Lê Tiếu bị anh ôm vào lòng, trong hơi
thở ngoài mùi hương mát lạnh trên
người anh còn có mùi thuốc lá
thoang thoảng.
Đôi khi cảm xúc của con người là vậy, khi
căng thẳng đến một mức độ nào đó, họ sẽ
từ bỏ ý nghĩ muốn trút giận.
Nghe giọng nói bất đắc dĩ và đầy hàm ý của
anh, nét mặt cô không thay đổi, chỉ cúi đầu
trong lòng anh, chậm rãi nhắm mắt lại.
Có lẽ rất lâu, cũng có lẽ chỉ mấy giây, Lê
Tiếu thu lại hết tất cả cảm xúc, bình tĩnh
hỏi một câu: “Anh bị thương như thế nào?”
Có lẽ là nhận thấy cô đang nén giận không
vui, Thương Úc hỏi gì đáp nấy: “Đạn bắn.”
Lê Tiếu vẫn cúi đầu, không nói thêm gì,
ngẩng đầu nhìn vào vai trái của anh: “Lấy
đạn ra lúc nào?”
“§áng nay.” Anh trả lời với giọng trầm
khàn. Đáy mắt cô khẽ gợn sóng, nhếch môi,
lại im lặng một hồi.
Sáng nay, lúc anh cúp cuộc gọi video của
cô, đoán chừng là anh đang mổ lấy đạn.
Tông Duyệt nói anh bị thương vào tối
qua…
Cô đã từng bị đạn bắn, đương nhiên biết
nó đau đớn cỡ nào.
Đột nhiên Lê Tiếu buông bệnh án trong tay
ra, chiếc tập gỗ rơi xuống đất, vang lên
tiếng đỉnh tai nhức óc.
Cô khẽ nuốt nước bọt, xoa lên băng gạc
trên vai anh hai lần, mím môi, lùi về sau
một bước: “Anh giữ gìn sức khỏe, em về
đây.”
Ngay lúc cô dứt lời, sắc mặt đột ngột
Thương Úc thay đổi, Lê Tiếu quay người đi
ra khỏi phòng bệnh không ngoảnh đầu lại.
Suốt quá trình, cô không chất vấn, không
phàn nàn câu nào, thậm chí cũng không
thèm nhìn những người khác trong phòng,
trông ngoan ngoãn lại hiểu chuyện, định
ra về theo đường cũ.
“Tiếu Tiếu…”
Thương Úc gọi rồi sải bước đuổi theo. Đằng
sau hình như có người lạnh giọng nhắc
nhở: “Thiếu Diễn, bây giờ cậu không thể ra
ngoài hóng gió.”
Lê Tiếu đi rất nhanh, nhanh đến mức khi
Thương Úc đuổi kịp cô quả thực cũng tốn
chút sức.
Trong hành lang sáng trưng và chật hẹp,
vô số vệ sĩ nhìn thấy người đàn ông kiêu
ngạo vội vàng đuổi theo một cô gái mắt đỏ
hoe.
Đến gần thang máy, Thương Úc cưỡng ép
ôm Lê Tiếu, dùng sức vây cô ở bên tường.
Anh để xuôi tay trái bên người, tay phải
khóa chặt bờ vai cô, đè cô vào vách tường,
ôm cô trong vòng tay.
“Vì anh không nói cho em biết, nên em
giận sao?” Ngón tay luôn ấm áp của anh
lúc này hơi lạnh, chạm vào mặt cô.
Giọng nói của anh vẫn trầm thấp và đầy
quyến rũ như vậy, nhưng Lê Tiếu lại nghe
ra được sự yếu ớt đâu đây.
Là anh cố tình giả vờ đáng thương, hay
anh thật sự bị thương không nhẹ?
Giả vờ đáng thương… Cô thấy không phải.
Một người đàn ông vừa mạnh mẽ lại kiêu
ngạo như anh, sao lại giả vờ đáng thương
được.
Lê Tiếu nhìn thẳng vào xương quai xanh
của anh, cảm xúc không hề dao động, nói
với giọng bình dị: “Anh có rất nhiều
chuyện muốn giấu em, chẳng lẽ em phải
tức giận với tất cả sao?”
Anh ở bên cô lâu như vậy mà từ trước đến
giờ chưa từng thấy cô lạnh nhạt như thế
này.
Nói là lạnh nhạt cũng không đủ thỏa đáng,
vì tính tình của cô vốn dĩ là vậy.
Nhưng những gì được che giấu dưới vẻ
ngoài bình tĩnh càng giống như sự thờ ơ
bất lực.
Thương Úc nâng cằm cô lên bằng ngón tay
lạnh lẽo của mình, ép cô ngẩng đầu nhìn
vào mắt anh.
Giờ phút này, dưới ánh đèn sợi đốt chói
mắt, anh mới nhìn rõ đôi mắt đỏ như ứ
máu của Lê Tiếu. Tim anh cứ thế mềm
nhữn rồi đau lòng.
Anh cúi đầu muốn hôn cô, nhưng khi môi
anh còn cách cô 0,5cm, cô quay mặt đi,
nhếch môi, nắm cổ tay anh rồi dịch người
sang bên cạnh.
