chợt
đứng lại: “Sáng mai em sẽ về, chị để ý
chuyện ở đây nhé.”
Hạ Tư Dư do dự rồi gật nhẹ: “Được rồi, em
cậu đi sớm về sớm, có chuyện gì thì gọi
điện cho chị.”
Hạ Tư Dư biết, nếu không có việc gấp, Lê
Tiếu sẽ không bảo cô sắp xếp máy bay
thương mại của Hoàn Hạ chờ ở sân bay.
Nhóc Bảy có rất nhiều máy bay tư nhân
dưới tên mình, nhưng con bé lại không
dùng chiếc nào.
Lần này trở về, 80% là để tránh tai mắt của
mọi người.
===============================
Chín giờ tối hôm đó, máy bay thương mại của
Hoàn Hạ hạ cánh xuống sân
bay quốc tế Nam Dương.
Một chiếc xe Jeep màu đen đã đợi ở đó từ
lâu.
Lê Tiếu chui vào xe, ngồi ở hàng ghế sau,
từ đầu đến cuối vẻ mặt đều thờ ơ một cách
lạ thường.
A Xương không hỏi nhiều mà lái xe đến
thẳng Bệnh viện quốc tế Diễn Hoàng.
Tối qua Thương Úc bị thương phải nhập
viện, tình trạng thương tích không phải trò
đùa trẻ con. Anh phải nằm viện chứng tỏ là
vết thương rất nghiêm trọng.
Rõ ràng là tối qua bọn họ còn nhắn tin
‘WeChat với nhau, nhưng anh lại không hề
nhắc tới.
Thảo nào, sáng nay anh không bắt máy
cuộc gọi video của cô.
Lúc biết tin từ Tông Duyệt, Lê Tiếu suýt
bóp nát điện thoại di động.
Tông Duyệt cũng không biết tình trạng
thương tích của Thương Úc nghiêm trọng
đến mức nào, chỉ nói rằng chú Ba của cô ấy
bảo cô ấy dạo này đừng đến làm phiền
anh, cũng như không nên hỏi nhiều.
Đúng như Lê Tiếu nghĩ, tất cả các kênh
thông tin điều tra ở Nam Dương đã bị
chặn.
Nếu không có Tông Duyệt, cô thật sự không
thể nào biết được.
Ngay cả Thẩm Thanh Dã cũng không nghe
điện thoại của cô, có thể tưởng tượng
Thương Úc đã chuẩn bị chu toàn cỡ nào.
Tiếc rằng, cẩn thận đến mấy cũng có sơ sót,
anh đã đánh giá thấp khả năng giao tiếp
của cô.
Mà, tâm tư của Tông Duyệt không sâu, cô
ấy lại còn sắp gả vào nhà họ Lê, nên đương
nhiên sẽ lơ là cảnh giác với những lời trò
chuyện khách sáo của Lê Tiếu.
Chín giờ rưỡi, điện thoại của Lê Tiếu vang
lên, người gọi đến là Lạc Vũ.
Cô ngồi trong xe nhìn ra bệnh viện quốc tế
ở ngay trước mắt, cúp máy không cần suy
nghĩ.
Trước khi Lê Tiếu xuống xe, A Xương đưa
một cái áo blouse và một cái khẩu trang y
tế cho cô: “Cô Bảy, khu phòng bệnh VIP đã
giới nghiêm, mặc cái này là có thể trà trộn
vào.
Lê Tiếu nhận lấy, mặc áo blouse và đeo
khẩu trang y tế vào, bước vào khu nội trú
một cách mạnh mẽ.
Nhờ chiếc áo blouse này, cô đi thang máy
lên khu phòng bệnh cao cấp, tiện tay lấy hồ
sơ bệnh án từ bàn y tá, rồi đi vòng qua
thang máy, ngước mắt liền thấy cả dãy
hành lang yên tĩnh cứ cách vài bước là có
một vệ sĩ đang đứng.
Canh phòng rất nghiêm ngặt.
Mà Bạch Lộ Hồi cũng đang được điều trị ở
khu phòng bệnh cao cấp này. Thẩm Thanh
Dã không nghe điện thoại của cô, có lẽ anh
ta cũng biết chuyện Thương Úc bị thương.
Hình như là cả thiên hạ đều biết, chỉ có cô
là ngoại lệ.
Tính tình cô lạnh nhạt, bình thường rất
hiếm khi thể hiện cảm xúc quá mạnh.
Nhưng từ lúc biết Thương Úc bị thương
phải nhập viện, những lời mà Thương
Quỳnh Anh nói với cô mấy ngày trước bắt
đầu lên men.
