Hạ Tư Dư véo mặt Lê Tiếu, tay kia
vòng qua bả vai cô kéo ngay đến bên
mình.
Chiều cao cô nàng xấp xỉ Lê Tiếu, nhưng vì
mang giày cao gót nên trông cao hơn một
chút.
Chắc là do đã lâu không gặp, Hạ Tư Dư yêu.
thích ôm Lê Tiếu cả buổi: “Đã bao lâu rồi
không gặp, có nhớ chị không?”
Lê Tiếu thoáng lui về phía sau một bước,
vén tóc rối phía trước, híp mắt nhìn cô
nàng: “Thiên kim của Công ty dược Hoàn
Hạ?”
Hạ Tư Dư chỉnh lại váy công sở, nhướng
mày: “Có vấn đề sao?”
“À, không vấn đề gì.” Lê Tiếu xoa mặt
mình, muốn cười nhưng không cười được,
nói: “Vẫn luôn nghĩ chị là dân buôn thuốc,
nghĩ đến thật ngại ngùng.”
Hạ Tư Dư buôn thuốc:
Cô nàng liếc Lê Tiếu, lại véo gò má mềm
mại của cô: “Mặc kệ chị là thiên kim hay bà
buôn thuốc, chị đều là chị Năm của em.”
“Phải, chị Năm nói đúng.” Lê Tiếu đẩy tay
cô nàng ra, ánh mắt chất chứa ý cười và
xao động hiếm thấy.
Hạ Tư Dư, một trong Thất tử biên giới,
đứng hàng thứ Năm.
Lúc trước, mọi thuốc men biên giới cần
đều đến từ Hạ Tư Dư nên mọi người mới
gọi cô là bà buôn thuốc.
Lê Tiếu nghiêng người dựa lên cây, quét
mắt một vòng: “Mới đây em có gặp chó tình
báo.”
Hạ Tư Dư cười: “Sao rồi? Lại buôn bán tình
báo ở đâu?”
“Dạo này anh ấy ở Nam Dương, mấy hôm
nữa kết thúc đại hội giao lưu, theo em gặp.
mặt anh ấy không?”
Nghe Lê Tiếu đề nghị như vậy, Hạ Tư Dư
đồng ý không hề do dự: “Được.”
Nói xong, nụ cười nhạt đi, cô mím môi:
“Phải rồi, rốt cuộc Thương Quỳnh Anh
muốn gì ở đại hội giao lưu lần này? Lúc
trước, em bảo chị tìm thuốc ức chế gen
Dz13, có phải do bà ta ra tay phía sao
không?”
Hạ Tư Dư là thành viên hội đồng quản trị
trên danh nghĩa của Công ty được Hoàn
Hạ, vẫn luôn có quan hệ hợp tác chặt chẽ
với hội đồng y học.
Dù cô không nắm cụ thể chỉ tiết, nhưng
vẫn nhớ rõ sáng nay Thương Quỳnh Anh
chủ động trò chuyện với Lê Tiếu trong
phòng hội nghị.
Người phụ nữ khôn khéo đó bày mưu lập
kế bao năm trong hội đồng, vốn không
phải kẻ hiền lành gì.
“Là bà ta.” Lê Tiếu đáp lại, dựa thân cây
đứng thẳng người, thờ ơ nói: “Còn bà ta
muốn gì thì không quan trọng.”
Mặc kệ muốn nhắm vào cô hay Thương Úc
cũng vậy.
Gặp chiêu nào phá chiêu đó.
Hạ Tư Dư liếc nét mặt lạnh nhạt của cô,
không kìm được vuốt cằm: “Sao chị lại cảm
giác bà quỷ Thương Quỳnh Anh đó đang
nhắm vào em nhỉ? Em chọc bà ta à?”
“Chắc thế.”
Cô biết Lê Tiếu không nói dối, cũng biết
không phải cô không muốn nói nhiều, chỉ
là lười suy nghĩ mấy chuyện rối rắm này.
Nhóc Bảy biên giới được cưng chiều từ nhỏ
đến lớn, lười cỡ nào ai mà không biết?
Hạ Tư Dư ôm bả vai cô kéo đến cạnh mình,
nâng cằm cô, cố ý trêu chọc: “Không sao.
hết, đừng sợ, có chị bảo vệ em.”
Lê Tiếu liếc cô nàng, thuận tiện đẩy tay:
“Vậy em nên cảm ơn chị, cố mà bảo vệ em
cho tốt.”
Nghe vậy, Hạ Tư Dư nghẹn họng, câm nín
nhìn Lê Tiếu, lại như không cam lòng mà
giữ đầu cô: “Nói có mấy câu đã quạu rồi?
Trong bảy người, sáu bọn chị cộng lại cũng
không đánh lại em. Giữa hai chúng ta, ai
bảo vệ ai?”
Sáu người bọn chị…
Nói xong, Hạ Tư Dư hối hận ngay.
=================================
Giờ làm gì còn Thất tử biên giới, họ
chỉ còn lại sáu người.
Năm đó, sau khi anh Cả Huy Tử mất, dù
Thất tử không sụp đổ, nhưng hoàn toàn
biến mất khỏi mưa gió biên giới.
