Về chung nhà với chú

Chương 23: Chỉ sợ sẽ đâm hỏng em mất
Trước
image
Chương 23
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
Tiếp

“Vẫn còn khóc sao, cô bé?” Phó Thanh Hành ôm cô, ôn nhu hôn lên da thịt trắng nõn.

“Ô…ô…ư…” Nguyễn Nhuyễn run run nhìn anh.

“Muốn cũng là em, không cần cũng là em.” Phó Thanh Hành sờ soạng tiểu huyệt một phen, đến khi nhìn thấy một dòng máu đỏ thì hoảng hốt.

“Chú làm em đau lắm sao???” Người đàn ông vội vàng giúp cô nằm ra ghế sofa, mở rộng hai chân cô.

Trên bắp đùi trắng nõn đỏ lên, môi âm hộ sưng đỏ hơi hơi mở ra, khe thịt bị ‘yêu’ đến hồng đậm, miệng huyệt bên trog không ngừng co rút ra dâm thủy, hỗn hợp chất lỏng lẫn cả máu tươi.

“Là… là ngày kinh của con gái đến.” Nguyễn Nhuyễn giãy giụa, Phó Thanh Hành vẫn kiên quyết giữ chặt hai chân cô cẩn thận xem xét, xác định không có vấn đề gì, bế cô lên đi về hướng phòng tắm.

“Em… chú…” Cô gái nhỏ ôm chặt người đàn ông.

“Tôi giúp em rửa sạch, rồi đi mua băng vệ sinh cho em.” Bàn tay to của anh lấy sữa tắm, cả trên cả dưới người cô bôi lên.

“Ưm…” Nguyễn Nhuyễn ôm anh, cảm giác có chút kì quái…

“Băng vệ sinh… muốn mua loại nào?” Người đàn ông trước khi đi liền quay người hỏi cô, ai đó đỏ mặt ấp úng, “Chính là… Loại dùng cho ban đêm… Thôi để em đợi một chút rồi về trường học cũng được.”

“Cái gì mà về trường? Ngoan ngoãn ngồi yên, chờ tôi trở về.” Phó Thanh Hành đưa khăn tắm cho cô khoác ở trên người, đi ra ngoài.

Ngồi ở trên bồn cầu nghe lời đợi đến lúc anh trở về, Nguyễn Nhuyễn nhìn quần lót dùng một lần cùng vài loại băng vệ sinh mà đỏ mặt xử lí… Sau đó liền bọc khăn tắm đi ra ngoài.

“Mặc cái này.” Phó Thanh Hành cầm áo sơ mi đen đưa cho cô.

 
 
 

“Vâng.” Cô gái nhỏ gật dầu, bụng nhỏ có chút không thoải mái, sau khi thay quần áo xong cảm thấy hơi lạnh do khí điều hòa phả ra.

“Buổi tối muốn ăn cái gì?” Người đàn ông nhìn cô, xoay người đi đến phòng thay đồ cầm một cái quần.

“…Em không ăn bữa tối…” Nguyễn Nhuyễn lắc đầu.

Người đàn ông nhăn mày, hơi nghiêm khắc hỏi, “Vì cái gì?”

“Giảm… giảm béo.” Phó Thanh Hành ngồi xuống bên người cô, áp lực anh mang lại khiến cô ảo giác rằng tiếp theo mình sẽ bị anh dạy dỗ một trận.

“Bé con, nếu không phải hiện tại em đang đến ngày kinh nguyệt, thì khả năng cao là em sẽ bị tôi ân ái đến khóc đấy.”

Nguyễn Nhuyễn kinh ngạc trừng mắt, miệng hơi hơi mở ra… Phó Thanh Hành cúi đầu lấp kín môi cô.

“Em lại không mập, giảm cái gì mà giảm, không ăn cơm tối sẽ hại dạ dày, nào, buổi tối muốn ăn gì?”

“Em béo mà…”

Hầu kết giật giật, “Thời điểm tôi ‘yêu’ em đều sợ sẽ đâm hỏng mất, nơi nào béo.”

Gò má cô phiếm hồng, Phó Thanh Hành đặc biệt cao, ít nhất ở trong con mắt cô, dáng người 165m của cô cũng không tính là lùn… Vậy mà người đàn ông bên cạnh cái bóng đổ xuống giống như che khuất cả người cô.

“Chú đừng nói nữa….” Nguyễn Nhuyễn cấu tay anh.

“Em xem đi, gầy lắm rồi đấy!” Bàn tay anh mở ra cầm tay trắng nõn của cô, bàn tay to lớn cứ thế bao bọc ủ ấm tay nhỏ bên trong.

“Vậy… chú muốn ăn gì?” Cô gái nhỏ đỏ mặt nhỏ giọng mở miệng.

“Tôi muốn ăn em…” Phó Thanh Hành đem tay cô đặt bên miệng nhẹ cắn một miếng.

“Chú ~” Ai đó bắt đầu giở trò làm nũng.

“Không được làm nũng.” Người con gái chẹp miệng, người bên cạnh vui vẻ hôn lên môi cô.

Trước
image
Chương 23
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!