Gương mặt khôi ngô tuấn tú của
Thương Úc lạnh lùng âm u. Anh lại
nâng tay lên đỡ cằm cô, chậm rãi
nhấn nhá từng chữ: “Lê Tiếu, anh chưa bao
giờ nói em không đủ tư cách kề vai sát
cánh bên anh.”
“Vậy sao?” Lê Tiếu nhìn anh, lạnh nhạt đáp
lại.
Cô bị ép phải ngẩng đầu lên, đôi mắt vẫn
nhìn anh đầy ngưỡng mộ, sau đó mới bật
ra một câu khiến anh như ngừng thở:
“Nhưng sự chở che của anh dành cho em
lại một mực chứng tỏ một điều, anh cho.
rằng em không đủ tư cách…” kề vai sát
cánh với anh.
Lê Tiếu còn chưa nói dứt lời, Thương Úc đã
ghì môi xuống chặn lại.
Nụ hôn của anh vô cùng dữ dội, thậm chí
còn có ý trừng phạt.
Không dịu dàng, không lưu luyến, từng cái
cắn mút thể hiện rõ ham muốn chiếm hữu
của anh.
Lê Tiếu không tránh né, nhưng cũng không
hề có động thái hưởng ứng, để mặc anh tự
biên tự diễn trên môi mình.
Cho đến khi mùi máu tanh ấm nóng lan
tràn trong miệng nhau, Thương Úc mới
giật mình, dụi trán buông cô ra.
Khóe miệng Lê Tiếu chảy máu, dấu vết đỏ.
thẫm như đánh mạnh vào giác quan của
anh.
Anh siết lấy gáy Lê Tiếu, ôm ghì cô vào
lòng bằng cả hai tay, không thèm đếm xỉa
đến vết thương nơi bả vai.
Anh hôn lên đỉnh đầu cô, đôi mắt sâu thẳm
nhuốm vẻ bất lực, giọng anh khàn đi: “Anh
không cố ý giấu em, đừng giận dỗi nữa
nhé?”
Lê Tiếu hít vào mùi vị quen thuộc trên
người Thương Úc, muốn đẩy anh ra, nhưng
lại sợ làm vết thương của anh nặng hơn.
Mặc cho anh ôm một lúc, vừa cảm nhận
anh dần thả lỏng lực ghì, cô đã dứt khoát
rời khỏi lòng anh.
Cô ngẩng đầu lên đón lấy ánh mắt của anh,
khóe môi còn dấu máu như đang nhắc nhở
anh về hành động bộc phát vừa rồi.
Lê Tiếu mím môi, vết thương đau tê tái
khiến cho gương mặt cô không để lộ cảm
xúc nào khác thường.
Cô nhìn Thương Úc thật sâu, đến khi thấy
băng gạc trên vai trái anh thấm máu, mắt
cô lóe lên tia đau lòng rồi tắt vụt.
Cô cúi mặt, nhếch môi cất giọng rất khẽ,
rất chậm: “Anh nghỉ ngơi cho vết thương
mau lành, em về Sùng Thành trước đây.”
Thương Úc, không phải anh cố tình giấu
em, mà vì anh vốn không muốn để em biết.
Song cuối cùng, Lê Tiếu vẫn không nói ra
những lời này.
Cô không muốn thể hiện ra là mình đang
tranh cãi vô lý, nhưng cũng không hiểu nổi
tâm trạng rối bời trong lòng mình là do
đâu.
Lần đầu yêu đương, cô bối rối đến mệt mỏi
và bế tắc.
Thương Úc có sai không? Anh không sai,
đơn giản là vì anh quá gia trưởng, không
muốn để cô sa vào nguy hiểm.
Là cô làm quá sao? Có lẽ đúng, mà có lẽ
cũng không đúng.
Nếu cô là một thiên kim không có đầu óc,
chỉ cần phụ thuộc vào Thương Úc trở
thành một cô bạn gái khôn khéo, mọi
chuyện sẽ đơn giản hơn nhiều.
Suy cho cùng cũng là tự cô làm khổ mình
mà thôi.
Lê Tiếu mệt mỏi nhắm mắt lại, khi mở ra
lần nữa, mọi cảm xúc ưu tư trong mắt đều
đã không còn. Cô lặng lẽ nhìn vẻ mặt âm
trầm của Thương Úc trong thoáng chốc rồi
xoay người rời đi.
Mà lần này, anh không ngăn cô lại nữa.
Dường như, anh cũng không muốn giải
thích thêm điều gì.
Vết thương do đâu, ai ra tay, nguyên nhân
là gì, anh vẫn kiên quyết không đề cập tới.
===============================
Sau khi Lê Tiếu rời đi, Thương Úc
đứng lặng rất lâu trong hành lang.
