Về chung nhà với chú

Chương 11: Sáng sớm đã động tình rồi? (hơi H)
Trước
image
Chương 11
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
Tiếp

Phó Thanh Hành ôm cô gái nhỏ đến phòng ngủ chính, lại nhìn môi âm hộ sưng đỏ của cô, nhanh chóng mở điện thoại tìm ứng dụng cửa hàng để mua thuốc.

Nguyễn Nhuyễn đang trong cơn mơ màng, cô cảm thấy có người đang chạm vào, “Ưm…” duỗi chân ra, chân nhỏ liền bị người khác nắm trong lòng bàn tay, người nào đó véo nhẹ vào chân cô, lại không kìm được véo hẳn hai cái.

“Cô bé, tỉnh rồi sao?”

Nguyễn Nhuyễn xoa xoa đôi mắt, nũng nịu hỏi: “Chú… anh đang làm gì vậy?”

“Cái miệng nhỏ phía dưới bị tôi âu yếm đến mức sưng lên rồi, chuẩn bị bôi thuốc cho em.”

Cô gái nhỏ chớp chớp mắt, ngẩn ngơ ngắm anh tự mình nghiêm túc giúp cô bôi thuốc.

“Chú… em buồn ngủ…”

“Ngủ đi…” Người đàn ông buông chân cô ra.

“Ôm em ngủ đi.” Nguyễn Nhuyễn hướng đến đối phương vươn tay.

Ai đó lộ ra ý cười, “Tôi đi rửa tay đã, trở lại ôm em ngủ.”

Người con gái ngoan ngoãn gật đầu, mơ mơ màng màng cọ gối… Đến lúc người đàn ông quay lại nằm bên cạnh cô, mùi hương trên người anh dễ chịu thoang thoảng làm cô gái nhỏ muốn lại gần, cả người dính chặt lấy anh.

“Ngủ ngon, bé con.” Bàn tay sờ mông nhỏ tinh tế, Phó Thanh Hành thấp giọng nói.

Nguyễn Nhuyễn cựa quậy tìm tư thế thoải mái, cứ như vậy có một đêm ngon giấc trong lồng ngực của người đàn ông.

Thời điểm cô gái nhỏ tỉnh lại, đã thấy bản thân bao bọc trong cái ôm chặt của Phó Thanh Hành… 

Nguyễn Nhuyễn nhẹ nhàng từ trong lồng ngực của anh chui ra chạy vào WC, có thể do tác dụng của thuốc bôi, phía dưới tuy rằng vẫn còn sưng đỏ nhưng không còn quá đau đớn nữa.

 
Cô gái nhỏ tìm mãi không ra quần áo của mình, trong phòng thay đồ của người đàn ông lấy tạm một chiếc áo sơ mi mặc lên, sáng sớm như vậy cô không có muốn lõa lồ đâu.

Tư thế ngủ của người đàn ông thực tốt, nằm thẳng trên giường, đôi tay đặt ngang bụng, cơ thể trần trụi đẹp như người mẫu, đường cong cơ bắp rõ ràng, làn da hơi trắng sáng, phần phía dưới lông mu rậm bao lấy côn thịt ở giữa, hình ảnh kích thích như vậy cùng khí chất nho nhã thật không giống nhau.

Nguyễn Nhuyễn có chút tò mò nhìn nơi nào đó, lớn như vậy… Làm thế nào có thể dung hợp vào thân thể của chính mình… Sự tò mò đã kích động cô gái nhỏ ngón tay nhẹ nhàng chạm vào, côn thịt cũng rung động theo.

Người con gái đem tóc vén ra sau tai, ngồi quỳ ở bên cạnh người đàn ông đang say giấc, cúi thấp người nhẹ nhàng liếm liếm quy đầu, hé miệng, cố gắng đem côn thịt hàm chứa vào trong.

Đầu lưỡi đảo quanh rãnh đỉnh quy đầu làm cô có chút mệt mỏi, sau khi được âu yếm côn thịt đã hiên ngang đứng lên thẳng tắp, quy đầu sáng lấp lánh, cô gái nhỏ trúc trắc liếm dọc thân gậy từng tí, nhẹ nhàng liếm mút như thưởng thức kẹo que.

Phó Thanh Hành cảm thấy cơ thể có gì đó khác lạ, mở to mắt liền nhìn thấy bóng dáng người nào đó đang chăm chú thưởng thức dương vật của anh.

Nguyễn Nhuyễn liếm đến mỏi miệng, ngồi ở một bên nhìn chằm chằm vật ấy, quá khủng bố rồi… Côn thịt dữ tợn cùng người đàn ông này thoạt nhìn chẳng có chút liên hệ nào cả…Vậy mà…

“Cô bé, em liếm tôi đến phát tỉnh, chơi chán xong liền không quan tâm nữa?”

Cô gái nhỏ quay đầu nhìn anh, bỗng nhiên có chút thẹn thùng, theo bản năng mở miệng phản bác, “Em không có…”

“Hửm? Sáng sớm đã động tình rồi? Để tôi sờ một chút, ướt rồi sao…” Bàn tay người đàn ông chạm vào miệng cửa huyệt, khe thịt càng mẫn cảm, đầu ngón tay vuốt ve qua lại.

“Chú… chỗ đó còn sưng…” Nguyễn Nhuyễn lắc đầu đẩy anh, đỏ mặt không dám nhìn.

Phó Thanh Hành cong môi cười, đem cô gái nhỏ đè xuống dưới thân.

Trước
image
Chương 11
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!