Mặc kệ là vì lý do gì, Thương Quỳnh Anh
đã nói một câu rất đúng: Thương Úc đã loại
cô ra khỏi bí mật của mình.
Là anh không đủ tin tưởng, hay là không
muốn cô mạo hiểm theo?
Nếu không muốn cho cô biết, chỉ cần anh
nói một câu, cô có thể không hỏi một lời.
Cảm giác xa cách bắt nguồn từ việc bị loại
ra này khiến Lê Tiếu khó mà bình tĩnh hồi
lâu.
Thảo nào, vào cái đêm rời khỏi Nam
Dương, anh đã hoan ái cả đêm.
==========================
Dường như anh muốn dùng cách đó
để khiến cô mệt mỏi đến cực điểm,
để cô không thừa sức lực suy nghĩ
đến những chuyện khác. Cộng thêm lịch
trình của đại hội giao lưu được xếp rất dày
đặc, càng khiến người ta mất tập trung một
cách hoàn hảo.
Thương Úc, anh giỏi lắm. +
Lê Tiếu cầm bệnh án, đi về phía khu phòng
bệnh. Khi cô đi ngang qua, những vệ sĩ
đứng gác đều nhìn cô chằm chằm với vẻ
mặt nghiêm nghị.
Cô không biết Thương Úc nằm ở phòng
nào, có lẽ là phòng có nhiều vệ sĩ đứng gác
nhất.
Ở cửa phòng bệnh, có hai vệ sĩ đứng hai
bên trái phải.
Lê Tiếu đứng lại, lúc cô giơ tay, hai vệ sĩ lập
tức đưa tay ra: “Cô định làm gì?”
Cô nhìn thẳng vào cánh cửa, gẵn giọng:
“Tránh ra.”
Nghe thấy giọng cô, vệ sĩ bỗng cảm thấy
quen thuộc, định hỏi thêm vài ba câu, kết
quả cô đã nhấc chân lên, không biết đá
mạnh cỡ nào mà đạp tung cả cửa phòng
bệnh. <›
Hai vệ sĩ:
Lê Tiếu nhìn nhóm vệ sĩ lũ lượt kéo đến
trong hành lang, chậm rãi nhướng đôi mắt
đen như mực lên, đứng yên tại cửa phòng
bệnh nhìn thẳng về phía trước.
Trong phòng bệnh, Thương Úc đang ngồi
hút thuốc ở ghế sofa, bên cạnh anh còn có
một người đàn ông lạ mặt và.. Thẩm
Thanh Dã. Vọng Nguyệt và Lưu Vân đứng
trước bàn trà. Nghe thấy tiếng động, mọi
người đều nhìn sang.
Thương Úc bị thương thật, bờ vai rộng của
anh khoác một chiếc áo sơ mi đen, một
chiếc băng trắng được quấn từ vai trái đến
ngực phải.
Giờ phút này, anh đang cầm điếu thuốc,
giương mắt với vẻ biếng nhác. Nhìn thấy
bóng dáng mảnh mai dưới ngọn đèn sợi
đốt ngoài cửa, đồng tử anh chợt co lại.
Vọng Nguyệt và Lưu Vân vốn đang đầy
cảnh giác, đến khi trông thấy Lê Tiếu tháo
khẩu trang ra mới ngẩn người mà gọi: “Cô
Lê?”
Mẹ kiếp, sao bàn thờ sống này lại về đây
rồi? Hơn nữa, họ lại không nhận được bất
cứ tin tức gì.
Thương Úc nhếch môi, vứt thuốc lá vào gạt
tàn, chống đầu gối chậm rãi đứng dậy.
Bước chân anh vững vàng, chỉ có ý cười
bất đắc dĩ lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm:
“Sao đột nhiên em lại trở về?”
Vọng Nguyệt vội vàng đi ra cửa, vẫy nhóm
vệ sĩ đang định tiến lên lui về.
Lê Tiếu thuận thế đi vào, cầm chắc bệnh
án, nhìn thẳng vào Thương Úc, cất giọng vô
cùng bình tĩnh: “Nếu em không trở về, anh
định lúc nào mới nói cho em biết chuyện
anh bị thương?”
Thương Úc sải bước đi về phía cô, lồng
ngực màu mật ong rắn rỏi và tráng kiện,
duy chỉ có dải băng vải màu trắng là cực kỳ
chướng mắt.
Anh đứng trước mặt cô, đưa tay định kéo
cô, nhưng cô tránh đi, ánh mắt u ám.
Tay anh dừng giữa không trung, miệng
mấp máy nhưng anh vẫn tiến về phía
trước ôm lấy cô, cúi đầu, cất giọng trầm
thấp quyến rũ bên tai cô: “Em giận à?” <