Họ biết rõ, từ đầu đến cuối, Lê Tiếu đều
không thể tha thứ cho mình. Dù rằng, cái
chết của Huy Tử vốn không liên quan đến
Cô.
Lê khép mắt, nhếch môi cười nhạt:
“Đi thôi, mua cà phê Gold Leaf cho chị.”
Hạ Tư Dư thấy cô không biểu lộ nhiều cảm
xúc, bỗng cảm thấy phức tạp.
Cô nhìn con đường dài trước mắt, vỗ đầu
Lê Tiếu như một người chị thấu hiểu: “Đã
qua cả rồi, đừng nghĩ nhiều nữa, biết
không?”
Lê Tiếu thầm thấy buồn cười, kéo tay cô
nàng bóp một cái: “Sao lúc trước không
biết chị nói nhiều thế nhỉ?”
Hạ Tư Dư lập tức hung dữ trừng cô: “Có tin
chị đánh em không?”
Lê Tiếu chỉ cười không đáp.
Đến khi hai người ra khỏi ngõ nhỏ, cô mới
nhỏ giọng nhắc nhở Hạ Tư Dư: “Lần này
Thương Quỳnh Anh đến có chuẩn bị,
không phải bất đắc dĩ, chị đừng va chạm
với bà ta.”
Hạ Tư Dư đã trở lại với vẻ kiêu ngạo lạnh
lùng trước đó. Khi trung tâm hội nghị đã
gần ngay trước mắt, cô nàng cười nhạt:
“Chỉ cần bà ta không bắt nạt em, dù có nổ
tung phòng triển lãm chị cũng chẳng quan
tâm. Nhưng nếu bà ta dám nhắm vào
em…
Cô không nói hết lời, chỉ kéo dài giọng lộ rõ
vẻ uy hiếp.
Bé cưng mà Thất tử biên giới họ nâng
trong lòng bàn tay, không phải yêu ma quỷ
quái nào cũng có thể bắt nạt. <
Qua khoảng hai mươi phút, Lê Tiếu và Hạ
Tư Dư lạnh nhạt sánh vai nhau quay lại
phòng triển lãm.
Một số nhân viên hóng hớt trốn trong góc
phòng xì xào bàn tán.
“Thấy chưa, dù là học trò tâm đắc của Viện
sĩ Giang thì đã sao, không phải vẫn ngoan
ngoãn đền một ly cà phê cho thiên kim của
Hoàn Hạ à?”
Mấy người họ thấy Hạ Tư Dư cầm ly cà phê
Gold Leaf trong tay, càng thêm sùng bái cô
nàng.
Rất nhiều người chỉ mới nghe qua chứ
chưa từng được thưởng thức cà phê Gold
Leaf. Dù gì, không phải ai cũng có xuất
thân như Hạ Tư Dư, có thể uống một ly giá
một nghìn tệ.
“Ôi, còn cần phải nói sao? Vừa rồi thiên
kim Hạ đã nói, đền cà phê cho cô ấy hoặc
cuốn gói đi. Người ta là phía nhà tài trợ,
đắc tội cô ấy khác nào lấp kín con đường
tương lai của phòng thí nghiệm, chỉ có đồ
ngu mới làm thế.”
“Hình như nói vậy không đúng. Sao tôi nhớ
trong số các phòng thí nghiệm nhận tài trợ
của Hoàn Hạ đâu có Nhân Hòa?”
“Thật hay giả thế? Không phải Hoàn Hạ tài
trợ cho Viện sĩ Giang làm nghiên cứu thì có
thể là ai?”
Câu hỏi này đã định sẵn không có đáp án
lý tưởng.
Lê Tiếu và Hạ Tư Dư như hai người xa lạ,
tách ra đi tham quan khắp nơi.
Đương nhiên, chuyện Lê Tiếu đắc tội Hạ
Tư Dư nhanh chóng truyền đến tai Thương
Quỳnh Anh.
Bà ta đang ngồi trong phòng nghỉ của
trung tâm hội nghị, nhìn cô gái bất an lo sợ
trước mặt, sờ hoa tai trân châu: “Cô gái à,
cô nghe rồi đấy. Lê Tiếu đã đắc tội nhà tài
trợ lớn nhất đại hội giao lưu lần này của
chúng ta. Chuyện cứ thế phát triển, Phòng
thí nghiệm Nhân Hòa… sẽ nhanh chóng
biến mất.”
Cô gái ngồi trước mặt Thương Quỳnh Anh
có vóc đáng thon thả, hai tay đặt trên đầu
gối vặn xoắn vào nhau: “Sao bà cứ muốn
hãm hại cô Lê? Cô ấy là người tốt.”
“Chà…” Thương Quỳnh Anh như nghe
được điều gì đó rất nực cười, đùa cợt: êu
chuẩn phân biệt người tốt và người xấu
của cô chỉ dựa vào cô ta từng giúp đỡ cô
sao? Tôi nói cô nghe, tự ý tiến hành thí
nghiệm trên cơ thể người là không đúng,
thậm chí phạm pháp. Cô còn hai ngày để
suy nghĩ cho kỹ, rốt cuộc có muốn hợp tác