Đây là lần thứ hai cô tránh sự đụng chạm.
của anh trong tối nay.
“Diễn gia…”
Lê Tiếu không nhìn anh, chỉ gọi anh bằng
cái xưng hô lâu rồi không gọi.
Anh không thích cô gọi anh là Diễn gia nên
kể từ khi họ ân ái, cô không gọi nữa.
Dù thỉnh thoảng có gọi cũng chỉ là tình thú
giữa đôi tình nhân.
Lê Tiếu bình tĩnh nhìn ra màn đêm ngoài
cửa sổ. Rõ ràng là trước khi đến, cô có rất
nhiều điều muốn nói.
Cô không phải kiểu người vô cảm. Cô biết
tức giận, biết buồn, nhiều hơn cả là biết lo
lắng và sốt ruột.
Thế nhưng, đầu ngón tay lạnh lẽo và đôi
môi trắng bệch vì bị thương của anh, tất cả
những điều này kết hợp lại, khiến cô không
thể nói nên lời.
Cãi nhau ư? Cô không có tâm trạng.
Chất vấn ư? Cô không có lập trường.
Chỉ cần anh có ý định tiết lộ một chữ với
cô, cô sẽ không dùng cách giấu giếm như.
vậy để từ Sùng Thành về Nam Dương.
Chỉ vì từ đầu anh đã không có ý định nói
với cô, nên ngay cả chuyện chất vấn cũng
sẽ có vẻ là cô cố tình gây sự.
===============================
Lê Tiếu nắm tay lại và dời mắt khỏi
cửa sổ. Đôi mắt đỏ hoe trông vừa
mỏi mệt lại mờ mịt.
Cô ngẩng đầu nhìn vào đôi con ngươi đang
co rút lại của Thương Úc: “Có phải từ trước
đến giờ anh không nghĩ tới chuyện tương
lai với em không?”
Thương Úc lập tức mím đôi môi trắng
bệch, giọng nói khan đến không tưởng nổi:
“Lê Tiếu, em có thể nổi giận với anh,
nhưng không được…”
“Không được cái gì?” Cô từ từ buông cổ tay
anh ra, nhìn thẳng vào mặt anh: “Không
được nói ra cảm nhận thật sự trong lòng
mình sao?”
Cô quá bình tĩnh, bình tĩnh đến mức
Thương Úc gần như không nhìn thấy tình
yêu cô dành cho anh trong mắt cô.
Lê Tiếu xòe bàn tay ra, từ từ nâng lên,
chạm vào mặt Thương Úc: “Có phải từ
trước đến giờ Diễn gia luôn cảm thấy em
không có tư cách sánh vai với anh? Nếu
không… ai cũng biết anh bị thương, ai cũng
ở trong phòng bệnh với anh, nhưng hết lần
này tới lần khác, anh lại không nói với em
một lời.”
“Anh trăm phương nghìn kế sắp xếp địa
điểm đại hội giao lưu ở Sùng Thành, là
không muốn để em tham gia vào bất cứ
chuyện nào liên quan đến anh, đúng
không?”
“Dù là nguy hiểm, dù là bị thương, anh chỉ
muốn để em rời xa. Nhưng từ trước đến
giờ anh chưa từng hỏi em là em có bằng
lòng gánh vác cùng anh hay không. Chắc
chắn là anh chắc chắn là có ý tốt, không
muốn em đặt mình vào nguy hiểm. Nhưng
khoác lên em lớp áo bảo vệ, ngăn em ở bên
ngoài thế giới của anh, sự bảo vệ này, em
thật sự… thật sự không cần đâu.”
Nói xong câu cuối cùng, cô cười yếu ớt,
nhưng cảm xúc trong mắt vẫn đè nén như:
cũ.
Lê Tiếu cũng không biết làm sao mình lại
có thể nói một đoạn dài như vậy với giọng
điệu bình tĩnh như thế.
Có lẽ, không thể phủ nhận là cô bị ảnh
hưởng bởi Thương Quỳnh Anh.
Chắc chắn là bà ta có ý đồ xấu, cô biết tỏng.
Nhưng hành động của Thương Úc lại vừa
hay chứng minh một vài lý do thoái thác
của Thương Quỳnh Anh.
Mệt mỏi thật.
Vào khoảnh khắc cảm thấy cảm xúc được
giải tỏa, một cảm giác bất lực chưa từng có
lan đến từng tế bào trên cơ thể cô.
Khi nhìn thấy Thương Úc ngồi trong phòng
bệnh khoác áo sơ mi hút thuốc, trong đầu
cô có một suy nghĩ, anh không bị thương
nặng đến mức phải nằm liệt giường,
chuyến này cô gấp gáp trở về, thật sự là
chuyện bé xé to.
Nhưng, trong giây phút thấy anh nở nụ
cười bất đắc dĩ lại cưng chiều với cô, thấy
anh vẫn có thể bước đi vững vàng, thậm
chí cô đã âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Chỉ
cần anh không bị thương chỗ hiểm đó
chính là may mắn trong bất hạnh.