Về chung nhà với chú

Chương 78: Anh cầu hôn vợ như thế nào?
Trước
image
Chương 78
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
Tiếp

Mấy ngày sau, Phó Thanh Hành cũng không lăn lộn được nữa vì Nguyễn Nguyễn tới tháng, bụng đau âm ỉ.

“Còn đau không em?” Người đàn ông chà hai lòng bàn tay vào nhau sau đó xoa nhẹ lên phần bụng của người con gái.

“Ừm.” Có thể nguyên nhân khiến cô đau bụng là do uống nước đá nhưng vẫn có thể chịu được.

Anh ôm cô vào lòng, cúi đầu xuống và khẽ xoa bụng cô gái. Khung cảnh vô cùng ấm áp dù không ai nói tiếng nào.

Một lúc sau, anh nói: “Cô bé, em có muốn đi sang Anh với anh không?”

“Sao vậy, muốn đưa em đi thăm quan lâu đài cổ?” Nguyễn Nhuyễn ngẩng đầu nhìn anh cười.

Tay trái anh véo nhẹ vào má cô, “Đúng vậy.”

“Đi… Đi gặp ông nội anh sao?”

“Ừ, muốn cho em gặp ông.”

“Được.”

“Đợi em khỏe rồi mình cùng đi. Chứng minh thư và hộ chiếu em để đâu, anh lấy nhờ người làm giúp visa.”

“Em để trong túi. Vì sợ ngày gặp nhau có việc gì cần nên đã cố gắng mang theo những thứ quan trọng.”

“Vậy… Sổ hộ khẩu có mang không?” Người đàn ông cười ra tiếng, hôn hôn đỉnh đầu cô gái nhỏ.

“Phó Thanh Hành!!!” Nguyễn Nhuyễn bĩu môi, người này thật là! Mới nói vài câu mà anh đã định cầu hôn qua loa sao!!! Cô không chấp nhận!!! “Được được được. Mấy ngày nữa rồi mình đi.”

“Vâng.” Cô gật đầu.

Cũng may là chỉ đau có một ngày, mấy ngày này anh chăm sóc cô như bảo bối chỉ còn thiếu nước kính cô như cha mẹ, đến cả việc đi WC cũng đòi giúp cô bằng được. Thời gian yên bình tĩnh dưỡng cứ thế trôi qua, đến ngày Quốc khánh, hai người đã lên máy bay đến Anh.

Đây là lần đầu tiên Nguyễn Nhuyễn đi máy bay tư nhân, cảm xúc không chân thực như đang nằm mơ. Sau khi tỉnh dậy không thấy anh ở đây, Nguyễn Nhuyễn kéo cửa ra, ngay lập tức trông thấy bóng lưng người nào đó ở phía ghế sofa xa xa.

“Tỉnh rồi sao?” Nghe thấy tiếng động, anh quay đầu lại.

“Ừm… Anh làm gì đấy?”

Người con gái dụi mắt, vòng tay qua ôm Phó Thanh Hành, mắt nhìn vào notebook, trên màn hình là một người đàn ông đẹp trai cũng đang nhìn chằm chằm cô, Nguyễn Nhuyễn giật mình, buông anh ra, như đứa trẻ con thấy người lạ chạy ra trốn phía sau lưng anh.

“Lại đây ngồi đi.” Cô ngơ ngác nhìn anh, sau đó vòng qua người và ngồi cạnh anh, còn anh nghiêng người sang ôm cô.

“Đây là đàn anh khóa trên anh quen khi học đại học, cứ gọi anh ấy là Cố ca.”

“Chào em.”

“Cô bé nhát gan… Đói bụng chưa? Tiếp viên hàng không đang ở khoang bên cạnh, muốn ăn gì vào đó lấy nhé.” Phó Thanh Hành dỗ dành cô.

“Vâng… Em đi đây.” Nguyễn Nhuyễn gật gật đầu, nhìn màn hình, “Cố ca, tạm biệt anh.”

“Bye em.” Đối phương hơi gật đầu, Phó Thanh Hành cong môi, nhìn bóng lưng khuất dạng của cô gái rồi đưa mắt trở lại màn hình.

“Đồ mặt lạnh, anh dọa đến cô bé nhà em rồi.” Phó Thanh Hành nhướng mày.

“Nếu phòng không gối chiếc một mình hai ngày, cậu vui nổi không?”

“Sao thế? Kết hôn rồi còn ở riêng??”

“Sinh nhật bạn thân cô ấy nên cô ấy tranh thủ về chơi mấy ngày, dọn dẹp xong nhà cửa liền đi rồi. Lại còn không cho tôi đi cùng.”

“À, tiện sang đây em sẽ xem phần thiết kế ở chỗ kia đã ổn chưa, nếu xong rồi em mang về cho anh.”

“Ừ. Khi nào định kết hôn?”

“Em? Lúc trước anh cầu hôn vợ như thế nào?” Phó Thanh Hành nhìn đối phương.

“Nhanh gọn, trên giường…” Người đó lạnh nhạt nói.

“Không áp dụng được với bảo bối nhà em, cô ấy đạp em xuống giường mất.”

Trước
image
Chương 78
  • Chương 0
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!