Quấn Quýt Không Rời – Tô Mã Lệ

Chương 79: Tại Sao Anh Ấy Lại Gϊếŧ Người
Trước
image
Chương 79
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

Thịnh Hạ ở bệnh viện ba ngày mà Lạc Hàn Đông vẫn chưa tỉnh lại.

Hàn Gia Phàm có ghé qua hai lần, nói rằng luật sư đã sắp xếp xong xuôi, vài ngày nữa sẽ mở phiên tòa, còn bảo thêm là Oai Chủy Lục và Tứ Nhãn lần này đừng nghĩ tới việc thoát ra.

Thịnh Hạ thấy mình rất xấu xa, cô hy vọng rằng hai kẻnày sẽ bị kết án tử hình.

Nhưng cô không nói gì, chỉ im lặng lắng nghe.

Sau khi Hàn Gia Phàm rời đi, Thịnh Hạ lại ngồi một mình trên ghế .

Cô đang nghĩ về vụ gϊếŧ người của anh Đông nhưng trong lòng lại không chắc chắn, muốn tìm người để xác minh.

Nghĩ đến một người bạn cùng lớp hồi còn nhỏ bây giờ là cảnh sát, cô liền hỏi vài người bạn cùng lớp. Cuối cùng cô tìm được số điện thoại và gọi cho cậu ấy.

“Xin chào, Từ Lộ Trạch, tôi là Thịnh Hạ.”

“Chào cậu.” Từ Lộ Trạch cười cười, “Không ngờ là cậu còn nhớ đến tôi.” Thịnh Hạ hơi ngượng ngùng, “Thật ra tôi có chuyện muốn nhờ cậu giúp…” Sau khi nói xong, cô ấy lại xin lỗi.

 
 
 

“Không sao đâu. Bây giờ tất cả những người tìm đến tôi đều là muốn nhờ giúp đỡ.” Từ Lộ Trach cười sảng khoái, “Vốn dĩ, bổn phận của tôi là vì nhân dân phục vụ mà.”

Nghe anh nói vậy Thịnh Hạ dần thả lỏng, “Tôi có thể nhờ cậu kiểm tra thông tin một người không.”

“Được chứ, nói tên người đó cho tôi đi.”

“Tên là Lạc Hàn Đông.” Thịnh Hạ đọc từng chữ một, “Lạc, Hàn, Đông, có bị trùng tên không? Anh ấy cao khoảng một mét tám mươi bảy, làn da rất trắng, mắt một mí và đôi mắt rất đen … nhìn rất đẹp trai.”

Từ Lộ bên kia điện thoại cười, “Tôi tìm được rồi, thật sự rất đẹp.” Thịnh Hạ có chút căng thẳng, “Có… ghi chép về vụ gϊếŧ người không?”

“Có.” Từ Lộ Trạch trả lời.

Trong lòng Thịnh Hạ là một mảnh trống vắng.

Oai Chủy Lục không nói dối cô.

Anh Đông thật sự đã gϊếŧ người.

Từ Lộ Anh ở bên kia điện thoại không nhanh không chậm nói: “Chỉ là ngộ sát thôi.” Anh ta dừng lại và hỏi Thịnh Hạ, “Người này là gì của cậu?

Thịnh Hạ nhất thời phản ứng không kịp, “… Có …chuyện gì vậy?”

“Nếu đó là bạn trai của cậu, tốt hơn hết là đừng nên tìm hiểu.” Từ Lộ Trạch bảo.

“Tôi muốn biết tại sao anh ấy lại gϊếŧ người.” Thịnh Hạ kiên trì khẳng định, “Lý do là gì, tại sao anh ấy lại phạm tội ngộ sát…?”

 
 
 

Cô hiểu rõ tính tình của Lạc Hàn Đông, anh không phải loại người phạm tội ngộ sát.

Anh đánh nhau giỏi.

Nhưng ít ra sẽ không chết người.

Nhất định là có lý do nào đó.

Ở đầu dây bên kia,Từ Lộ Trach do dự hồi lâu mới nói: “Anh ấy suýt bị cha dượng cường bạo, là lúc mà anh ấy uống rượu, ý thức không còn tỉnh táo.”

“Đợi khi anh ấy tỉnh dậy thì cha dượng đã chết…”

“Mẹ anh ấy làm nhân chứng.”

Thịnh Hạ ngẩn ngơ hồi lâu mới lên tiếng, “… Cám ơn.”

“Ngoài ra … anh ấy bị chứng thích sạch sẽ rất nghiêm trọng. Nhìn vào hồ sơ cho thấy anh ấy đã điều trị tâm lý được một năm. Chắc là do sự cố đó gây ra.”

“… Cảm ơn.” Sau khi Thịnh Hạ cúp máy, cô che miệng và bắt đầu khóc thút thít.

Cô run rẩy, sau một hồi khóc lóc thì vào nhà vệ sinh nôn ói.

Cô nhớ anh Đông lần nào rửa tay cũng rửa tận ba lần, còn nhớ hôm đó trong xe anh nói xin lỗi cô, nhớ anh sờ mặt cô và nói : “Anh chưa từng theo đuổi con gái.”

Cô nhớ anh đã hôn lên sống lưng cô lúc trên giường và nói với cô. “Khi nào em đồng ý.”

 
 
 

“Thì quay lại tìm tôi.”

Trong phòng tắm, Thịnh Hạ ngã quỵ xuống, bụm miệng và bật khóc nức nở.

Anh Đông …

Trước
image
Chương 79
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!