Về chung nhà với chú

Chương 12: Được chú liếm thì không đau (cao H)
Trước
image
Chương 12
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
Tiếp

Phó Thanh Hành giữ cặp mông cô, cúi đầu, ngậm lấy môi âm hộ hơi sưng nhẹ mút, đầu lưỡi thô ráp len lỏi vào giữa thịt non mềm mịn.

“A… Không cần liếm… chú…ô…” Nguyễn Nhuyễn đẩy đầu người đàn ông ra.

Phó Thanh Hành đem dâm thủy ngọt ngào hút vào trong miệng, ấn bắp đùi không cho cô gái nhỏ lộn xộn, đầu lưỡi cuốn qua lại ở miệng huyệt.

Người con gái cả người run lên, nức nở yêu kiều rên rỉ, “Chú, không cần,… Không cần liếm!” Mông nhỏ nhịn không được cựa quậy, lại không thể nào thoát khỏi bàn tay cùng bạc môi của anh, thực mau dâm thủy ào ạt chảy ra thấm ướt cửa huyệt nhầy nhụa.

Anh chế trụ không cho cô cử động, hận không thể lập tức đem tiểu yêu tinh nhẵn mịn này nuốt vào trong bụng, thật giống miếng đậu phụ, vừa mềm vừa ngọt.

Tiếng hút nước ái muội vang vọng khắp phòng.

“Ô…ô…chú…chú…” Cô gái nhỏ nhắm mắt lại, cuộn tròn ngón chân, eo nhỏ cong lên, chảy ra thủy dịch toàn bộ đều vào khoang miệng của người đàn ông.

“Cô bé, còn đau không?” Phó Thanh Hành ngẩng đầu, đều lưỡi đảo qua một vòng cánh môi, thấp giọng cười ra tiếng.

“Ô…ô.. chú là người xấu…” Thân mình yêu kiều của cô run lên.

Anh cúi đầu, đối với môi âm hộ sưng đỏ vừa hút vừa gặm, tràn ngập tiếng ái muội, đầu lưỡi đảo qua vách thịt non, lúc nặng lúc nhẹ ra vào, miệng nhỏ có thứ nước ngọt ngào đều bị anh liếm sạch, Nguyễn Nhuyễn sắc mặt ửng đỏ, hai con ngươi tràn đầy ý xuân nhìn anh.

“Chú… không cần liếm… em từ bỏ…”

“Để tôi liếm một chút sẽ tốt… Liếm miệng nhỏ mềm mại sẽ không đau nữa, phải không?” Người nào đó thấp giọng mở miệng, cô gái nhỏ cắn ngón tay, dù vậy âm thanh rên rỉ vẫn len lỏi qua kẽ tay truyền ra ngoài.

“Người xấu… chú… thật xấu xa…”

“Tôi có phải người xấu hay không em hẳn là phải rõ nhất chứ, là em trước cầu tôi ‘yêu’ em… Cũng là cô bé nào liếm côn thịt khiến tôi tỉnh lại đây… Cái này gọi là lễ thượng vãng lai*.” Phó Thanh Hành cắn bắp đùi trắng nõn, để lại dấu hôn trập trùng khiến anh thập phần hài lòng, miệng rộng ngậm lấy cánh môi cùng miệng huyệt, đầu lưỡi ma sát vách thịt, hút vào trêu chọc.

*Lễ thượng vãng lai: Có qua có lại.

“Ô…ưm… từ bỏ…” Dâm dịch của người con gái lần nữa tiết ra trong miệng người đàn ông, cả người run rẩy lên cao trào…

Phó Thanh Hành đem mật ngọt cao trào của cô nuốt xuống.

Cô gái nhỏ nức nở nhìn anh, “Ô…ô… chú thật xấu xa… người xấu…”

“Hửm? Xấu xa? Chú vừa đem tiểu huyệt mẫn cảm liếm đến ra nước đấy.”

Bạc môi của người đàn ông hôn dọc theo tiểu huyệt dần tiến lên trên, đến bụng phẳng trơn bóng, đầu lưỡi dừng ở cuống rốn liếm vài vòng, khiến cho tiểu cô nương nức nở ngâm nga.

“Chú… xấu xa… ưm… a… a.. Không cần liếm…” Cô gái nhỏ giãy giụa.

Phó Thanh Hành nhéo nhũ hoa trắng trẻo, đầu lưỡi thổi khí qua đỉnh nhũ, “Xấu xa chỗ nào?”

Một bên dùng sức hút vào để lại dấu hôn xanh đỏ, một bên thấp giọng mở miệng, “Là miệng chú liếm tiểu huyệt hư, hay là cắn đầu nhũ của em hư, không phải sao, hay là dương vật của tôi ‘yêu’ em hư…”

“Ô…ô…chú xấu lắm… đừng nói nữa…” Đôi mắt đỏ lên, nước mắt lưng tròng che đi đôi môi của người đàn ông.

Trước
image
Chương 12
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!