Lâu đến mức băng gạc trắng trên đầu vai
anh nhuộm đỏ hoàn toàn… Lâu đến mức
vết máu như dòng suối nhỏ trườn quanh
co xuống ngực anh, anh vẫn không nhúc
nhích…
Anh bị thương, nhưng đồng thời… tối nay
anh đã làm tổn thương Lê Tiếu.
Cô gái từng được anh cưng chiều, nâng niu
như trứng mỏng lại bị chính anh giày vò
đến rách cả khóe miệng.
Vì tức giận, hoặc có lẽ còn có cả những
phiền muộn khác không muốn gọi tên.
Tóm lại, đây là lần đầu Lê Tiếu nổi giận với
anh, song cô lại bình thản đến mức làm
người ta đau lòng.
Anh thà thấy Lê Tiếu khóc òa lên chất vấn,
cũng không muốn thấy cô cố kìm nén cảm
xúc đến cùng như vậy.
Năm phút sau, Thương Úc trở lại phòng
bệnh.
Thẩm Thanh Dã hơi luống cuống nhìn
chằm chằm màn hình điện thoại, dù nghe
thấy tiếng bước chân cũng không ngẩng
lên nhìn.
Vừa rồi Thẩm Thanh Dã vẫn luôn rình ở
cửa nghe ngóng động tĩnh ngoài hành lang.
Khi nghe tiếng Lê Tiếu rời đi, anh ta tính
gọi điện giải thích cho cô, nhưng… sau khi
cuộc gọi đầu tiên bị từ chối thì không thể
gọi lại được nữa.
Anh ta đoán có lẽ số của mình bị cô chặn
rồi.
Trong khi đó, người đàn ông xa lạ kia cau
mày, lạnh nhạt hút thuốc, thờ ơ liếc
Thương Úc, trầm giọng hỏi: “Không phải
cậu để Sâm Tử đến Sùng Thành canh
chừng cô ấy à? Sao cô ấy còn quay trở lại?”
Người này là Tam gia nhà họ Tông, Tông
Trạm.
Thương Úc im lặng, nặng nề ngồi xuống
sofa, không buồn để ý đến vết thương đang
chảy máu của mình, cầm bao thuốc lá lên
hút một điếu.
Anh nhả một hơi, làn khói trắng lượn lờ
làm mờ đi đường nét cực kỳ lạnh lùng trên
khuôn mặt anh, mãi lát sau mới nói với
Lưu Vân ở bên cạnh: “Bảo Hạ Sâm đến sân.
bay đón cô ấy.”
Lưu Vân cúi đầu nhận lệnh, đến một góc
phòng bệnh gọi điện thoại.
Tông Trạm vốn là người nhà binh, phong
thái ngùn ngụt khí thế mạnh mẽ mà không
cần gồng.
Anh ta có gương mặt cương nghị, đôi mắt
kín đáo lạnh lùng, ẩn dưới cặp chân mày
rậm. Chậm rãi bắt tréo chân, anh ta giễu
cợt: “Mấy hôm trước anh nghe Sâm Tử nói,
cậu có cô bạn gái thú vị lắm. Quả nhiên
hôm nay anh được mở rộng tầm mắt. Với
cái tính chuyện gì cũng muốn bo bo giữ
cho riêng mình, gặp chuyện cũng không
thèm nói cho ai biết ấy, nếu là người phụ
nữ khác thì đã khóc lóc om sòm lên rồi.
Tính cách của cô ấy cũng thật hiếm thấy,
một người phụ nữ biết nín nhịn như vậy,
hẳn là suy nghĩ rất chín chắn.”
Nghe đánh giá của Tông Trạm, Thẩm
Thanh Dã bất mãn nhìn anh ta.
Thương Úc trầm mặc nhả khói, cúi người
gẩy tàn thuốc: “Người phụ nữ của tôi
đương nhiên phải khác biệt rồi.”
Tông Trạm liếc anh, nhếch môi cười nhạt:
“Ờ, có thể khiến cậu đuổi theo không màng
đến vết thương, đương nhiên khác biệt rồi.
Thật không biết cậu nghĩ gì, cứ nói với cô
ấy một câu rằng cậu tương kế tựu kế, cố ý
để mình bị thương thì cô ấy đã không bỏ
về.”
“Vừa rồi Vọng Nguyệt điều tra ra cô ấy ngồi
máy bay thương mại Hoàn Hạ quay về,
chẳng trách lại tránh được mọi tai mắt. Lai
lịch người yêu cậu không hề tầm thường
mới có thể nhờ Hoàn Hạ ra mặt giúp đỡ
như vậy!”
Thương Úc im lặng. Hai người hút nửa
điếu thuốc, Tông Trạm lại hất cằm với
Vọng Nguyệt vẫn đang sững người bên
cạnh: “Nếu muốn lão đại nhà các cậu chảy
máu đến chết thì cứ đứng ngây người ra đó
tiếp đi.”