Về chung nhà với chú

Chương 24: Trà táo đường đỏ*
Trước
image
Chương 24
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
Tiếp

Lúc chuông cửa vang lên, Phó Thanh Hành đang pha trà táo đường đỏ, vừa rồi dưới siêu thị của tiểu khu, anh nghe được người bán hàng giới thiệu cho.

“Ai nha! Chàng trai trẻ đẹp trai tới mua băng vệ sinh cho bạn gái sao?

Khuôn mặt người đàn ông có chút khó coi, xấu hổ cười cười.

“Tùy ý cô chọn, nhưng phải chọn loại tốt nhất.” Phó Thanh Hành quét mắt, đúng là toàn đồ đắt.

“A, này anh trai, anh mua cái đó không? Bạn gái của anh có đau bụng không?”

Người đàn ông dừng lại bước chân, nghe nhân viên nói tới năm phút đồng hồ mới rời khỏi khu vực quầy băng vệ sinh, thời điểm tính tiền còn bỏ thêm trà táo đường đỏ.

“Để em đi xem.” Nguyễn Nhuyễn đứng lên, xách theo quần chậm rãi hướng về phía cửa, từ màn hình liền trông thấy không phải là nhân viên giao đồ ăn mà là hai người một nam một nữ ăn trang phục chỉnh tề chuyên nghiệp, thoạt nhìn đều không lớn tuổi lắm.

“Chú, có một nam một nữ.” Cô gái nhỏ không có tự ý mở cửa mà quay đầu nhìn về phía người đằng sau.

Phó Thanh Hành đi tới, nhìn lên màn hình hiển thị, nhướng mày, trùng hợp thay, đúng lúc này nhân viên giao hàng cũng tới, người đàn ông thuận tay mở cửa.

“Phó tiên sinh”, “Xin chào”, hai giọng nói của người phụ nữ và người nhân viên đồng thời vang lên.

Anh vươn tay tiếp nhận hộp đồ ăn, “Cảm ơn, vất vả rồi.”

“Chúc quý khách dùng bữa ngon miệng.” Nhân viên giao hàng tươi cười rời đi.

Sau đó anh mới liếc nhìn hai người phía sau, “Xin mời vào”, sau đó nhìn đến đôi chân trống không của cô gái nhỏ cạnh anh, người nào đó nhíu mày, “Đừng đi chân trần.”

Cô gái nhỏ bị điểm mặt chớp chớp mắt, xách theo quần chạy về hướng sofa, nhìn xem trên sofa còn để lại dấu vết gì không thể cho người khác thấy được không… Dù rằng vừa nãy anh đã dọn dẹp qua rồi…

 
 
 

“Chỗ tôi không có đủ dép trong nhà…” Phó Thanh Hành nói được một nửa, liền nghe thấy âm thanh trong phòng bếp.

“Cứ trực tiếp vào đi.” Xoay người đi vào trong nơi phát ra tiếng động.

Nguyễn Nhuyễn ngồi ở trên sofa nhìn hai người đi chân trần vào trong nhà, có chút tò mò, cũng có chút…chột dạ. Nguyên do là cách đây không lâu cô và anh còn diễn ra một số sự tình không thể miêu tả… dù rằng đã được dọn dẹp rồi.

Ánh mắt cô nhìn họ, đồng thời hai người còn lại cũng đang quan sát cô… Người con gái ngũ quan xinh đẹp, mắt hạnh như nai con, ánh mắt sáng và trong trẻo, da thịt trắng nõn, trên cổ còn mơ hồ ẩn hiện dấu hôn…

Phó Thanh Hành đem hai ly nước đặt trên bàn trà cho hai người khách, là hai ly nước lọc, sau đó lại quay trở vào bếp.

“Phó tiên sinh…” Người đàn ông kia có vẻ bồn chồn lo lắng, cất giọng phá vỡ bầu không khí.

Lần nữa đi ra, trên tay anh cầm theo một ly trà đỏ sẫm, phía trên có một vài miếng táo đỏ.

Nguyễn Nhuyễn muốn giơ tay nhận lấy nhưng anh lại nắm tay cô, “Nóng lắm, uống từ từ thôi”, cô gái nhỏ ngoan ngoãn gật đầu.

Phó Thanh Hành ngồi vào bên cạnh cô, đem cổ áo sơ mi của cô kéo cao lên một chút, che khuất vùng cổ, xong việc mới quay đầu nhìn đến hai vị khách xa lạ, “Ở trong ấn tượng của tôi, hình như chưa từng tiếp xúc với hai vị đây.”

“Phó tiên sinh, thực xin lỗi vì đã quấy rầy anh…” Người đàn ông đó luống cuống tay chân lấy ra một tập văn kiện trong cặp.

“Phó tiên sinh… đây là kế hoạch của công ty chúng tôi. Tôi đợi anh ở tập đoàn Sở thị cũng không thấy anh xuất hiện… Liên lạc với thư kí của anh cũng không được… Tôi nghe nói anh sắp trở về nước Anh, cho nên chỉ còn cách mạo muội tìm đến nhà thế này… Thực sự xin lỗi!”

Cô gái nhỏ mở to đôi mắt nhìn về phía anh ta… Anh ta nói anh phải về nước Anh sao… Vậy sau này rất khó có cơ hội gặp lại anh rồi.

 

*Tên gốc món “Trà táo đường đỏ”: 紅糖姜栆茶

Trước
image
Chương 24
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!